Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 42 Tâm bệnh
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:15:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thẩm Từ lắc đầu: “Yên tâm , còn yếu đến mức châm một trát liền mất mạng.”
Bạch Sanh đẩy về phía y một chén cháo trắng, trong đó rắc ít muối và hành thái: “Tốt gì cũng ăn chút , để ngươi vẫn còn chịu ăn uống.”
Thẩm Từ rũ mắt, phần khó xử khi chén cháo trắng .
Một bàn tay đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt y, bưng chén cháo .
Sở Lang : “Không là thể ăn gì ? Ngươi đại phu dặn ? Nếu lát nữa châm cứu xảy chuyện thì làm ?”
Bạch Sanh chút ấm ức, nhưng cũng tiện phản bác.
Thẩm Từ thấy , đành : “Chờ châm xong ăn, ?”
Lần Sở Lang phản đối, Bạch Sanh chỉ thể gật đầu.
Sau nửa canh giờ, thứ đều chuẩn thỏa. Thẩm Từ giường của , Sở Lang, chờ tay.
Một bên, Đường Lê và Mạc Kỳ đều căng thẳng Thẩm Từ.
Sở Lang phất tay bảo: “Các ngươi ngoài .”
“Vì ?” Đường Lê lập tức đồng ý. Vạn nhất gì sai sót, châm lệch một chút, nếu xảy chuyện thì làm ?
Mạc Kỳ cũng sang Sở Lang. Người tuy là đại phu, quả thật chút bản lĩnh, thể chẩn thương tổn trong lòng Thẩm Từ, nhưng bảo thật lòng yên tâm giao y cho một ngoài, vẫn là thể.
Sở Lang vẻ đề phòng của hai , : “Ta hại làm gì? Ta với oán thù, cũng chẳng quen . Còn các ngươi, rốt cuộc là từ đến, , cũng rõ. Ta chỉ là đang báo ân thôi. Nếu các ngươi yên tâm, thì thôi, trị nữa.”
Nói , bắt đầu thu dọn ngân châm, bộ dạng quả thật định dừng tay.
Trong phút chốc, Đường Lê và Mạc Kỳ đều lâm thế tiến thoái lưỡng nan.
Thẩm Từ hiểu họ lo lắng, nhưng y hề quá tin tưởng Sở Lang, chỉ là nếu thật sự là bệ hạ thì hiện giờ phó tướng của y là kẻ tàn tật nửa đời, mang về thì ích gì?
Cùng lắm chỉ là c.h.ế.t mà thôi.
Bị vây trong kinh đô vây ở nơi đều chẳng khác gì, thể thấy trời rộng đất xa, với y mà chẳng bằng c.h.ế.t cho dứt khoát.
Nếu ông trời thật sự hành hạ y, đại khái là vì kiếp , , lẽ là kiếp nữa, y từng làm điều tội nghiệt gì đó, mới trả giá qua hai đời.
Nếu c.h.ế.t, chừng còn thể thanh thản, tự do.
Thẩm Từ nhàn nhạt : “Ra ngoài .”
Sở Lãng đầu y. Trong mắt đầy mệt mỏi và chán chường. Hắn từng thấy Thẩm Từ ở kinh đô, ánh mắt khi đó còn mang khát vọng tự do, còn bây giờ tâm như tro tàn, dường như là một khác.
Tựa như vầng trăng sáng mất ánh nhu hòa, đến cả vì cũng nỡ toả sáng nữa, để mặc bầu trời chìm trong bóng tối vô tận.
Sở Lãng cảm thấy nhói tim. Một Thẩm Từ tái nhợt, yếu ớt đến , là dồn bước đường ...
Nếu khi đó chịu buông tay sớm hơn, để Thẩm Từ rời kinh đô sớm hơn...
Giờ đây, thứ duy nhất thể làm, chỉ là bù đắp.
Đường Lê và Mạc Kỳ miễn cưỡng ngoài, khép cửa . hai xa, chỉ ngoài tường, lắng động tĩnh trong phòng.
Sở Lãng họ vẫn rời , nhưng cũng mặc kệ.
Thẩm Từ một nữa trải ngân châm , khẽ nhắm mắt.
Sở Lãng rút một cây châm bạc, giường dường như ngủ, : “Ngươi đừng ngủ, nếu lát nữa khống chế mà cử động loạn lên thì phiền lắm.”
Thẩm Từ đáp: “Ta ngủ.”
Sở Lãng khẽ : “Ngươi chẳng lẽ ngoài sợ uống t.h.u.ố.c còn sợ cả châm ?”
Mi mắt Thẩm Từ khẽ run: “Không, ngươi mau làm , chần chừ nữa thật sự sẽ ngủ mất.”
Sở Lang khẽ đáp, đưa tay chạm y.
Thẩm Từ nhắm mắt, chỉ cảm thấy thắt lưng kéo lỏng, vạt áo rộng mở . Cả liền thấy lạnh, vì quần áo gỡ bỏ, thể phơi trong khí.
Y quen cảm giác , hé mắt .
Trước mắt là một đôi mắt , đen trắng phân minh, đuôi mắt khẽ nhếch, trong đồng t.ử phản chiếu một vùng tối tĩnh lặng như hồ sâu, sâu thấy đáy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-42-tam-benh.html.]
Đôi mắt mang theo cảm giác quen thuộc, phảng phất chút xa lạ, khiến Thẩm Từ tự chủ mà nhớ tới một .
Một ở tận kinh đô xa xôi, long ỷ chí cao vô thượng, rốt cuộc đạt tâm nguyện, thống lĩnh giang sơn Đại Sở, vị đế vương tuổi trẻ quyền khuynh thiên hạ.
Người cũng đôi mắt đen trắng phân minh, đuôi mắt khẽ nhếch, chỉ là trong ánh mắt là vực sâu nuốt chửng thứ, nơi đáy mắt ngập tràn gian trá, cuộn lên âm mưu khó lường và những giả dối thể đoán thấu.
Còn mặt, trong mắt quỷ kế, vực sâu vô tận, chỉ là một mảnh tĩnh lặng như mực, mang theo đôi ba điểm tinh quang.
Đó là thứ Thẩm Từ lâu còn thấy, một loại cảm giác gọi là hy vọng.
Sở Lang giải thích: “Ta thể xuyên qua lớp áo của ngươi để châm, quần áo đành cởi .”
Thẩm Từ khẽ gật đầu, nhắm mắt .
Y , ngay khi y nhắm mắt, trong mắt Sở Lang, sắc đen tĩnh lặng dần khuấy động, từng chút từng chút hóa thành một vực sâu cuộn trào, cuối cùng vẫn là vô tận u tối.
Khi thể cởi sạch của Thẩm Từ, phía lạnh lẽo, là lớp y phục vén rộng, phảng phất như một đóa quỳnh hoa nở rộ trong đêm, mà Thẩm Từ ở trung tâm, trắng muốt, tinh khiết đến chói mắt.
Chỉ là… dáng vẻ Thẩm Từ lúc so với khi ở kinh đô còn gầy hơn nhiều, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, gần như chống đỡ nổi nữa.
Nghe Bạch Sanh và Mạc Kỳ kể , nửa năm qua Thẩm Từ vì đau lòng mà ăn chẳng bao nhiêu. Có khi dù miễn cưỡng ăn , chẳng bao lâu nôn , thường chỉ thể gượng nuốt vài miếng nhỏ, uống chút nước. Những ngày tâm trạng khá hơn, tinh thần đôi chút, y mới thể ăn trọn vẹn một bữa.
Khó trách gầy đến mức . Nếu một ngày, đến một bữa cũng ăn nổi, e rằng Thẩm Từ thật sự sẽ chống đỡ nữa...
Giờ phút , y chỉ còn dáng vẻ nửa sống nửa c.h.ế.t.
Tất cả… đều là của .
Khi còn nhỏ, khiến phạt quỳ, làm bệnh nặng một trận. Kiếp , chính tay khiến trúng tên xuyên tim. Đến khi trọng sinh, làm mất tự do. Còn bây giờ, khiến tâm như tro tàn, sống bằng c.h.ế.t.
Nếu bệnh cứu nổi… còn trơ mắt c.h.ế.t thêm một mặt ?
Thẩm Từ thấy Sở Lang mãi vẫn động tĩnh, mở mắt hỏi: “Sao ?”
Sở Lang vội kéo về thực tại: “Trước… A Từ, ngươi sợ đau ?”
Thẩm Từ khựng một thoáng, bắt lấy trọng điểm: “Ta sợ đau. Ngươi thật là đại phu ? Sao đại phu hỏi bệnh nhân sợ đau ?”
Sở Lang khẽ : “Ta chỉ sợ ngươi sợ đau thôi.”
Thẩm Từ nghi hoặc: “Ngươi sợ cái gì?”
Sở Lang đáp: “Sợ ngươi khống chế mà cử động loạn. Hay là... trói ngươi nhé?”
Vừa , nâng tay cầm lấy cây châm bạc, mũi châm sắp hạ xuống. Thẩm Từ nhắm mắt.
Một cơn đau đột ngột lan từ n.g.ự.c . Thực , so với nỗi đau trong lòng mỗi khi tái phát, thì cảm giác thi châm chẳng thấm . Thẩm Từ thậm chí nhíu mày một chút nào.
Bên ngoài, mặt trời dần ngả về tây. Đường Lê và Mạc Kỳ đến mức hai chân tê rần, mà bên trong vẫn chẳng thấy động tĩnh.
Đường Lê nhỏ giọng hỏi: “Không là ngủ mất chứ?”
Mạc Kỳ cố dán tai tường: “Chẳng lẽ cả hai đều ngủ?”
Đường Lê do dự: “Hay là xem thử? Đã lâu như , châm cũng nên xong mới .”
“Hay là... thất bại ?”
Hai còn đang chần chừ, trong phòng bỗng truyền tiếng động, đó là một tràng ho dữ dội.
Không chút do dự, Đường Lê và Mạc Kỳ lập tức đẩy cửa xông .
Chỉ thấy Thẩm Từ dậy, nửa nghiêng mép giường, khẽ cúi lưng, còn Sở Lang thì đang nhẹ nhàng vỗ lưng giúp y thuận khí.
Trên mặt đất bên giường, một vệt m.á.u sẫm đen loang rộng.
Mạc Kỳ kinh hãi, Thẩm Từ phun máu?!
lúc , Thẩm Từ ngẩng đầu về phía cửa. Bên môi y còn vương một vệt m.á.u kịp lau, gương mặt vốn tái nhợt vì thế mà trở nên nổi bật lạ thường, vệt đỏ khiến y thoạt yêu dã, mơ hồ lộ vài phần sinh khí.
Sở Lang liếc qua hai ở cửa, nhanh tay giúp Thẩm Từ kéo quần áo, che phần da thịt vẫn còn lộ.
Mạc Kỳ tinh thông y lý, liếc qua liền nhận đất là m.á.u tươi, mà là m.á.u bầm.
Hắn bước lên, nghiêm giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ?”
Sở Lang đáp: “Ngực A Từ tuy vết thương ngoài, nhưng bên trong quả thật tổn hại. Máu tươi thoát , tích tụ quanh tim, hóa thành m.á.u bầm, chèn ép nơi vốn thương, khiến đau đớn vô cùng. Ta thi châm bức m.á.u bầm , chứng minh suy đoán của sai, quả nhiên trong lòng A Từ tổn thương.”
Vấn đề ... quả thật hề nhỏ.