Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 38 Tự do

Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:20:00
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sở Lãng đầu chiếc xe ngựa đang rời , cũng lập tức đuổi theo. Hắn chỉ gắt gao chằm chằm A Nhung, trong mắt tràn đầy âm u.

Hắn chẳng buồn để ý tới tiếng kêu t.h.ả.m thiết của A Nhung, chỉ sang một bên tìm sợi xích bạc ném.

Mạc Kỳ vội vàng đ.á.n.h xe, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nơi đó, cũng mặc kệ đường vòng , chỗ nào gần thì chỗ đó.

Chê thật, suýt chút nữa đuổi kịp, đường vòng thì ích gì chứ?

Đường Lê Thẩm Từ cau mày thật chặt, : “Mạc Kỳ, ngươi đ.á.n.h xe định một chút, chủ t.ử thoải mái.”

Thẩm Từ dùng một tay nắm chặt vạt áo của , bóp đến mức quần áo nhăn nhúm .

Cơn đau trong n.g.ự.c quặn thắt, dữ dội hơn tất cả những . Nỗi đau lan tràn khắp cơ thể, đến mức Thẩm Từ thậm chí còn cảm nhận , rốt cuộc là nơi nào đang đau.

Mạc Kỳ bất đắc dĩ : “Đường dễ , cố gắng giữ , chỉ sợ Sở Lãng đuổi theo thôi.”

Đường Lê chỉ thể lo lắng Thẩm Từ, hy vọng thể sớm đến thành trấn kế tiếp.

Bọn họ cách Kỳ Xuyên còn xa, nhưng dù đến đó, e cũng chẳng thể ở lâu, nhiều nhất chỉ thể nghỉ một đêm tiếp.

Thế nhưng, mới khỏi rừng núi, xe ngựa dừng .

Trong lòng Đường Lê chợt trầm xuống, chẳng lẽ bệ hạ đuổi tới ?

Ngược , Thẩm Từ chậm rãi buông tay đang che ngực, lau mồ hôi trán, ngoài xe.

“Đã đến lúc đến,” y nghĩ, “ cũng chẳng trốn chui trốn lủi như thế nữa.”

Thẩm Từ cố giữ bình tĩnh, vén màn xe lên. Ánh mắt ngẩng, y liền thấy nọ mặc một cẩm phục minh hoàng, khoác ngoài chiếc áo choàng nặng nề, vững chãi.

Thẩm Từ khẽ liếc Mạc Kỳ một cái, như để trấn an, xuống xe, bước về phía Sở Lãng.

Sở Lãng thấy Thẩm Từ chủ động đến, trong mắt khỏi ánh lên chút mong chờ. Hắn khẽ gọi: “Tiên sinh…”

Thẩm Từ yên cách ba bước, ánh mắt nhợt nhạt, lạnh lẽo, xa cách.

Sở Lãng thấy ánh băng giá , trong lòng nhói đau. Hắn nâng tay, đưa mặt Thẩm Từ, để lộ một vật màu bạc.

Đó là chuông bạc đeo tay của Thẩm Từ, ánh trăng chiếu lên phản ánh sáng lạnh lẽo.

Thẩm Từ vật một lúc lâu.

Thấy y mãi nhận, Sở Lãng lên tiếng thúc giục: “Tiên sinh, đừng làm mất nữa.”

Thẩm Từ lặng lẽ liếc một cái, nhận lấy chiếc lắc tay. Khóe môi Sở Lãng khẽ cong, định bước lên một bước, thấy Thẩm Từ dứt khoát kéo đứt sợi lắc, bạc vụn và khóa trường mệnh tinh xảo cùng rơi xuống đất, phát âm thanh thanh thúy.

Nụ mặt Sở Lãng cứng ngay tức khắc.

“Tiên sinh…?”

Thẩm Từ , khẽ thở dài: “Bệ hạ, Thẩm mỗ nộp đơn xin từ chức, định quy ẩn chốn núi rừng. Nay hoàng thất Đại Sở định, phong ba cũng yên, chức Quốc sư vốn cũng , cũng chẳng . Bệ hạ, hà tất ép buộc làm gì?”

Sở Lãng gian nan lắc đầu: “Không … trẫm ép ngài. Trẫm chỉ là… mất ngài. Trẫm , trẫm đối xử với ngài , sẽ tin ngài mà vẫn nghi ngờ ngài, nhiều lời dối trá để lừa ngài… nhưng một câu là thật.”

Hắn thẳng mắt Thẩm Từ, giọng run run: “Trẫm thật sự thể rời xa ngài.”

Thẩm Từ ngước mắt Sở Lãng, trong ánh mắt y dường như xuyên qua hình bóng , thấy một ảo ảnh xa xăm: “Không, ngươi sai. Ngươi làm . Làm thầy của ngươi, Thẩm mỗ vui, ít nhất những gì từng , từng dạy, ngươi đều nhớ và làm . , bệ hạ , đời ai là rời khỏi ai cả. Tiên đế từng yêu Hoàng hậu tha thiết, nhưng Hoàng hậu mất , vẫn sống đó thôi. Bệ hạ, ngươi nhất định học cách tự đối mặt với tất cả, gánh vác cả Đại Sở.”

Sở Lãng lắc đầu, bước lên một bước. Trong mắt , Thẩm Từ như buông bỏ hết thảy, còn vướng bận gì nữa, tựa như chỉ cần lưng, là sẽ rời , và lẽ… sẽ chẳng bao giờ gặp .

Thẩm Từ theo động tác của Sở Lãng lùi về một bước, : “Bệ hạ, những điều Thẩm mỗ thể dạy ngài đều truyền hết. Thẩm mỗ ở trong kinh cũng còn ý nghĩa gì. Chi bằng hãy để thành tâm nguyện của Thẩm mỗ, cho phép Thẩm mỗ rời ?”

Sở Lãng thấy sắc mặt Thẩm Từ tái nhợt, liền lo lắng hỏi: “Tiên sinh, thể ngài khỏe ? Là bệnh cũ tái phát ư?”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Không hề, bệ hạ cần lo. Hôm nay là mùng Một đầu năm, bệ hạ nên ở trong cung đón Tết. Đêm lạnh sương nặng, xin sớm về kinh. Thẩm mỗ cáo từ.”

Thẩm Từ xoay định rời , nhưng bước một bước, y phía kéo mạnh trong lòng, ấm bao trùm lấy.

Sở Lãng cởi áo choàng , khoác lên vai Thẩm Từ, cứ thế ôm y ánh trăng.

Rất lâu , khẽ : “Tiên sinh, đây trẫm hiểu lầm ngài nhiều như , chẳng lẽ ngay cả một cơ hội đền bù ngài cũng chịu cho trẫm ? Ngài từ nhỏ ở bên trẫm, trong cung luôn hết lòng che chở trẫm, thật sự thể nhẫn tâm vứt bỏ trẫm mà rời ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-38-tu-do.html.]

Thẩm Từ mím môi. Muôn vàn lời , vị tiểu hoàng đế đều lọt tai. Y chỉ một lòng rời , còn Sở Lãng thì tìm cách ngăn cản, hiểu rốt cuộc điều gì.

Thẩm Từ nhẫn tâm : “Bệ hạ, lẽ ngài , nhưng giữa chúng … thực sự tồn tại huyết hải thâm thù.”

Y nhắm mắt . Khi lời thốt , trong đầu liền hiện lên cảnh mũi tên năm xưa xuyên chậm qua ngực, nỗi đau như thể cũng theo đó mà ùa về.

Lồng n.g.ự.c y càng thêm nhức nhối, bàn tay nắm vạt áo siết chặt hơn, giống hệt như từ lúc xuống xe ngựa đến giờ.

Hình ảnh đó dần hòa trộn với cảnh Sở Lãng ở chiếu nhật cung, mũi tên b.ắ.n về phía A Nhung trùng khớp đến đáng sợ.

Ký ức từng phai, mà hiện thực một nữa tái hiện. Dù b.ắ.n y, sắc mặt Thẩm Từ vẫn trắng bệch.

Cơn đau mũi tên xuyên tim, y nếm trải thêm nào nữa.

Như , như

Thẩm Từ gỡ tay Sở Lãng , trả áo choàng cho chủ cũ, ngoảnh đầu, bước lên xe ngựa.

Sở Lãng vẫn còn sững sờ với lời của Thẩm Từ, nhất thời thể phản ứng kịp.

“Tiên sinh … giữa chúng huyết hải thâm thù.”

ngoài chuyện kiếp một mũi tên xuyên tim, giữa bọn họ nào ân oán sâu nặng gì?

Chẳng lẽ Thẩm Từ đến cái c.h.ế.t của Khánh Đức hoàng đế?

Khánh Đức hoàng đế vốn do Thẩm Từ g.i.ế.c, y rõ điều đó.

Thấy Thẩm Từ sắp rời , Sở Lãng định đuổi theo để hỏi cho rõ, thì giọng nhạt nhòa của Thẩm Từ vang lên từ xa: “Bệ hạ, nếu ngài cứ khăng khăng đưa Thẩm Từ về kinh, Thẩm Từ sẽ chỉ như con chim nhốt trong lồng, chỉ một con đường, là lấy cái c.h.ế.t ở cửa thành.”

Bước chân Sở Lãng lập tức khựng tại chỗ, thể tiến thêm nửa bước. Hắn chỉ thể trơ mắt Thẩm Từ xa, dần biến mất ánh trăng.

Lại là như , là như .

Thẩm Từ luôn dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p .

Hắn Thẩm Từ là làm, nhưng để Thẩm Từ c.h.ế.t, hiện tại càng sẽ .

Chỉ là, cứ như thế mà đem sinh t.ử treo lơ lửng bên miệng, Thẩm Từ quả thật chẳng còn chút lưu luyến nào với cõi đời .

Người thể tùy ý sống, cũng thể tùy ý c.h.ế.t.

Khiến Sở Lãng đau lòng đến tột cùng.

Người đó rõ ràng đang ở ngay mắt, nhưng thể chạm , thể ôm, thậm chí đến vài câu , cũng trở thành xa vời.

Thẩm Từ tuy ngoài mặt , nhưng trong lòng y… hẳn là oán hận Sở Lãng lắm, ?

Y rõ ràng là trung thần, mà vì sự áy náy của Khánh Đức hoàng đế, mang tiếng suốt bao năm.

Thế mà y vẫn một lòng tận tụy, một đơn bạc, gánh vác cả Đại Sở, dạy dỗ Sở Lãng trở thành một hoàng đế , khiến triều cục ngay ngắn, quốc sự vững vàng.

, là Sở Lãng , rõ lòng .

Nếu Thẩm Từ thật sự đoạt lấy Đại Sở, chiếm thiên hạ , y thể làm từ lâu trong những năm nhiếp chính .

Thẩm Từ từng làm thế.

Nếu y thật sự là nịnh thần, thì cần gì quan tâm đến cái gọi là ước nghĩa quân thần, để tâm đến lời thề độc?

Đảo lộn cả thiên hạ đối với y, chẳng qua cũng chỉ trong nháy mắt.

Thẩm Từ vẫn làm .

Trải qua một kiếp trọng sinh, Sở Lãng từng nghĩ sẽ giẫm lên vết xe đổ cũ, nhưng hóa vẫn , vẫn phạm sai lầm giống như .

Thẩm Từ đúng, giữa bọn họ thực sự “huyết hải thâm thù”, là mối thù của mũi tên xuyên tim ở kiếp .

Chỉ là… Thẩm Từ mà thôi.

“Hẳn là còn kịp… hẳn là còn kịp…”

Sở Lãng chiếc xe ngựa khuất bóng, trong mắt phủ một tầng sương nặng nề.

Hắn , của tự do. Hắn nên, hết đến khác, ngăn cản cánh chim bay về phía chân trời.

Loading...