Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 35 Hắn đến chậm một bước
Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:32:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngày hôm , trời sáng trong, đoàn của Thẩm Từ liền lên xe ngựa rời khỏi thành, hướng về phía Kỳ Xuyên mà .
Xe ngựa tuy lớn, nhưng vẫn đủ chỗ cho bốn . Chỉ là, so với xe ngựa của Quốc sư phủ thì đơn giản hơn nhiều.
Thẩm Từ từ bên cạnh lấy một chiếc hộp gấm, đặt lên chiếc bàn thấp, lấy cháo thất bảo ngũ vị, chia cho mỗi một chén.
Thẩm Từ : “Hôm nay là ngày mồng tám tháng Chạp, ngày tế lễ, mang cho ít cháo thất bảo ngũ vị. Vất vả các ngươi, còn cùng chạy ngược xuôi ngoài đường trong những ngày tết .”
Mạc Kỳ chén cháo mặt, lập tức bưng lên: “ lúc lắm, sáng nay còn ăn cơm, đói c.h.ế.t !”
Đường Lê cũng gật đầu: “Ta cũng , chén cháo tới thật đúng lúc!”
Bạch Sanh khẽ nhỏ: “Cảm ơn Thẩm .”
Ngày mồng tám tháng Chạp vốn là ngày lễ trọng, Thẩm Từ trong lòng vẫn chút bận tâm. Chỉ là bốn đường vòng theo tiểu đạo, dọc đường Thẩm Từ còn động chút tay chân để đ.á.n.h lạc hướng truy binh do Sở Lãng phái tới. Cứ như , mất năm ngày họ mới đến thành trấn tiếp theo, Tương Lăng.
Xe ngựa còn đến cổng thành, Thẩm Từ từ xa thấy nơi cửa thành một đội ngũ xếp hàng.
Tựa hồ điều .
Mạc Kỳ ló đầu ngoài: “Không đúng, ngày thường cửa thành đều lơi lỏng, việc gì lớn đều cho qua, hôm nay kiểm tra từng như thế?”
Ánh mắt Thẩm Từ khẽ động: “Bệ hạ hành động còn nhanh hơn tưởng.”
Mạc Kỳ nhướng mày: “Ý ngươi là… chúng truy lùng ?!”
Thẩm Từ về phía , lắc đầu: “Hẳn là truy nã. Bệ hạ nếu thật sự tìm , sẽ làm rầm rộ như thế. Hắn hiểu rõ , nếu để động tĩnh quá lớn, ngược sẽ bất lợi cho . Có lẽ là cấp truyền sai mệnh lệnh thôi.”
Mạc Kỳ gật đầu: “Vậy bây giờ làm ? Quay đầu? Đi đường vòng?”
Thẩm Từ nhíu mày, khó xử: “Ta đường sắp đặt để truy binh hướng khác. Nếu giờ đổi lộ trình, chỉ sợ đụng của bệ hạ.”
Kia thật đúng là tai nạn…
Mạc Kỳ vò đầu nửa ngày, thấy xe ngựa của họ sắp lọt tầm mắt binh lính nơi cửa thành, bèn hỏi dò: “Hay là… thử xem biến trang thuật độc nhất vô nhị của ?”
Ba cùng về phía : “?”
Nửa canh giờ , cổng thành Tương Lăng kiểm tra đấy, thủ vệ trong tay cầm bức hoạ cuộn tròn, lượt đối chiếu từng qua.
Chẳng mấy chốc đến lượt Mạc Kỳ.
Mạc Kỳ ăn vận dáng vẻ một tú tài, lưng cõng sọt sách, một tay ôm lấy nữ t.ử bên cạnh, che nửa khuôn mặt nàng.
Thủ vệ chặn : “Ngươi làm gì đấy?”
Mạc Kỳ lập tức cung kính : “À, quan gia đại nhân, tiểu nhân kinh ứng thí, chẳng sắp tới kỳ thi mùa xuân , nên tranh thủ thời gian.”
Thủ vệ từ xuống , thấy giống kẻ dối, ánh mắt dừng ba cùng: “Còn bọn họ là ai?”
Mạc Kỳ thuận thế ôm chặt lấy Thẩm Từ: “Vị là nương t.ử của , còn hai là tiểu và thư đồng.”
Hắn chỉ về phía Bạch Sanh và Đường Lê.
Thủ vệ ngẩn chằm chằm Thẩm Từ, ánh mắt dời nổi: “Tiểu nương t.ử xinh thế , ngươi là nương t.ử ngươi thì đúng là nương t.ử ngươi ?”
Mạc Kỳ thật sự tát gã một cái, nhưng mà việc nhỏ mà nhịn thì sẽ hỏng việc lớn.
Mạc Kỳ suy nghĩ một chút, sang Thẩm Từ : “Khụ, nương tử, gọi một tiếng tướng công thử xem?”
Thẩm Từ liếc một cái, gì.
Bên cạnh, Bạch Sanh kéo Thẩm Từ , đổi vị trí với y, khoác lấy tay Mạc Kỳ, : “Tướng công, tỷ tỷ còn đang bệnh, chúng còn gặp đại phu, thật dễ dàng, thể cho ?”
Nói , ném cho thủ vệ một cái liếc mắt đưa tình, đôi mắt linh động khác hẳn với dáng vẻ điềm đạm thường ngày.
Thủ vệ lập tức mềm lòng, nuốt nước bọt : “Đi , qua .”
Mạc Kỳ miễn cưỡng , Bạch Sanh kéo thành.
Thẩm Từ cùng Đường Lê , trong mắt đều mang ý .
Sau khi thành, Thẩm Từ liền bộ nữ trang , nhưng Mạc Kỳ ngăn : “Chỉ với dung mạo của ngươi, bây giờ mà đổi nhất định sẽ nhận .”
Thẩm Từ nhíu mày: “Chẳng lẽ về đều mang dáng vẻ để lừa ?”
Mạc Kỳ : “Chính là . Cái nón cói quá chói mắt, chẳng thành ‘lạy ông ở bụi ’ ?”
Thẩm Từ Mạc Kỳ lý, nhưng vẫn cảm thấy thoải mái.
Trái , nữ giả nam trang Đường Lê và nam giả nữ trang Bạch Sanh tỏ tự nhiên hơn nhiều.
Người là bởi vì thấy mới lạ, còn từ ánh mắt thản nhiên của , Thẩm Từ đó là thói quen.
Tương Lăng cách kinh đô mấy chục dặm, chắc Sở Lãng cũng dễ dàng đuổi kịp. Huống chi sắp đến Tết, theo lộ trình hiện tại của bọn họ, e rằng thể tới Kỳ Xuyên khi năm mới đến.
Bạch Sanh bên đường, hỏi Thẩm Từ: “Thẩm , vì ngài Kỳ Xuyên?”
Thẩm Từ nhàn nhạt đáp: “Chỉ là phong cảnh khác thôi. Ngươi rời kinh đô, khôi phục tự do, chẳng lẽ ngắm thiên địa rộng lớn, để mắt ngắm đủ cảnh nhân gian, … vì chính mà sống một ?”
Bạch Sanh Thẩm Từ, nên lời.
Hắn , Thẩm Từ đường vẫn luôn đề phòng . Nếu , Thẩm Từ cần gì cẩn trọng đến , né tránh truy binh của Sở Lãng? Bởi vì Thẩm Từ chỉ thoát khỏi truy binh, mà còn đề phòng mật báo cho Sở Lãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-35-han-den-cham-mot-buoc.html.]
kỳ thực từng báo tin, bởi vì ngưỡng mộ Thẩm Từ.
Hắn ngưỡng mộ Thẩm Từ thể rời khỏi kinh đô, buông bỏ tất cả để trở thành một kẻ tự do, tự tại. Hắn cũng từng mong như , vứt bỏ hết thảy, trở làm Bạch Sanh của thật lâu .
Chưa đến nửa canh giờ, Thẩm Từ liền phát hiện ít dân chúng bọn họ với ánh mắt tò mò, xen lẫn dò xét.
“Ai ai, chẳng đây là vị tiểu nương t.ử quốc sắc thiên hương mà bàn tán ở cửa thành ?”
“Nghe khí chất ngút trời, so với trong tranh còn hơn.”
“ nàng mang khăn che mặt, chẳng thấy rõ.”
“Ngươi đôi mắt xem, chỉ một cái liếc thôi cũng đủ mê , tuyệt đối là một mỹ nhân!”
Thẩm Từ chỉ liếc họ một cái, tuyệt liếc mắt đưa tình.
Mạc Kỳ ở bên cạnh “phụt” một tiếng bật , : “A Từ , ngươi cũng hôm nay ha ha ha ha! Liếc mắt đưa tình cơ đấy, buồn c.h.ế.t mất!”
Bạch Sanh bên cạnh cũng khẽ bật .
Lại Mạc Kỳ trêu chọc: “Mấy chữ đó nếu gán cho Bạch Sanh thì cũng chẳng sai bao nhiêu!”
Thẩm Từ yên lặng Mạc Kỳ một cái.
Mạc Kỳ lập tức nhận lỡ lời, vội vàng đưa tay che miệng.
Bạch Sanh khẽ : “Không , ngươi chỉ đùa thôi. Ta chịu nổi đùa cợt.”
Mạc Kỳ gật đầu, buông tay xuống.
Thẩm Từ nghĩ: nếu Sở Lãng rút dây động rừng, thì vì Tương Lăng cố tình làm rầm rộ đến mức , thánh lệnh?
Hay là…
Thẩm Từ chằm chằm về phía cửa thành một lát, bất ngờ nắm lấy tay Mạc Kỳ, nghiêm giọng : “Mau rời !”
Mạc Kỳ ngơ ngác: “Sao ?”
Thẩm Từ kéo nhanh: “Bệ hạ đuổi tới . Đừng hỏi nhiều, mau!”
Bốn lập tức lên xe ngựa, vội vã rời khỏi thành môn phía nam.
Mạc Kỳ nắm lấy Bạch Sanh, quát: “Là ngươi mật báo cho Sở Lãng ?!”
Bạch Sanh vội vàng xua tay: “Không , …”
cũng chẳng cách nào chứng minh sự trong sạch của , chỉ thể yếu ớt biện giải.
Mạc Kỳ nào chịu tin, Đường Lê bên cạnh cũng trừng mắt : “Nếu ngươi, chúng phát hiện? Chủ t.ử còn cẩn thận tránh cả quan binh lục soát, ở đây chỉ ngươi là thể truyền tin!”
“Sở Lãng đuổi nhanh như , chẳng lẽ còn ai khác ngoài ngươi?”
Bạch Sanh ủy khuất về phía Thẩm Từ.
Thẩm Từ nắm lấy tay Mạc Kỳ, ngăn , : “Không . Hắn thật sự báo tin.”
“?” Mạc Kỳ nghi hoặc Thẩm Từ.
Thẩm Từ vén rèm xe phía , quả thật ai đuổi theo.
Y : “Là do . Ta dùng kế cũ để dẫn bệ hạ hướng khác, nhưng quên mất bệ hạ vốn là t.ử của , hiểu rõ hơn ai hết. Hắn đoán phân tán binh lực, nên một bước. Hắn thấu kế dẫn dụ của , đoán sẽ tránh các trấn khác, chỉ Tương Lăng là nơi chuẩn , nên chọn chặn ở đó.”
Mạc Kỳ chu môi: “Tiểu hoàng đế còn khôn khéo ghê.”
Thẩm Từ liếc Bạch Sanh đang cúi đầu bên cạnh , khẽ hiệu cho Mạc Kỳ và Đường Lê.
Mạc Kỳ vốn chẳng giữ thể diện, khất cái cũng từng làm, nên chẳng coi lời xin là gì.
Hắn đưa tay định vỗ vai Bạch Sanh.
Bạch Sanh sợ hãi, né trốn Thẩm Từ.
Mạc Kỳ đành gãi đầu ngượng ngùng: “Đừng giận nữa, là trách oan ngươi. Đợi xuống xe, mời ngươi uống rượu, loại ngon nhất!”
Bạch Sanh từ khi lưu lạc thanh lâu, từng ai đối xử như bình thường. Hắn là hạ nhân, là kẻ xem thường, đ.á.n.h mắng là chuyện thường.
Bây giờ một lời xin thật lòng, sống mũi bỗng cay xè.
Đường Lê là thị nữ của Thẩm Từ, cũng chẳng câu nệ, thấy Mạc Kỳ xin , Thẩm Từ bênh vực Bạch Sanh, nàng cũng : “Bạch công tử, Đường Lê trách oan ngươi.”
Bạch Sanh ló đầu từ lưng Thẩm Từ, khẽ lắc đầu: “Không , để bụng .”
Thẩm Từ , : “Ngươi cũng đừng tự ti. Ở đây, ai xem ngươi là hạ đẳng cả.”
Bạch Sanh mím môi, khẽ : “Cảm ơn Thẩm đại… Thẩm .”
Ngoài cửa thành Tương Lăng, tiếng vó ngựa dồn dập giẫm lên lớp bụi mù. Một cưỡi ngựa lao đến, dáng cao thẳng, nghịch sáng trông càng thêm uy nghi. Hắn giật cương, con ngựa hí dài, hai vó tung cao hạ xuống mạnh mẽ.
“Người trong bức họa ?”
Thủ vệ cửa thành là ai, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng, khí thế bức , y phục cùng ngọc bội bên hông đều là vật thượng hạng, tám chín phần là quý nhân trong cung, lẽ chính là vị tướng quân họ Cố.
Thủ vệ lập tức ôm quyền hành lễ: “Hồi đại nhân, vẫn thấy qua.”
Sở Lãng hừ lạnh, sắc mặt âm trầm như nước: “Đôi mắt nếu mù thì đừng đặt ở hốc mắt.”
Hắn đến chậm một bước…