Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 43 Chiếu cáo tội mình

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:15:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mạc Kỳ xong cũng trở nên nghiêm trọng, trong lòng trầm xuống. Dù là phương pháp trị liệu nào nữa, chỉ cần động một chút đều sẽ nguy hiểm đến tính mạng, khó trách Thẩm Từ yếu đến .

Thẩm Từ điều chỉnh thở, nhận lấy chiếc khăn tay Sở Lãng đưa, lau vệt m.á.u nơi khóe môi, với Mạc Kỳ và Đường Lê: “Ta đói.”

Mạc Kỳ ngẩn năm giây mới phản ứng y gì, liền vội la lên: “A a a, , ngươi chờ một chút, tìm Bạch Sanh!”

Đường Lê lập tức đuổi theo: “Ta cũng !”

Hai mặt mày rạng rỡ, cứ như thể Thẩm Từ khỏi bệnh .

Chờ hai rời , Thẩm Từ hỏi Sở Lang: “Nhổ m.á.u thì xem như ? Sau đó thì ?”

Sở Lang lắc đầu: “Sao thể dễ dàng như . Ta sẽ kê đơn thuốc, ngươi uống cho đều đặn, phòng ngừa m.á.u tiếp tục ứ đọng trong ngực, hiểu ?”

Thẩm Từ cụp mắt. Y dù thế nào cũng thể tránh khỏi việc uống thuốc, thể hồi phục thì đúng bệnh dùng thuốc, thể uống.

Y đành gật đầu: “Đa tạ ngươi.”

Sở Lang nghi hoặc: “Tạ cái gì?”

Thẩm Từ đáp: “Ta thấy khá hơn nhiều , cảm ơn ngươi cứu .”

Sở Lang sắc mặt y dường như còn trắng bệch như , khẽ : “Ngươi từng cứu , đáp ân tình , cần cảm ơn.”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Ngươi hiểu, chuyện với ý nghĩa thế nào.”

Giống như từng rơi vực sâu tuyệt vọng, đột nhiên một tia sáng chiếu rọi, y thể một nữa hướng về phía ánh sáng, bước về nhân gian.

Sở Lang vốn định gì khiến y buồn, nhưng vẫn dặn: “Tâm bệnh vẫn khỏi, chỉ là tạm thời trừ ứ huyết. Thương tổn trong ngươi vẫn còn, thậm chí thể càng nặng thêm.”

Thẩm Từ hiểu rõ: “Không , ngươi cứ trị , dù c.h.ế.t cũng tính ngươi.”

Sở Lang lập tức siết chặt nắm tay.

Trong lòng Thẩm Từ trĩu nặng, cách khác, về thể y sẽ luôn suy yếu, thể hồi phục như thường, thậm chí tuổi thọ cũng…

Hắn nên làm gì bây giờ? Đường đường là thiên t.ử Đại Sở, là đế vương nhân gian, thế mà đến cả sinh mạng của mắt cũng thể cứu nổi.

Nói là ai sống thì sống, ai c.h.ế.t thì c.h.ế.t, nhưng kỳ thực, chẳng thể khống chế sinh t.ử của bất kỳ ai.

Cảm nhận cảm xúc trầm xuống của bên cạnh, y hỏi: “Sao ?”

Sở Lang thu tâm tình, đáp ngắn gọn: “Tùy ngươi.”

Bên ngoài, Bạch Sanh Thẩm Từ thể ăn liền vui mừng, vội chuẩn một bàn đồ ăn đại bổ.

Thẩm Từ bước cửa thấy liền mím môi.

Sở Lang lập tức : “Hắn nôn ứ huyết, hai ngày nay ăn gì t.ử tế, ngươi cho ăn nhiều đồ bổ thế , định dọa c.h.ế.t ?”

Bạch Sanh thoáng Thẩm Từ đang mím môi, chột : “Ta kích động quá, quên mất… để nấu cháo cho ngươi.”

Thẩm Từ ngẩng đầu : “Ừ, ngươi nấu ngon, nhất định sẽ ăn.”

Bạch Sanh gật đầu, chạy bếp.

Mạc Kỳ lo lắng hỏi: “A Từ, ngươi thấy thế nào ?”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Không , khá hơn nhiều , thấy nhẹ nhõm hơn.”

Mạc Kỳ xuống bàn: “Vậy thì , mà nếu ngươi ăn những món , để ăn cho!”

Đường Lê ở bên cạnh “phì” một tiếng: “Phi!”

Mạc Kỳ liếc nàng: “Có bản lĩnh thì đừng ăn!”

Đường Lê lập tức cũng xuống, giành lấy đôi đũa.

Thẩm Từ hai , chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, cũng xuống bên cạnh. Sở Lang theo đó mà kế bên.

Thẩm Từ : “Ta quen gần khác như .”

Sở Lãng nhạt. Ở kinh đô, hai họ chẳng từng ở gần hơn thế ?

Hắn cầm chén đũa, : “Ta canh chừng ngươi, tránh để ngươi ăn linh tinh ảnh hưởng đến bệnh tình.”

Thẩm Từ: “……”

Đường Lê khẽ : “Trên đời , dám quản chủ t.ử , chỉ đương kim bệ—”

Mạc Kỳ vội chọc nàng một cái: “Bệ… trời nước trong xanh thần!”

“À?” Sở Lãng liếc Thẩm Từ, thấy y biểu cảm gì, tiếp: “Khó mà làm . Người bệnh nên đại phu, nếu thì đừng trị nữa, nhân lúc còn sớm…”

Ba chữ cuối cùng, vẫn thể thốt .

Không bao lâu, Bạch Sanh mang cháo , vẫn là cháo hành trứng như hôm nọ, thanh đạm đến cực điểm.

Thẩm Từ thực sự ăn .

Một bên, Sở Lang y ngoan ngoãn ăn cháo, ánh mắt dõi theo rời lấy một chút.

Suy nghĩ một lát, Sở Lang gắp vài miếng cải thìa để bát y: “Ăn thêm chút cái .”

Thẩm Từ chén cháo “phá hỏng”, đặt đũa xuống, lặng lẽ Sở Lang.

Sở Lãng ánh mắt đến chột . Hắn gắp món Thẩm Từ thích, chắc sẽ nghi ngờ gì chứ?

Thẩm Từ hồi lâu hỏi Bạch Sanh: “Còn cháo ?”

Bạch Sanh gật đầu: “Còn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-43-chieu-cao-toi-minh.html.]

Thẩm Từ : “Đổi chén khác.”

Sở Lang Bạch Sanh làm theo, liếc qua gương mặt lạnh nhạt của Thẩm Từ, khẽ thở dài một tiếng.

Bị ghét

Bất quá ngẫm cũng đúng, Thẩm Từ thể dễ dàng tiếp nhận thiện ý của một chỉ mới quen hai ba ngày?

Y vốn là cẩn trọng đến cực điểm, chỉ vì đó tâm bệnh quấn , bên bờ tuyệt cảnh nên mới thể buông bỏ cảnh giác mà thôi.

Vậy hiện giờ thể bình tĩnh như thế, chẳng cũng cho thấy tâm cảnh của Thẩm Từ đang dần dần hồi phục ?

Cũng xem như một tin tức .

Bạch Sanh nhanh bưng thêm một chén cháo mới lên. Thẩm Từ đẩy chén cháo trắng mặt , cầm chén mới uống tiếp.

Sau khi ăn xong, đồ đạc dọn dẹp sạch sẽ, Sở Lang dậy : “Ta kê đơn thuốc, Mạc công t.ử đây bốc t.h.u.ố.c nhé.”

Mạc Kỳ gật đầu, hỏi Thẩm Từ: “A Từ, ngươi ở đây lâu như , thành dạo một chút ?”

Tuy Sở Lãng Thẩm Từ xa, nhưng lời Mạc Kỳ cũng lý. Y quả thật nên ngoài dạo, khôi phục chút tâm tình và sinh khí.

Thẩm Từ gật đầu: “Cũng , ở mãi trong phòng cũng buồn, cũng ngoài xem.”

cũng về còn cơ hội .

Nhân lúc hiện tại tình trạng chút chuyển biến , thể thêm gì thì cứ .

Thẩm Từ cùng Mạc Kỳ cầm phương t.h.u.ố.c rời . Vì thể Thẩm Từ vẫn yếu, chỉ hai bước dừng, quãng đường vốn chỉ mất ba mươi phút, kéo dài thành nửa canh giờ.

Hai còn thành, Mạc Kỳ lấy chiếc nón cói lưng đội lên cho Thẩm Từ.

Thẩm Từ để tâm thoáng qua, hỏi: “Cửa thành dường như còn tra xét nữa?”

Mạc Kỳ gật đầu: “Đã ngừng kiểm tra lâu .”

Thẩm Từ khẽ nâng tấm sa mỏng rủ xuống: “Vậy còn đội cái ?”

Mạc Kỳ nghiêm túc đáp: “Ta sợ ngươi vây xem, còn nhớ bộ dạng đầu ngươi đến Kỳ Xuyên ?”

Thẩm Từ bất đắc dĩ : “Giờ nông nỗi , ai còn để ý đến nữa?”

Mạc Kỳ : “Ngươi nên tin tưởng bản một chút chứ.”

Thẩm Từ chỉ khẽ , lắc đầu: “Đi thôi.”

Vào thành, Mạc Kỳ tiên làm chính sự, đem phương t.h.u.ố.c Sở Lang kê bốc, đó hai ghé một lâu.

Mạc Kỳ vốn tửu lâu, nhưng ngại Thẩm Từ bên cạnh, nên đành nhịn xuống.

Hai chọn ở một góc khuất, uống thanh đạm kể chuyện sách.

“Chuyện kể rằng, tiểu t.ử rời khỏi cửa thành, một một ngựa như gió mà , bỏ ngọc nhân tuyệt sắc trong thành hối hận vạn phần. Đợi đến khi ngọc nhân thu dọn xong tâm tình đuổi theo, thì chẳng còn thấy bóng dáng .”

“Trải qua bao ngày tìm kiếm, cùng với sự cố gắng ngừng của ngọc nhân, cuối cùng cũng đuổi kịp kẻ bỏ ! Tiếc rằng tiểu t.ử chịu tha thứ, lạnh lùng lời ly biệt…”

Thẩm Từ đến đây, thấp giọng hỏi Mạc Kỳ: “Sao cảm giác lời chút quen thuộc thế?”

Mạc Kỳ gật đầu: “Ta cũng thấy …”

lúc đó, bàn bên xen : “Này, ? Kinh đô truyền tin, là bệ hạ lâu còn thượng triều !”

“Sao thế? Thật sự định bãi bỏ luôn lễ lâm triều ? Vậy chuyện trọng đại thì thương nghị với ai?”

“Không lâm triều, e rằng bọn tham quan ô càng lộng hành thôi!”

“Bệ hạ vì đột nhiên phế bỏ việc lâm triều?”

“Không rõ, chẳng lẽ là bệnh?”

“Bệnh? từng !”

“Trừ bệnh thì còn nguyên nhân nào khác nữa?”

“Trước đó kinh đô còn dán chiếu cáo tội đấy. Nói rằng tiền nhiệm Quốc sư Thẩm Từ đại nhân là trung thần, bệ hạ hiểu lầm , khiến bi thương mà sinh bệnh nặng, bệ hạ muôn c.h.ế.t cũng khó chuộc tội… Quốc sư chẳng là nịnh thần ? Hắn g.i.ế.c ít mà?”

thế, năm Khánh Đức hoàng đế băng hà, bệ hạ tiếp quản triều chính liền tàn sát phe đối lập. Nghe kinh đô khi đó m.á.u chảy thành sông!”

“Ngươi lời đồn đó thế? Nói quá ! Cái gì mà m.á.u chảy thành sông, chẳng qua chỉ là xử lý mấy kẻ từng chống Thái tử, cũng chính là bệ hạ bây giờ thôi.”

“Ngươi làm ?”

“Nhà tòng quân ở kinh đô, theo Cố Thanh tướng quân danh tiếng lẫy lừng, thể ?”

“Thì là thế. những đại thần trảm cả nhà?”

“Nghe khi bệ hạ còn là Thái tử, từng nhốt trong một viện nào đó trong cung, các đại thần vì giúp phản thần Lâm… gì đó, thường mưu hại Thái tử! Toàn là nhờ Quốc sư đại nhân tay ngăn cản!”

“Có chuyện như ! Vậy xem Quốc sư làm tất cả đều vì bệ hạ thật !”

thế, nên bây giờ chân tướng sáng tỏ, mới chiếu cáo tội .”

“Trước từng ngươi ?”

“Ta , nhưng lúc đó ai tin . Với , cũng từng bênh vực Thẩm đại nhân đấy, chỉ là tiếng nhỏ quá, át miệng lưỡi thiên hạ.”

Thẩm Từ khẽ cụp mắt.

Đình lâm triều, chiếu cáo tội

Giờ chân tướng sáng tỏ thì ích gì, chẳng lẽ là để y khi trở về kinh đô dân chúng trong hẻm phố hoan nghênh chào đón ?

Thật nực .

Y sẽ trở về, cũng thể trở về nữa.

Loading...