Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 4 Ngã vào lòng trẫm, cũng chỉ vô ích

Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:25:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Khi Sở Lãng trở Ngự Thư Phòng, Thẩm Từ đang án thư, đang gì. Ánh nắng chiếu nghiêng lên gương mặt y, sáng tối đan xen, như phủ một tầng ánh ráng mờ ảo. Bàn tay trắng nõn, thon dài cầm bút lông sói, từng nét xuống đều mang theo thần sắc chuyên chú.

Sở Lãng khỏi nhớ đến thuở nhỏ, khi Thẩm Từ dạy tập . Khi , nọ cũng là dáng vẻ thanh lãnh, điềm đạm, đối diện , ánh sáng đôi khi phản chiếu, khiến y như một vị phu t.ử nghiêm khắc. lúc, Thẩm Từ lưng, nắm tay cùng , trong vòng tay lạnh, song Sở Lãng thấy trong lòng ấm áp lạ thường.

Hắn từng nghĩ, giữa hai , chỉ cần một ấm áp là đủ, thể ấm áp Thẩm Từ.

về

Sở Lãng nhắm mắt , nghĩ tiếp.

Thẩm Từ cảm thấy ánh sáng mặt che khuất, ngẩng đầu , chỉ thấy tiểu hoàng đế nghịch sáng, hai tay khoanh ngực, nét mặt tối tăm rõ, chẳng đang nghĩ gì. Thẩm Từ , chắc hẳn chuyện .

Y dậy nghênh đón: “Bệ hạ.”

Sở Lãng hai lời, kéo y đến bàn: “Triệu Ân dùng bữa?”

Thẩm Từ rút tay về. Tiểu hoàng đế nhắc còn đỡ, nhắc, y liền nhớ đến chuyện ép uống thuốc, nhất thời cơn giận dâng. Mới khi nãy còn bình tĩnh chữ, giờ lòng sôi lên.

Tuy gương mặt Thẩm Từ vẫn bình thản, nhưng Sở Lãng quen y nhiều năm, một cái liền y đang giận, liền bật : “Tính cứng rắn, chịu uống thuốc, trẫm thể mặc kệ thể , đành dùng hạ sách , mong chớ trách.”

Thẩm Từ lạnh nhạt đáp: “Thần là ngoại thần, nên ở trong cung quá lâu, thần nên trở về phủ.”

Sở Lãng vẫn kiên quyết ngăn : “Tiên sinh bệnh nặng, nên cử động nhiều, đợi khỏi hẳn hãy về.”

Thẩm Từ thật sâu: “Đa tạ bệ hạ quan tâm, đến lúc đó mong bệ hạ giữ lời.”

Sở Lãng ánh mắt thoáng lướt qua lư hương phía Thẩm Từ, chẳng đang nghĩ gì.

“Bệ hạ, Diễm Vương điện hạ cầu kiến.” Triệu Ân đẩy cửa , cung kính bẩm báo.

Nghe đến cái tên , lông mày Sở Lãng khẽ nhướng. Vẻ khi nãy tan biến, thần sắc trầm xuống, khí thế quanh nặng nề như sắp mưa.

Chỉ , cách thời điểm Thẩm Từ mất một năm tròn.

Lại là một trận tuyết lớn, cùng cái rét cắt da, cùng sắc trắng bao phủ khắp kinh thành, như thể lịch sử đang tái diễn.

Đêm tế thiên đại điển, trong cung đèn đuốc sáng rực.

Ngự Thư Phòng đèn cung đình sáng trưng, nhưng tĩnh lặng đến kỳ lạ. Trong ánh nến lay lắt, khung cửa sổ hiện hai bóng chồng lên .

Sở Lãng án thư, ánh mắt lạnh lẽo đối diện, vẫn mặc triều phục đen, tay cầm thanh kiếm sáng lạnh, mũi kiếm thẳng chỉ về phía .

Sở Lãng nhúc nhích, chỉ thanh kiếm cách đầy một thước, đúng hơn, cầm kiếm. Hắn dường như sớm đoán ngày : “Lâm Vũ, ngươi cho rằng thể g.i.ế.c trẫm?”

Lâm Vũ nở nụ âm u, như thể cuối cùng cũng đạt mục đích. Gã Sở Lãng đang hạ dược, thể dùng sức, giọng căm hận: “Cho dù ngươi võ công cao cường, hiện giờ cũng chỉ thể thúc thủ chịu trói. Sở Lãng, cảm giác phản bội, thế nào?”

Sở Lãng , trong lòng khẽ động, lời , quen đến thế. 

Hắn nhíu mày: “Rõ ràng là ngươi từng giúp trẫm trừ quốc sư, giúp trẫm đoạt quyền lớn. Vậy giờ vì Thẩm Từ mà đối nghịch? Ngươi tuy hoàng tử, nhưng tiên đế coi như con, phong làm vương gia khác họ. Vì làm ?”

Lâm Vũ bật khàn khàn: “Vương gia khác họ? Ngươi cho rằng thật sự coi trọng ? Con nuôi? Hắn là kẻ thù g.i.ế.c cha ! Ta chỉ báo thù, còn đoạt giang sơn Đại Sở mà cha đáng lẽ ! Nơi vốn là của !”

Tới lúc , Sở Lãng cuối cùng cũng hiểu cái gọi là trung thần tâm phúc, tất cả đều chỉ là âm mưu.

Từ đại điển tế thiên năm , Lâm Vũ lợi dụng để trừ bỏ chướng ngại lớn nhất là Thẩm Từ. Và hôm nay, gã giương kiếm bức vua thoái vị.

Thẩm Từ từng đúng, ở kinh đô , ai đáng để tín nhiệm. Dù đó cha là trung thần lương tướng, cũng nghĩa con cái họ sẽ trung thành với .

Đôi khi, ngay cả chính , cũng chẳng thể tin nổi.

Ánh mắt âm trầm của Sở Lãng khiến Lâm Vũ cảm thấy lạnh sống lưng, như thể bản mới là con mồi trong tay thiên tử, bất lực, run rẩy, cảm giác đó thật kỳ lạ.

Sở Lãng lặng lẽ mặt, giờ còn nhận

Lâm Vũ tuy nắm binh quyền, nhưng đại quân đóng ở biên cảnh, thủ vệ kinh thành đều là của . Chỉ cần kéo dài thêm chút nữa, đợi Cố Thanh đến…

Sở Lãng dậy giữa ánh mắt ngỡ ngàng của Lâm Vũ, đẩy kiếm , bước tới : “Ngươi tiên đế g.i.ế.c cha ngươi, ý gì?”

Lâm Vũ lùi hai bước, định trả lời, chỉ nhếch môi: “Ta ngươi đang đợi ai, là đợi Cố Thanh ?”

Sở Lãng khẽ nhíu mày.

Cửa Ngự Thư Phòng đẩy , Cố Thanh mặc nhung phục bước . bắt Lâm Vũ ngay, chỉ lặng lẽ Sở Lãng.

Tim Sở Lãng chùng xuống: “Cố Thanh, ngay cả ngươi cũng phản trẫm? Vì ?”

Cố Thanh siết chặt chuôi kiếm bên hông, yết hầu khẽ động: “Vì Thẩm Từ.”

Sở Lãng nghi hoặc , Cố Thanh từng trung thành với tiên đế, mà Thẩm Từ là kẻ g.i.ế.c tiên đế. Vậy nay, phản trẫm vì Thẩm Từ?

Cố Thanh và Thẩm Từ… rốt cuộc là quan hệ gì?

kịp nghĩ, cũng kịp hỏi, trong khoảnh khắc thất thần , kiếm lạnh lóe lên, tắt.

Máu b.ắ.n lên ngọn đèn cung đình, ánh nến chợt vụt tắt.

Thì , năm đó khi Thẩm Từ c.h.ế.t, cảm giác cũng như thế . Bị tin tưởng phản bội, lạnh lùng g.i.ế.c c.h.ế.t.

Như cam lòng, như đau lòng…

Thẩm Từ từng đúng, ở kinh đô , ai đáng để tín nhiệm. Dù đó cha là trung thần lương tướng, cũng nghĩa con cái họ sẽ trung thành với . Đôi khi, ngay cả chính , cũng chẳng thể tin.

Khi chỉ nghĩ đó là lời quá, nhưng giờ mới hiểu, Thẩm Từ mới là đúng.

Triệu Ân nơm nớp chờ ngoài cửa.

Thẩm Từ nhận cảm xúc khác thường của Sở Lãng, chút nghi hoặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-4-nga-vao-long-tram-cung-chi-vo-ich.html.]

Sở Lãng và Diễm Vương vốn hợp, nhưng từng mang sát ý rõ rệt như hôm nay.

Thẩm Từ thấy , : “Nếu bệ hạ chuyện bàn, thần xin cáo lui.”

Ánh mắt Sở Lãng lóe sáng, chằm chằm Thẩm Từ, giọng trầm xuống: “Hôm nay lâm triều, trẫm còn với chư thần rằng đang bệnh. Giờ ngang nhiên bước khỏi Ngự Thư Phòng của trẫm, chẳng là đang đ.á.n.h mặt trẫm ?”

“Kia, thần—”

Thẩm Từ còn kịp tìm lý do, Sở Lãng giành lời cắt ngang: “Tiên sinh nếu bệnh, thì nên nghỉ cho giường mới .”

Nói xong, cố ý đưa mắt về phía bình phong, nơi đặt long sàng.

Thẩm Từ khẽ nhíu mày. Việc y ngủ ở long sàng tối qua ai còn tạm, nhưng nếu đó mặt Diễm Vương, chẳng khác nào tự chuốc lấy trò .

Sở Lãng như đoán suy nghĩ trong lòng y, khẽ, vỗ nhẹ lên chân : “Nếu ngủ long sàng cũng …”

Thẩm Từ còn kịp thở phào, liền tiểu hoàng đế thong thả tiếp: “…Tiên sinh bệnh nặng, thể mệt mỏi, vẫn một lòng vì Đại Sở tận tụy, lao lực quá độ mà ngã lòng trẫm nghỉ tạm, cũng chẳng gì quá đáng.”

Thẩm Từ: “…”

Y hít sâu một , xoay bước bình phong.

Lúc Sở Lãng mới đầu, khẽ gật với Triệu Ân, hiệu cho đưa .

Diễm Vương Lâm Vũ đến mức ngay cả triều phục cũng , trực tiếp tiến cung. Vừa cửa, gã liền hướng Sở Lãng cung kính hành lễ: “Bệ hạ thánh an.”

Ngay khi bước , Sở Lãng giấu hết nét u tối nơi đáy mắt, đó là vẻ điềm đạm, trầm mà non trẻ. Hắn nhấc tay: “Miễn lễ.”

Lâm Vũ dậy, ánh dừng nơi Sở Lãng, song khóe mắt thoáng liếc thấy bàn hai bộ chén đũa, trong lòng liền khẳng định suy đoán của .

Sở Lãng rũ mắt, giọng thản nhiên: “Diễm Vương tiến cung, việc gì trọng yếu?”

Lâm Vũ mỉm , nét ôn hòa khiến ngũ quan gã càng thêm dịu dàng: “Lâm triều , bệ hạ đem việc tế thiên đại điển giao cho Lễ Bộ Thị Lang, hạ quan thấy phần thỏa đáng, cùng bệ hạ thương nghị. Lại quốc sư bệnh nặng, liền thuận đường đến thăm.”

Sở Lãng trong lòng lạnh lẽo , ngoài mặt vẫn điềm tĩnh: “Thánh chỉ ban, chỉ e khó lòng thu hồi.”

Lâm Vũ bác, sắc mặt chợt trầm: “Việc trọng đại như thế, bệ hạ quyết định khinh suất? Quốc sư bệnh nặng, đẩy việc cho khác vốn là . Bệ hạ là vua một nước, sự nên cân nhắc kỹ càng.”

Sở Lãng ánh mắt tối, khóe môi nhếch nhẹ: “Việc tuy là quốc sư đề nghị, nhưng cũng là quyết định của trẫm. Diễm Vương đây, là dị nghị với ý chỉ của trẫm ?”

Lâm Vũ khựng , nghi hoặc vị tiểu hoàng đế.

Người mặt hề lộ vẻ tức giận sắc bén, chỉ như đang bình thản hỏi một câu. trong giọng điều khác lạ, còn là vị hoàng đế mềm yếu, dễ thao túng như .

Ngày , dù Thẩm Từ mặt , Sở Lãng cũng sẽ thẳng thừng chặn đường như thế.

Lâm Vũ đ.á.n.h giá , chỉ cảm thấy gì đó khác , song thể rõ là gì.

Sở Lãng thấy đối phương im lặng, bèn nhàn nhạt hỏi: “Diễm Vương còn việc khác?”

Lâm Vũ hồn, liếc về phía bình phong, nơi đó thấp thoáng bóng yên: “Quốc sư đại nhân nghỉ long sàng, e là ?”

Trên bình phong in rõ bóng giường trong nội thất. 

Trên giường, chăn đệm ngay ngắn, Thẩm Từ chỉ lộ phần đầu, tóc dài rũ xuống mép giường, tựa như thác nước mềm mại buông tràn.

Lâm Vũ xong, liền bước tới phía bình phong.

Sở Lãng hề ngăn cản.

Vào đến nội thất, Lâm Vũ mới phát hiện, vốn tưởng giường, thực đang quỳ gối bên mép, nghiêng đầu gục xuống mà ngủ. Nhìn từ ngoài , quả thực giống như đang nghỉ.

Lâm Vũ nhất thời á khẩu, còn Sở Lãng bước , trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Thẩm Từ ho khan vài tiếng, mới tỉnh . Thấy hai tiến , y vội hành lễ. quỳ lâu, chân tê mỏi, lảo đảo suýt ngã.

Sở Lãng vội bước đến đỡ: “Tiên sinh, trẫm chẳng dặn ngài nghỉ ngơi cho ?”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Bệ hạ vì nước lo toan, thần há thể an tâm ngủ yên trong nội thất?”

Lâm Vũ tiến lên định đỡ, nhưng nghĩ tới phép tắc trong cung, rụt tay, chỉ hỏi: “Quốc sư đại nhân nghỉ tại phủ, ở nội thất của bệ hạ?”

Thẩm Từ đối diện ánh mắt đầy nghi ngờ, thản nhiên đáp: “Một là để xin nghỉ, hai là bàn việc tế thiên đại điển. Thẩm mỗ tiến cung gặp lúc bệ hạ lâm triều, bệ hạ quan tâm cho ở đây chờ. Hay là, Diễm Vương điện hạ bẩm với bệ hạ?”

Lâm Vũ lỡ lời, liền mỉm : “Tự nhiên . Bổn vương chỉ lo cho bệ hạ, gần tuổi trưởng thành, nhỏ hơn hai tuổi. Ta là Diễm Vương Khánh Đức Hoàng đế phong, vốn nên tận tâm phụ tá, dám mưu cầu riêng tư.”

Câu khéo chạm mặt Sở Lãng, ngụ ý nhắc đến tuổi nên trao quyền nhiếp chính, mỉa Thẩm Từ chuyên quyền lấn át.

Nếu là kiếp , Sở Lãng ắt sẽ bênh vực Lâm Vũ, cho rằng gã vì . nay , chỉ thấy chua chát. Lâm Vũ quả thật đúng, nhưng chẳng .

Thẩm Từ cũng nhận ẩn ý trong lời, thần sắc bình tĩnh, chỉ nhẹ giọng : “Diễm Vương điện hạ cùng bệ hạ như , tận tâm phụ tá tất nhiên là điều . Khánh Đức Hoàng đế bệ hạ nếu , hẳn cũng thể an lòng.”

Lâm Vũ sâu sắc liếc y một cái, sang Sở Lãng hành lễ: “Nếu bệ hạ quyết, thần dám nhiều lời, xin cáo lui.”

Trước khi rời , ánh mắt Lâm Vũ thoáng dừng ở cổ áo Thẩm Từ, nơi lộ một vệt đỏ sẫm làn da trắng tuyết, chói mắt lạ thường.

Sở Lãng gật đầu, cũng ngăn. khi cửa khép , ánh mắt lập tức tối sầm.

Không khí quanh lạnh hẳn , thậm chí còn lạnh hơn lúc nãy Diễm Vương

, hàn khí hướng về đang bên cạnh, Thẩm Từ.

Bị đỡ lấy, Thẩm Từ chỉ cảm thấy một luồng áp lực vô hình vây kín quanh . Ngực đau nhói, cơn ho bật dữ dội, kéo theo vết thương cũ trong lồng n.g.ự.c như xé toạc.

Y cố nén, đưa tay che miệng, nhưng m.á.u tươi vẫn tràn qua kẽ ngón tay, nhỏ xuống áo gấm trắng, rực lên một đóa đỏ thẫm như hồng liên nở rộ.

Sở Lãng ngờ bên cạnh đột nhiên ho đến thế, vội đặt tay lưng y giúp thuận khí, đỡ y lên long sàng.

Thu hết cảm xúc , giọng trầm xuống: “Truyền Thái y!”

 

Loading...