Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 41 Ngươi sẽ không sợ uống thuốc chứ?
Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:22:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thẩm Từ , ánh mắt khẽ dừng . Y chỉnh y phục cho gọn, bước xuống giường.
Sở Lang sợ thể y vẫn còn yếu, định tiến lên đỡ, nhưng Thẩm Từ nghiêng tránh .
Thẩm Từ giọng nhạt : “Sở công t.ử nên nghỉ ngơi sớm .”
Ra khỏi phòng, y ngờ gặp Mạc Kỳ đang tiểu đêm.
Mạc Kỳ thấy Thẩm Từ từ trong phòng nọ bước , lập tức kinh ngạc, vội vàng chạy tới, chắn mặt Thẩm Từ, nhưng ngẩn tại chỗ.
Giờ phút , sắc mặt Thẩm Từ ửng đỏ, đuôi mắt cũng nhuộm một tầng hồng nhạt, trong mắt tựa như phủ sương, trông vẻ mơ hồ, m.ô.n.g lung.
Mạc Kỳ chớp chớp mắt, : “Ngươi… Đây là ở trong đó làm gì ?”
Thẩm Từ một cái, giọng kỳ quái: “Khám bệnh.”
Mạc Kỳ thầm nghĩ, khám bệnh mà thành thế thì đúng là xưa nay từng thấy.
Bất quá chỉ đùa thôi, bởi tính cách Thẩm Từ, là khám bệnh thì chắc chắn là đang khám bệnh thật.
Hắn hỏi tiếp: “Vậy xem gì ?”
Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Chỉ là trong tổn thương.”
“Có tổn thương? Không thể nào, rõ ràng vết thương ngoài da.”
Thẩm Từ giơ tay nhẹ nhàng xoa ngực: “Ấn thì đau.”
Mạc Kỳ ngạc nhiên: “A Từ, ngươi thương ở n.g.ự.c ?”
Trước đây từng hỏi qua, nhưng câu trả lời đều là phủ định.
Thẩm Từ rũ mắt, thương thì đúng là , nhưng đó là vết thương của kiếp , đáng lẽ chẳng liên quan gì đến kiếp . Nếu , n.g.ự.c y hẳn một lỗ thủng mới đúng.
Thẩm Từ : “Chưa từng.”
Mạc Kỳ cau mày, định hỏi thêm, nhưng Thẩm Từ đưa tay ngăn : “Về , mệt .”
“Ờ.” Mạc Kỳ đành nuốt hết lời định hỏi, đỡ Thẩm Từ phòng.
Sau khi hai rời , Sở Lãng cánh cửa khép kín, rơi trầm tư.
Nửa năm , và Thẩm Từ chia tay. Hắn Thẩm Từ gặp , nên cũng đến quấy rầy. bệnh của Thẩm Từ vẫn khá lên, đến lúc sắp chia tay thì dường như còn dấu hiệu tái phát.
Hắn lo lắng, nhưng ngay cả thái y và danh y trong kinh thành cũng bó tay, đến Mạc Kỳ còn cách nào. Hắn vốn hiểu y thuật, thì thể làm gì đây?
Thế là dành nửa năm trời khắp nơi tìm danh y, thậm chí cả những thần y ẩn thế cũng tới cửa bái phỏng. Hắn tạm gác việc triều chính, giao phần lớn tấu chương cho Cố Thanh sàng lọc, chỉ tự xử lý những việc trọng đại, đồng thời dặn Cố Thanh chú ý đỗ Trạng nguyên, giúp đỡ khi cần.
Một bên học hỏi từ thần y để hiểu về chứng bệnh của Thẩm Từ, một bên tranh thủ thời gian xử lý chính sự, bận rộn đến nỗi quên cả thời gian trôi qua. như thế… cũng đáng chăng?
Qua cửa sổ, Sở Lãng thấy Mạc Kỳ đang đỡ Thẩm Từ rời , rõ lời hai chuyện.
Đau ở ngực, mà vết thương… Vậy hẳn là tổn thương ở tim. Nếu thật là như , thì việc e rằng khó giải quyết.
vì trái tim Thẩm Từ tổn hại?
Vị trí … rõ ràng trùng khớp với nơi kiếp từng b.ắ.n một mũi tên xuyên qua.
Chẳng lẽ liên quan đến việc trọng sinh? Là sống một đời, vẫn , khiến Thẩm Từ chịu liên lụy, đến mức hối hận cũng kịp?
Vì cái giá do Thẩm Từ gánh chịu?
Chẳng lẽ chỉ vì đổi quỹ đạo cuộc đời của Thẩm Từ?
Kiếp , Thẩm Từ c.h.ế.t, c.h.ế.t trong lễ tế thiên, c.h.ế.t mũi tên của , tuyệt đối thể sống đến hôm nay…
Sở Lãng day trán, khẽ thở dài một tiếng.
Dù thế nào nữa, vẫn sống, sống cho .
Thẩm Từ chạm giường ngủ, một giấc ngủ say đến mịt mờ, ngủ bao lâu.
May mà khi tỉnh dậy thì trời sáng, gió nhẹ lướt qua, làm đèn lồng treo hành lang khẽ đung đưa.
Thẩm Từ chống dậy, ngủ lâu khiến cơ thể yếu, y chậm rãi đẩy cửa bước .
Ngoài viện từ khi nào đặt thêm một chiếc bàn tròn và hai chiếc ghế, đều làm bằng gỗ, mài nhẵn bóng.
Trên bàn đặt một cái chén, bên cạnh .
Là Sở Lang.
Người dường như thấy tiếng động, đầu : “Tỉnh ?”
Thẩm Từ khẽ gật đầu, chậm rãi bước đến xuống ghế đối diện.
Lúc y mới rõ, trong chén là một bát t.h.u.ố.c đen đặc.
Thẩm Từ cau mày. Dù mấy tháng nay Mạc Kỳ vẫn thường sắc t.h.u.ố.c cho y, nhưng thật y uống ít.
Mạc Kỳ thấy y nhíu mày, liền hỏi: “Ngươi là sợ uống t.h.u.ố.c đấy chứ?”
Thẩm Từ thản nhiên đáp: “Chỉ là thích thôi.”
“À,” Sở Lang ở bên cạnh làm vẻ bất bình, “Bát t.h.u.ố.c là tự tay sắc cho ngươi, lợi cho bệnh tình của ngươi. Một lát nữa còn châm cứu, mau uống .”
Nghe Sở Lang , Thẩm Từ d.a.o động, y vốn cũng mong thể khỏe lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-41-nguoi-se-khong-so-uong-thuoc-chu.html.]
Sở Lang thúc giục: “Mau uống , kẻo nguội.”
Thẩm Từ bất đắc dĩ, đành với tay cầm bát lên, cau chặt mày, bộ dạng như thể sẵn sàng liều c.h.ế.t.
Sở Lang mỉm y uống thuốc, tay kín đáo bóc một viên đường ở nơi Thẩm Từ thấy.
Thẩm Từ mới uống nửa bát buông xuống.
Sở Lang chỗ t.h.u.ố.c còn , nhướng mày hỏi: “Sao thế?”
Thẩm Từ cay đắng mở miệng: “Không uống nổi.”
Sở Lang đưa tay , mở lòng bàn tay cho y xem, bên trong là một viên đường trắng.
Thẩm Từ khẽ chớp mắt, đưa tay định lấy, Sở Lang né tránh.
Thẩm Từ nghi hoặc .
Sở Lang : “Uống hết t.h.u.ố.c mới cho.”
Thẩm Từ mím môi.
Sở Lang : “Ngươi chỉ uống nửa bát thì hiệu quả sẽ giảm nhiều. Dù bây giờ cho ngươi ăn đường, vị ngọt cũng chẳng át nổi vị đắng còn sót . Chi bằng uống cạn một ăn ngọt, chẳng hơn ?”
Cho dù Sở Lang lý, nhưng bát t.h.u.ố.c đặc sánh , nghĩ đến vị đắng vẫn còn trong miệng, Thẩm Từ thực sự cầm lên nữa.
Sở Lang : “Nếu ngươi uống nốt bây giờ, lát nữa bắt ngươi uống thêm một bát nữa đấy.”
Sở Lãng Thẩm Từ, thầm nghĩ của định ném cả bát .
May , Thẩm Từ mất kiên nhẫn mặt khác. Y nữa bưng bát lên, cau mày, dốc sạch chỗ t.h.u.ố.c còn .
Vừa đặt bát xuống, Sở Lang liền đưa lòng bàn tay với viên đường đến mặt y.
Thẩm Từ vội vàng nhận lấy, bỏ ngay miệng.
Vị ngọt lan tỏa, nhanh chóng át dư vị đắng chát, khiến sắc mặt y dần dịu .
“Ngươi … còn châm cứu?”
Sở Lang gật đầu: “Ừm.”
Thẩm Từ hỏi: “Ngươi tìm nguyên nhân bệnh ? Có cách chữa ?”
Ngón tay Sở Lang khẽ gõ nhịp bàn: “Chỉ là thử xem thôi, cũng dám chắc.”
Thẩm Từ gật đầu: “Được, dù cũng chẳng cách nào hơn, ngựa c.h.ế.t thì coi như ngựa sống mà cứu, cứ thử .”
Sở Lang “chậc” một tiếng: “Sao như chứ? ‘Ngựa c.h.ế.t’ gì ở đây?”
Thẩm Từ rũ mắt: “Khi nào bắt đầu?”
Sở Lang nghĩ một lát: “Đợi t.h.u.ố.c ngấm chừng nửa canh giờ nữa, lúc đó làm.”
“Được.” Thẩm Từ hỏi: “Ta cần chuẩn gì ?”
Sở Lang lắc đầu: “Không cần. Tuy là châm cứu, nhưng cũng chắc chữa , ngươi cứ chuẩn tâm lý là .”
Thẩm Từ gật đầu: “Ta hiểu.”
Sở Lang y, ánh mắt thoáng trầm xuống. Thẩm Từ sắc mặt mệt mỏi, trông lúc nào cũng như thể ngất , khiến khỏi lo lắng: “Ngươi thấy mệt ?”
Thẩm Từ ngẩn , thật ban đầu y cũng chẳng cảm thấy gì, hoặc là , phần lớn thời gian dù mệt, ngủ cũng chẳng đặc biệt để ý.
“Có lẽ .”
Sở Lang đưa tay hiệu: “Đưa tay cho .”
Thẩm Từ nghi hoặc: “Làm gì?”
Sở Lang đáp: “Đưa sẽ .”
Thẩm Từ nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn đưa tay cho . Sở Lang giữ c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Từ, ấn huyệt Hợp Cốc, nhẹ nhàng xoa bóp.
Sở Lang xoa giải thích: “Huyệt ở giữa ngón cái và ngón trỏ, giúp giảm đau đầu, đồng thời tinh thần cũng tỉnh táo hơn.”
Thẩm Từ để mặc làm.
Bạch Sanh bước viện thì trông thấy hai đó, một nam t.ử xa lạ đang nắm tay Thẩm Từ xoa bóp.
Hẳn đây chính là “lang băm thương” mà Mạc Kỳ tới.
Bạch Sanh bưng đồ ăn gần: “Thẩm , ngài tỉnh .”
Thẩm Từ ngẩng đầu, gật nhẹ: “Ừ, hôm nay ngươi Mạc Kỳ sai sắc t.h.u.ố.c ?”
Bạch Sanh đặt mâm thức ăn lên bàn, khéo léo tách tay hai : “Hôm nay là vị công t.ử sắc thuốc.”
Thẩm Từ liếc Sở Lang: “Thì là .”
Sở Lang liếc mâm thức ăn, : “Mấy thứ ngươi thể ăn.”
Thẩm Từ còn kịp gì, Bạch Sanh vội hỏi: “Vì ? Tiên sinh mới tỉnh, thể ăn thì nên ăn nhiều một chút.”
Sở Lang đáp: “Một lát nữa châm cứu, tạm thời nên ăn.”
Thẩm Từ gật đầu: “Không , vốn dĩ cũng thấy đói.”
Bạch Sanh lo lắng y: “Tiên sinh giờ gầy yếu như , ăn chẳng gì, chịu nổi? Vị công t.ử châm một kim xuống, sẽ …”
Sở Lãng nhíu mày, Thẩm Từ. Lời Bạch Sanh lý. Đêm qua chạm n.g.ự.c Thẩm Từ cảm thấy y gầy nhiều, thật cần chạm cũng thể thấy, chỉ là khi chạm mới càng thêm kinh hãi.