Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 37 Bệ hạ...

Cập nhật lúc: 2026-03-30 02:40:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

π

Pháo hoa, pháo trúc suốt đêm dứt.

A Nhung mấy mặt, chút ngượng ngùng : “Trong nhà chỉ một , nên cũng chỉ một chiếc giường thôi, tính là quá nhỏ. Hai vị thể chen một chút, chúng mấy đàn ông thì ngủ sàn nhà ?”

Bọn họ tổng cộng năm , chỉ Đường Lê là cô nương thật sự.

Thẩm Từ bình thản từ chối: “Không cần, chúng là khách, thể để chủ nhà ngủ sàn, còn khách ngủ giường? Chúng ở ngoài sân qua đêm là .”

A Nhung hoảng hốt: “Cái … Trời lạnh như , ngủ ngoài sân chẳng đông cóng sinh bệnh ? Huống hồ… tiểu ngươi vốn dĩ thể …”

Nói đến đây, gã cúi đầu xuống.

Nếu một cái Tết yên , bọn họ vốn dĩ ở trong xe ngựa chen chúc một đêm cũng là chuyện thường.

Thẩm Từ khẽ thở dài: “Không , trời cũng khuya , công t.ử nghỉ sớm .”

Thẩm Từ kiên quyết nhận, A Nhung đành bất lực, lưu luyến từng bước phòng.

May mà trong sân ít da thú, bọn họ lên đó, đắp thêm áo choàng, cũng cảm thấy lạnh.

Mạc Kỳ giúp Đường Lê đắp áo choàng xong, thấy Thẩm Từ vẫn còn trong sân, liền qua hỏi: “A Từ, ngươi ngủ ?”

Thẩm Từ : “Đêm ba mươi vốn tục thức đón giao thừa, ngủ cũng . Các ngươi mệt thì cứ ngủ .”

Mạc Kỳ ngáp một cái: “Vậy , chính ngươi cẩn thận chút, đừng để cảm lạnh.”

Thẩm Từ gật đầu.

Y một ánh trăng, cách xa sự ồn ào xung quanh, trông vô cùng tĩnh lặng. Phía chân trời vẫn nổ vang pháo hoa, song rốt cuộc cũng chẳng lọt mắt y.

Y nghĩ, y hẳn là nên vui.

Rời xa kinh thành đầy hiểm trá, thoát khỏi những ngày toan tính chồng chất, cuối cùng y cũng thể tháo xuống lớp ngụy trang, buông bỏ ràng buộc trong lòng.

Y đáng lẽ vui, y nghĩ .

Thẩm Từ cứ như thế trong sân suốt một đêm, cho đến khi pháo hoa dần tắt, pháo trúc im bặt, ánh sáng bình minh mới lờ mờ hiện .

Từ trong phòng truyền tiếng động, Thẩm Từ xoay , ngờ dậy đầu tiên là A Nhung.

Nghĩ cũng , A Nhung là thợ săn, thường dậy sớm để lên núi.

A Nhung chút kinh ngạc, bước đến gần Thẩm Từ, nhỏ giọng : “Tiểu , ngươi dậy sớm thế? Không ngủ ?”

Thẩm Từ lắc đầu, tránh trả lời: “Đa tạ ngươi khoản đãi, hôm nay chúng sẽ rời .”

“Hả?” A Nhung sửng sốt, kịp phản ứng: “Hôm nay là mùng một Tết, ngay ? Ngày mai hãy ?”

Thẩm Từ thẳng gã, đôi mắt trong suốt như lưu ly chiếu thẳng mắt A Nhung: “Không , chúng còn việc quan trọng.”

Bị y đến chột , A Nhung gãi đầu, lúng túng : “Được, thôi…”

Thẩm Từ chợt nhớ chuyện gì, hỏi: “ , xin hỏi ngươi từ Mật Châu thành về hướng Kỳ Xuyên, con đường nhỏ nào dễ ?”

A Nhung ngẩn : “Đường nhỏ ?”

Thẩm Từ gật đầu: “Loại chỉ dân bản xứ hoặc như ngươi mới .”

A Nhung nghĩ một lát đáp: “Có chứ, là thợ săn, thường xuyên lên núi ngoài thành. Các ngươi khỏi thành về hướng nam, một dãy rừng rậm cây, vượt qua ngọn núi đó là . Ta lát nữa sẽ vẽ cho các ngươi bản đồ đường núi.”

Thẩm Từ khẽ gật đầu: “Đa tạ.”

A Nhung vội vã xua tay: “Không cần cảm tạ, cần cảm tạ.”

Thẩm Từ ngờ hôm nay gã nhiệt tình như , vội rụt tay về. A Nhung lúng túng, tay nửa chừng để , chút hổ.

Thẩm Từ đành giải thích: “Xin , ý đó, chỉ là…”

A Nhung thu tay, xoa lên áo : “Không , hiểu.”

Hiểu cái gì?

Thẩm Từ khẽ nhíu mày, cuối cùng : “Kỳ thật, nữ nhân.”

A Nhung ngẩn : “Hả?”

Thẩm Từ thẳng: “Ta là nam tử. Xin , lừa ngươi.”

Cắt đứt ý niệm từ sớm, nghĩ kỹ , với ai cũng là chuyện .

Ai ngờ A Nhung chớp mắt mấy cái, bật : “Ta , ngươi là nam tử.”

Thẩm Từ kinh ngạc, nhướng mày: “Ngươi ?”

Ngay đó, y chợt hiểu.

Y vốn cố tình giấu giọng , tư thế và hành động cũng giống nữ tử. Nếu khác quá mức chỉ khuôn mặt y, thì thật dễ nhận . Nghĩ , cũng chẳng gì lạ.

“Nếu , vì còn…?” Thẩm Từ hết câu, dù rằng A Nhung hiểu, nhưng rốt cuộc cũng toạc .

A Nhung chẳng mảy may để ý: “Luật pháp Đại Sở cũng cấm nam t.ử thích nam t.ử ?”

Thẩm Từ chỉ lặng lẽ thở dài. Dù thế nào, hôm nay y nhất định .

Lúc hai đang chuyện, Mạc Kỳ cũng thức dậy. Hắn thấy giọng hai chút lúng túng, liền : “Nào nào, dậy thôi dậy thôi! Mùng một Tết , dậy sớm một chút cho khí thế nào!”

Đường Lê và Bạch Sanh cũng lượt đ.á.n.h thức.

Thẩm Từ : “Nếu đều dậy thì thu dọn một chút , chúng cáo từ thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-37-be-ha.html.]

Y xoay , cổ tay liền giữ . A Nhung vội vàng : “Đi nhanh ? Ăn sáng xong hãy ?”

Thẩm Từ bình tĩnh rút tay về: “Không cần, chúng làm phiền một đêm là đủ , huống chi vẫn còn việc quan trọng làm.”

Mạc Kỳ thấy A Nhung đưa tay giữ , liền vội bước tới kéo Thẩm Từ cửa: “Đi thôi thôi, A Nhung , đa tạ chiêu đãi, chúng ghé qua.”

Bạch Sanh và Đường Lê cũng vội vã theo .

Về tới xe ngựa, Bạch Sanh cẩn thận liếc Thẩm Từ một cái, định thôi.

Thẩm Từ nhận ánh mắt , liền hỏi: “Ngươi chuyện ?”

Bạch Sanh gật đầu: “Đêm qua thấy ánh mắt A Nhung ngươi gì đó , vốn định hôm nay , ngờ gấp thế …”

Thẩm Từ lắc đầu: “Không , chỉ cần rời .”

Xe ngựa trong rừng bao lâu, Thẩm Từ đột nhiên : “Đừng theo hướng chỉ nữa, đổi đường khác.”

Mạc Kỳ “” một tiếng: “Ngươi cảm thấy… vấn đề ?”

Thẩm Từ giọng điệu bình thản: “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Cẩn thận vẫn hơn.”

Ngọn núi tuy là nhỏ, nhưng một ngày cũng chắc hết, huống hồ Thẩm Từ còn vòng qua đường khác.

Không bao lâu, trời dần tối xuống.

Xe ngựa chậm rãi dừng , Thẩm Từ cảm giác điều bất thường: “Mạc Kỳ, thế?”

Mạc Kỳ ghìm dây cương, đáp: “Phía chặn đường.”

Thẩm Từ hỏi: “Là ai?”

“…A Nhung.”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày, vén màn xe lên. A Nhung mặc y phục thợ săn, thoạt như đang săn trong rừng, nhưng thực ẩn trong bóng tối, chờ đợi điều gì. Sắc mặt gã âm trầm khó đoán, khiến mà thấy khó chịu.

Thẩm Từ cất tiếng: “Công t.ử đuổi theo chúng , chuyện gì quan trọng ?”

A Nhung giờ đây còn vẻ ngượng ngùng như ban ngày, hai mắt khóa chặt lấy Thẩm Từ, tựa như con mồi: “Mặc dù ngươi theo hướng , nhưng khu rừng quen thuộc, thế nào cũng thể tìm ngươi.”

Mạc Kỳ cau mày: “Rồi ? Ngươi làm gì?”

Hắn đúng là mù mắt mới nghĩ thật chỉ là một thợ săn ngây ngô.

A Nhung từng bước tiến gần: “Hôm nay nếu các ngươi , e rằng sẽ chẳng bao giờ . Ta thể chịu việc gặp các ngươi nữa?”

Mạc Kỳ : “Ngươi vì chuyện đó thôi ? Ngươi yên tâm—”

Lời còn dứt, A Nhung đột nhiên lao đến, một tay kéo mạnh Thẩm Từ từ trong xe ngựa .

Mạc Kỳ lập tức lao tới giữ lấy tay gã định ngăn cản, nhưng bọn họ đều võ, A Nhung đẩy mạnh ngã xuống đất, trơ mắt Thẩm Từ kéo xuống xe.

Chân chạm đất, Thẩm Từ lập tức đẩy A Nhung , nhưng ôm chặt lấy eo y, giọng khàn khàn : “Cho dù ngươi là nam nhân, cũng là một tuyệt sắc hiếm . Dáng thế , còn tinh tế mềm mại hơn cả nữ nhân.”

Thẩm Từ ngờ một ngày những lời như , chỉ e A Nhung từng ôm qua nữ t.ử thật sự.

Cổ tay Thẩm Từ gã khống chế, y sức giãy giụa, nhưng A Nhung giữ chặt, thậm chí còn cúi sát hôn.

Đường Lê nhảy xuống xe, quát: “Buông chủ t.ử của !”

Bạch Sanh cũng vội theo, nhưng thừa khí thế mà đủ sức.

Thẩm Từ né tránh chống đỡ, cổ tay siết đến đỏ rát, đặc biệt là tay trái mang sợi xích bạc, kéo ma sát đến đau nhức.

Tiếng xích bạc leng keng vang lên ngừng, khiến A Nhung chú ý. Gã giật mạnh, xé đứt ném sang bên: “Tiểu , ngươi thật nên gọi là tiểu . Ngươi tên gì?”

Sắc mặt Thẩm Từ lạnh như băng.

Khóe mắt y thoáng thấy Mạc Kỳ đang lặng lẽ vòng A Nhung, tay cầm một cây gậy thô to, chuẩn đ.á.n.h lén.

Hẳn là thể tranh thủ chút thời gian, A Nhung tuy sức tay mạnh, nhưng tay trái ôm eo y vẻ yếu hơn, lẽ đây chính là cơ hội.

Mạc Kỳ kịp tay, A Nhung dù cũng là thợ săn, phản ứng cực nhanh lập tức kéo Thẩm Từ lùi , một chân đá mạnh khiến Mạc Kỳ văng , đập cây bên cạnh, kêu lên một tiếng đau đớn.

Trong đầu Thẩm Từ chợt rối loạn.

Ngay đó, A Nhung bỗng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết. 

Sức kìm Thẩm Từ lập tức biến mất, trong khoảnh khắc kế tiếp, y rơi một vòng tay quen thuộc.

Người nọ mặc áo lạnh, mang theo hương bồ kết và thoang thoảng huân hương, thêu một đường chỉ vàng sáng rực giữa màn đêm.

“Bệ hạ……”

Thẩm Từ khẽ cau mày, nhưng ôm lâu, lập tức bế y lên xe.  Đường Lê và Bạch Sanh nhanh chóng che chắn cho y trong xe.

Sở Lãng bên ngoài nắm trong tay cây cung Nhật Chiếu, động tác kéo cung b.ắ.n tên liền mạch dứt khoát.

Một mũi tên cắm thẳng tay A Nhung.  Mũi thứ hai, xuyên qua bàn tay trái.

Tiếng kêu t.h.ả.m vang vọng khắp rừng.

Đường Lê , sắc mặt lập tức tái nhợt.

Thẩm Từ chỉ thấy cây cung , tiểu hoàng đế đang giương cung b.ắ.n với vẻ mặt lạnh lùng, dữ dội đến mức lạ lùng.

Ngực y vốn lâu đau, mà giờ phút nhói lên dữ dội.

Mồ hôi từ thái dương nhỏ giọt xuống, y giơ tay che ngực, khẽ với Mạc Kỳ đang chạy tới: “Mau… mau.”

Mạc Kỳ thấy sắc mặt Thẩm Từ tái nhợt, y phát bệnh, liền gật đầu, giơ roi giục ngựa chạy vội.

 

Loading...