Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 36 Chiếm hữu

Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:26:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ cùng một đường chạy trốn đến Mật Châu thành, lúc là ngày ba mươi tháng Chạp. Thấy truy binh bỏ xa, y mới dừng bước, định ở Mật Châu thành qua năm tính tiếp.

Mật Châu thành chỉ là một tiểu thành, dân cư nhiều, nhưng khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, đường treo đầy đèn lồng đỏ, vô cùng náo nhiệt. Từng nhà dán giấy đỏ lên cửa sổ, khiến Thẩm Từ cảm thấy một chút ấm áp lâu .

Mạc Kỳ nhảy xuống xe ngựa, hít sâu một khí tươi mới: “Ha, cảm giác cần chạy trốn, trốn tránh nữa thật là .”

Thẩm Từ dội cho một gáo nước lạnh: “Vẫn nên cẩn thận một chút, đừng quá gây chú ý.”

Hiện giờ Thẩm Từ mặc một quần áo giản dị, tao nhã. Để che giấu dung nhan, y bất đắc dĩ giả nữ trang nhiều ngày, mang khăn che mặt, giờ gần như quen thuộc.

Y bản trong bộ nữ phục, chỉ thể bất đắc dĩ thở dài, cùng tiến Mật Châu thành.

Bốn tìm một quán trọ, nhưng Mật Châu thành quá nhỏ, mà là đêm ba mươi, khách điếm đều đóng cửa, đến chỗ nghỉ chân cũng .

Mạc Kỳ than nhẹ: “Chẳng lẽ đêm ba mươi mà còn lang bạt ngoài đường ? Các ngươi xem, ngay cả ăn mày trong thành cũng về nhà ăn Tết !”

Đường Lê khẽ .

Thẩm Từ quanh bốn phía, dường như cũng tìm nơi nào thể ở ăn Tết. Không ngờ đường chạy trốn, điều kiện khổ cực đến .

Đang lúc Thẩm Từ định bỏ ý định ăn Tết, đợi sang năm bù , thì dường như chú ý tới bọn họ, bước tới gần.

“Vài vị là ngoài đến ? Ta thấy các ngươi đang tìm khách điếm. Ngày Tết thế , chạy đến đây?”

Xem dáng vẻ, lẽ là một thợ săn.

Mắt Mạc Kỳ sáng lên: “Đang định về đây, chỉ là trì hoãn giữa đường.”

Thợ săn gật đầu: “Thì .”

Mạc Kỳ lập tức vỗ vai gã, hỏi: “Vị đài xưng hô thế nào?”

Thợ săn ha hả, để ý: “Ta gọi là A Nhung.”

“A Nhung , ngươi là địa phương ? Trong nhà còn ai khác ?”

Thợ săn liếc Thẩm Từ một cái, ngượng ngùng đáp: “Không, năm nay hai mươi sáu, còn thành .”

Mạc Kỳ liếc Thẩm Từ một cái, híp mắt: “À. Giới thiệu một chút, hai vị của , gọi là A Kỳ, còn là thư đồng.”

A Nhung và Thẩm Từ chạm mắt , mặt liền ửng đỏ, cúi đầu khẽ : “Muội , chào .”

Mạc Kỳ cố nhịn , hỏi tiếp: “Không A Nhung tiện cho bọn cùng qua năm ? Ngày Tết mà đường thật dễ dàng, còn bệnh nữa.”

A Nhung xong liền vội : “Bị bệnh ? Sao còn ngoài bôn ba? Mau, đến nhà . Nếu các ngươi chê, gọi thầy t.h.u.ố.c đến xem.”

Mạc Kỳ ngăn : “Cái đó cần, bệnh mang từ nhỏ, trị khỏi, thường ngày cũng , ngươi cứ yên tâm.”

A Nhung dám Thẩm Từ thêm một cái nào nữa, chỉ sợ lâu khiến “vị cô nương yếu ớt” bệnh phát. “Kia… mời theo . A Kỳ, các ngươi là ?”

Mạc Kỳ “” một tiếng, theo gã vẫy tay với Thẩm Từ: “Bọn từ kinh thành tới, đến Tứ Xuyên thăm .”

A Nhung : “Vậy thích của các ngươi ở xa thật.”

“Ha ha ha.” Mạc Kỳ hai tiếng. Thẩm Từ , nào còn cách nào khác.

Bốn theo A Nhung đến nhà gã, đó là một căn nhà gỗ nhỏ ngoài thành. Quả nhiên là nhà thợ săn, bước sân thấy đầy da lông động vật, còn cả vết m.á.u kịp xử lý sạch.

A Nhung vội vàng thu dọn, che tầm mắt của Thẩm Từ. Gã Thẩm Từ về phía nào, liền cố tình chắn ở đó.

Bạch Sanh thấy , trong lòng hiểu rõ, nhưng vẫn cố hỏi: “Ngươi đang làm gì thế?”

A Nhung ngượng: “Trong sân da thú và vết máu, sợ làm hai vị cô nương sợ.”

Bạch Sanh liếc Thẩm Từ, : “Không , chúng sợ mấy thứ .”

A Nhung gật đầu liên tục, nhưng vẫn tiếp tục dọn dẹp: “Các vị cứ , thu xếp một chút. Nơi chỉ ở, các ngươi cứ tự nhiên.”

Mạc Kỳ mỉm gật đầu, gã bận rộn trong nhà.

Mạc Kỳ kéo Thẩm Từ , nhỏ giọng : “A Từ , vì chúng thể qua năm nay, ngươi chịu khó ‘bán’ chút sắc .”

Thẩm Từ liếc nhàn nhạt: “Ta thà rằng khỏi qua năm còn hơn.”

Mạc Kỳ : “Đừng chứ, năm mới vẫn nên ăn mừng một chút. Chờ đến khi đến Kỳ Xuyên, y phục của ngươi cũng thể .”

Thẩm Từ gật đầu: “Kỳ Xuyên cách kinh đô xa, thánh chỉ của bệ hạ nhất thời thể truyền tới đó . Đến lúc lệnh, e rằng chúng cũng rời khỏi .”

Mạc Kỳ cũng gật đầu: “Ngồi xuống , gần đây thể ngươi vẻ khá hơn, cũng thấy phát bệnh nữa?”

Thẩm Từ nhắc nhở mới để ý, đúng là lâu thấy cơn đau nơi n.g.ự.c tái phát: “Ừ.”

Có lẽ vì rời khỏi kinh đô, rời khỏi nơi từng c.h.ế.t ở kiếp , đổi lịch sử, nên nỗi đau cũng dần tan biến chăng?

A Nhung bưng nước và trái cây đặt lên bàn trong sân, khẽ liếc Thẩm Từ một cái nhanh chóng thu ánh mắt: “Các ngươi ăn chút gì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-36-chiem-huu.html.]

Mạc Kỳ : “Đa tạ, đa tạ.”

A Nhung dường như bận, đặt đồ xuống sang bên cạnh mày mò thứ gì đó.

Thẩm Từ qua, làm khách công, bèn hỏi: “Ngươi đang làm gì ?”

Giọng y trong trẻo như tiếng suối, vô cùng dễ chịu. A Nhung ngẩn một thoáng, cúi đầu đáp: “Không… làm gì cả.”

Thẩm Từ động tác trong tay gã, liền nhận : “Ngươi đang tự làm đèn lồng ?”

A Nhung ngượng ngùng : “Loại thể tự làm thì cần tốn tiền mua nữa. Tuy làm , nhưng ăn Tết mà, quan trọng là khí thôi. Trước ở một , chẳng làm mấy thứ bao giờ, năm nay các ngươi đến, trang trí cho sân chút vui vẻ.”

Thẩm Từ gật đầu, chợt nhớ Đường Lê vốn thích mấy món đồ thủ công thế : “Đường Lê, đây một chút.”

Đường Lê tiếng gọi, lập tức chạy đến: “Tiểu thư, ngươi gọi ?”

Thẩm Từ đưa tay cầm mấy thanh tre vót sẵn: “Làm vài chiếc đèn lồng , Tết đến dáng Tết chứ.”

Nghe làm đèn lồng, Đường Lê lập tức hứng thú: “Được ạ.”

A Nhung chớp mắt đôi tay Thẩm Từ, bàn tay tinh tế, trắng nõn như ngọc, tỳ vết, đến mức như một tác phẩm nghệ thuật, tựa như sinh để cầm bút chữ cầm quân cờ.

khớp xương rõ ràng, mười ngón thon dài, giống đôi tay mềm mại nhỏ nhắn của nữ tử.

Trên cổ tay y đeo một chiếc vòng chuông bạc, dây tơ đỏ cột lục lạc nhỏ khẽ rung, phát tiếng leng keng vui tai. Thẩm Từ vốn là điềm tĩnh, thanh lãnh, mà chiếc vòng khiến y thêm phần sinh động, mang chút tinh nghịch.

Thẩm Từ làm hai chiếc đèn lồng thì phát giác A Nhung vẫn yên, liền ngẩng đầu lên, nọ đang , chính xác hơn là chiếc vòng bạc cổ tay.

Ánh mắt Thẩm Từ khẽ dừng , lập tức thu tay tay áo.

Chiếc vòng bạc cầu về từ chùa Phổ Chiếu, vốn luôn mang theo, giờ nghĩ nên sớm tháo xuống mới .

Động tác của y khiến A Nhung chợt bừng tỉnh, vội vã thu hồi ánh mắt, luống cuống tay chân làm chiếc đèn lồng còn dang dở.

Thẩm Từ thấy , trong lòng thầm cảm thán, đúng là một còn non nớt trong chuyện tình cảm, hề che giấu tâm ý. Y vốn định mở miệng thật rằng là nam tử.

kịp , A Nhung hỏi : “Muội… , tên gì ?”

Thẩm Từ cúi mắt: “Ta —”

“Nàng tên Tiểu Thằng.” Mạc Kỳ vội vã ngắt lời y.

Hắn bước tới, kéo Thẩm Từ sang một bên, hạ giọng: “Ta ngươi định làm gì. Không thể đợi thêm hai ngày ? Ngày mai là chúng rời , chỉ gặp một , chẳng thể cưới ngươi trong hai ngày .”

Thẩm Từ: “…”

Mạc Kỳ tiếp tục khuyên: “Vạn nhất chỉ là đơn thuần ngưỡng mộ thôi, ý gì khác, ngươi mà chẳng sẽ khó xử ? Còn nếu lỡ ngươi để lộ phận, của Sở Lãng thì ?”

Thẩm Từ liếc một cái: “Nếu thật là của bệ hạ, cũng thể nhận đôi chút. ngươi … cũng lý.”

Nếu bây giờ y vội vã , mà đối phương từng bày tỏ gì, chỉ khiến chuyện trở nên hổ.

Huống chi… cho y một cảm giác kỳ lạ.

Hai mươi sáu tuổi mà vẫn thuần khiết như hiếm, nhưng hành vi, ánh mắt chút khác thường.

Thẩm Từ nghĩ thêm nữa.

Thôi, ngày mai rời , chắc cũng chẳng chuyện gì.

Đêm xuống, năm trong sân cùng ăn bữa tối.

Bầu trời đen thẳm x.é to.ạc bởi một vệt sáng, pháo hoa nở rộ giữa trung, rực rỡ đến chói mắt.

Ánh sáng mộng ảo chiếu xuống nhân gian, phản chiếu lên nửa khuôn mặt khăn che của Thẩm Từ, ánh sáng đọng trong đôi mắt như sương tuyết, thu hết sắc trần gian.

Thẩm Từ những đóa pháo hoa nối tiếp nở rộ, khóe môi khẽ cong, đôi mắt nheo , lười biếng mang nét mê như hồ ly nơi nhân gian.

Cảnh sắc dừng trong mắt A Nhung, khiến đôi mắt đen sâu như vực của gã ánh lên một tia khác lạ.

Ánh chỉ là ngưỡng mộ, mà còn ẩn chứa tham lam.

Bạch Sanh ánh pháo hoa vẻ trầm mặc. Ánh mắt vô tình liếc về hướng kinh đô.

Chuyện cung biến, hiểu rõ trong lòng. Lâm Vũ e rằng khó thoát nạn. Với tính cách của bệ hạ, tuyệt đối để mối họa như tồn tại, nhưng đến giờ vẫn thánh chỉ xử quyết truyền .

Không ai hiện giờ Lâm Vũ sống c.h.ế.t. Muốn , chỉ thể hỏi thẳng bệ hạ.

Bạch Sanh đầu Thẩm Từ, ánh sáng ngũ sắc phản chiếu y, sáng rực hơn cả pháo hoa. Khuôn mặt tái nhợt khiến cả Thẩm Từ như một pho lưu ly trong suốt.

Ánh mắt dừng nơi Thẩm Từ, liếc sang A Nhung, trong bóng tối, đang gắt gao chằm chằm Thẩm Từ.

Ánh mắt đó… là ánh mắt của thợ săn con mồi. Mang theo hung ý, mang theo quyết tâm, và hơn hết...

Là chiếm hữu.

Loading...