Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 32 Rời kinh

Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:27:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mỗi đều như thế, Thẩm Từ cũng chỉ dùng mấy câu như “Thỉnh bệ hạ giáng tội” “Thần đáng c.h.ế.t” để ứng phó .

Người khác đều “Bệ hạ bớt giận”, riêng Thẩm Từ chẳng bao giờ sợ tức giận. Chẳng lẽ thật sự cảm thấy sẽ g.i.ế.c của ?

Hay là

Thẩm Từ vốn dĩ chẳng hề để tâm đến sống c.h.ế.t của chính ?

Không, điều đó thể.

Nếu Thẩm Từ dám gan góc g.i.ế.c Khánh Đức hoàng đế, còn giam lỏng nhiều năm như , thì tuyệt đối kẻ xem nhẹ mạng sống. Y còn khống chế Đại Sở cơ mà.

Sở Lãng Thẩm Từ, trong mắt là biện giải là mê luyến, cuối cùng chỉ thể thở dài một : “Tiên sinh là ý gì, trẫm nỡ tay với thầy chứ?”

“Ừm…” Thẩm Từ cũng chẳng rốt cuộc rõ lời , chỉ thấy cả nghiêng ngả, suýt ngã xuống.

Sở Lãng vội vàng đưa tay đỡ lấy, kéo trong lòng n.g.ự.c .

Xe ngựa dần dần dừng , Sở Lãng thấy Thẩm Từ say đến mê man, chỉ đành ôm lấy y xuống xe, một đường Quốc sư phủ, nhẹ nhàng đặt lên giường.

Hắn Thẩm Từ đang an tĩnh ngủ say, khác hẳn với dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày. Không còn vẻ khách sáo xa cách, cũng chẳng còn nét lãnh đạm ngàn dặm tới gần, gương mặt ửng đỏ vì men say như trái mơ chín, ngay cả đôi môi khẽ hé cũng nhuộm men say mềm mại.

Tháng Chạp, trời ngày càng lạnh. Thẩm Từ dù là quốc sư, trong phủ cũng chẳng đốt nổi địa long chỉ hoàng cung mới . Dẫu đốt than sưởi thì khiến Thẩm Từ ho khan.

Sở Lãng thấy y co vì rét, liền cởi áo choàng của , đắp lên Thẩm Từ, đó ôm y lòng, cùng chung chăn sưởi ấm.

Ngày hôm , khi Thẩm Từ tỉnh dậy chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, thầm nghĩ rượu của Lâm Vũ quả thực mạnh quá mức, y rõ ràng chỉ nhấp một ngụm, say đến mức .

Y giơ tay xoa huyệt thái dương, định dậy thì nhận chẳng thể động đậy.

Miễn cưỡng mở mắt, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt mỉm của Sở Lãng.

Thẩm Từ sững , ký ức từ đêm qua ùa về, hình như đúng là Sở Lãng đưa y về... nhưng đưa thẳng đến giường của y thế ?

Trong khi Thẩm Từ vẫn còn ngơ ngác, Sở Lãng mở miệng: “Hóa khi uống say đáng yêu đến . Đêm qua còn quấn lấy trẫm chịu buông, giống hệt một đứa nhỏ.”

Thẩm Từ , khẽ cau mày: “Bệ hạ chớ năng hồ đồ.”

Sở Lãng thấy y giãy giụa thì liền buông : “Trẫm dối.”

Thẩm Từ như ý dậy, vẫn chẳng tin lời , ánh mắt khẽ ngoài sân.

Hai ngày nữa chính là đại điển tế thiên. Lâm Vũ dự định sẽ nhân lễ tế đó ép vua thoái vị, thứ chuẩn thỏa, đúng như Thẩm Từ dự liệu, sai nửa phần.

Dáng vẻ trầm mặc của y rơi mắt Sở Lãng, khiến ánh của vị hoàng đế trẻ khẽ tối .

Nhiều Thẩm Từ mặt mà vẫn hướng ánh mắt về nơi xa xăm. Dưới ánh ban mai chiếu rọi, gương mặt trắng như ngọc của y càng thêm trong suốt, nhưng thần sắc như đang nghĩ đến chuyện nào khác, dường như sắp rời xa đến tận cùng trời cuối đất.

Trong lòng Sở Lãng dấy lên nỗi hoảng hốt mơ hồ. Hắn giơ tay nâng cằm Thẩm Từ, buộc .

Thẩm Từ nghi hoặc: “?”

Sở Lãng : “Tiên sinh, hai ngày nữa là tế thiên đại điển. Áo bào của cũ, trẫm sai sớm chuẩn bộ mới. Mong vất vả vì Đại Sở cầu phúc.”

Thẩm Từ điềm tĩnh . Tiểu hoàng đế nào , đến ngày tế thiên, sẽ còn thấy quốc sư Thẩm Từ nữa.

Y chỉ đáp: “Đa tạ bệ hạ.”

Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ, Sở Lãng còn kịp thì bên ngoài đẩy cửa bước .

Người đến chính là Mạc Kỳ: “A Từ , tế thiên đại điển cũng xem… ngươi—”

Nói nửa câu, liền sững khi thấy cảnh mắt.

Thẩm Từ và vị hoàng đế Đại Sở đang cùng một chiếc giường, chung một tấm chăn, cảnh tượng khiến khỏi liên tưởng m.ô.n.g lung.

Mạc Kỳ đờ một lúc, chậm rãi lùi ngoài: “Các ngươi… tiếp tục …”

Còn chu đáo đến mức đóng cửa giúp.

Sở Lãng Thẩm Từ dường như ý định né tránh buổi tế thiên, liền trầm giọng : “Tiên sinh, cử hành tế thiên chỉ thể là , thể là ai khác. Nếu định để Mạc Kỳ , trẫm nhất định sẽ trị tội lừa gạt.”

Thẩm Từ vốn chẳng ý đó, chỉ là liền hỏi: “Bệ hạ vì nhất định thần chủ trì tế thiên đại điển?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-32-roi-kinh.html.]

Câu hỏi như rõ ràng cố ý, bởi Thẩm Từ hiểu quá rõ Sở Lãng làm chỉ để bảo đảm sơ sót, để thể trong buổi tế thiên, một mũi tên b.ắ.n trúng y mà thôi.

Sở Lãng dĩ nhiên sẽ thật với y: “Chỉ quốc sư cầu phúc, Đại Sở mới trời xanh phù hộ, sang năm mới thể mưa thuận gió hòa.”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu, gì thêm.

Hai ngày trôi qua vội vã, trong chớp mắt đến đêm ngày tế thiên đại điển.

Sở Lãng hẳn đang bận chuẩn , chẳng hạn như chuẩn g.i.ế.c Thẩm Từ nên suốt hai ngày cũng còn đến Quốc sư phủ.

Thẩm Từ ngược cảm thấy yên tĩnh cũng . Y khoác áo choàng lông dê thêu tùng hạc, trong sân. Trên trời, dày đặc như rắc bạc, thậm chí còn nhiều hơn đêm đó. Trăng tròn treo cao, sáng như mâm ngọc, ánh bạc phủ khắp bầu trời đêm, dường như vạn vật đều đang y mừng cho tự do sắp đến trong tay.

Mạc Kỳ tiếng động đ.á.n.h thức vốn chẳng ngủ, mở cửa liền thấy Thẩm Từ đang xuất thần ngắm trời .

Hắn bước đến lưng Thẩm Từ, giọng lành lạnh: “Hai ngày nay dạo khắp kinh thành, ít lời đồn. Người quốc sư Đại Sở Thẩm Từ là nịnh thần, g.i.ế.c ân nhân Khánh Đức hoàng đế đủ, còn thao túng hoàng thất, điều khiển hoàng đế như con rối, chỉ còn kém một bước là tự lên long ỷ.”

Thẩm Từ lặng lẽ lắng , đầu .

Những lời như thế, y quá nhiều. Giờ đây, bất kể là ai , y cũng chẳng thấy cảm xúc gì. Thậm chí đôi khi còn cảm giác, lẽ họ đúng, y thật sự là nịnh thần của Đại Sở.

mà,” Mạc Kỳ tiếp lời, “ngươi vốn loại đó. Ta hiểu vì thiên hạ mắng ngươi như thế, nhưng mặc kệ . Thẩm Từ, chỉ hỏi ngươi, ngươi đến kinh đô rốt cuộc là vì cái gì?”

Thẩm Từ khẽ cụp mắt: “Để g.i.ế.c phụ .”

Mạc Kỳ gật đầu: “Ta , từ nhỏ ngươi cha đ.á.n.h đập, tận mắt ông g.i.ế.c c.h.ế.t nương ngươi, từ đó căm hận ông đến tận xương tủy, từng hiểu thế nào là tình phụ tử. điều đó cũng chẳng thể là lý do để ngươi coi Khánh Đức hoàng đế như cha mà tôn kính. Ngươi chẳng từng đoán nguyên nhân hai vị tướng quân Lâm gia c.h.ế.t ? Như , hoàng đế thật xứng đáng để ngươi tôn trọng ?”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày: “ cũng ân với . Là Khánh Đức hoàng đế mang về cung, lo cho ăn mặc, để sách, tập trong hoàng cung, thậm chí giao cả Thái t.ử cho dạy dỗ, cuối cùng còn phó thác bộ Đại Sở cho . Hắn sai khi hại c.h.ế.t Lâm tướng quân, nhưng tư cách chỉ trích .”

Mạc Kỳ tức đến nghiến răng: “Hắn khi c.h.ế.t đối xử với ngươi , ngươi dám là thật lòng tin tưởng? Hắn chỉ ỷ việc ngươi ôn hòa, dễ sai khiến thôi. Dù ngươi năng lực xoay chuyển cả Đại Sở, vẫn bắt ngươi thề nguyện khi c.h.ế.t, đó là tin ngươi! Ngươi cho rằng coi ngươi là con rể, nhưng chừng, trong lòng ngươi còn chẳng bằng Lâm Vũ!”

Thẩm Từ nhắm mắt : “Đủ , đừng nữa.”

Trong viện lặng im hồi lâu. Cuối cùng, Thẩm Từ chậm rãi thở một : “Thôi, chuyện cũ cứ để gió cuốn . Ngày mai rời kinh, chuyện của Lâm gia dặn hết cho Cố Thanh, sẽ trông chừng Lâm Vũ. Ngươi… cùng ?”

Mạc Kỳ hừ nhẹ: “Đương nhiên là cùng ngươi . Kinh thành cũng chẳng gì thú vị, ngoài phồn hoa thì quy củ nhiều đến đáng sợ.”

Thẩm Từ gật đầu: “Được.”

Trở một đời, chỉ cần thể rời khỏi kinh thành, thì tháng ngày khổ nhọc đều đáng giá.

Đêm đó Thẩm Từ chợp mắt. Y trong viện cho đến khi sắc trời đen thẫm dần hóa thành xám nhạt, bình minh sắp lên.

Từ nửa đêm qua, tuyết bắt đầu rơi dày đặc. Đến rạng sáng, kinh đô phủ kín trong một tầng tuyết trắng xóa. Người vẫn , tuyết lành báo năm mùa, xem sang năm chắc chắn mưa thuận gió hòa.

Mạc Kỳ bung dù, che tuyết cho Thẩm Từ, ngáp : “Ngươi thể yếu như thế nào chính chẳng rõ ? Còn dám suốt một đêm ngoài sân ?”

Thẩm Từ mỉm , tâm tình dường như : “Dù cũng ngủ . Cửa thành chắc mở, chúng nên khi tế thiên đại điển bắt đầu.”

Mạc Kỳ gật đầu: “Đồ đạc thu xếp xong, Đường Lê cũng chuẩn xe ngựa , đang đợi ở cổng.”

Thẩm Từ gật đầu: “Vậy thôi. Giờ bệ hạ rảnh để ý đến , ngăn cũng kịp.”

Người Sở Lãng phái theo dõi Thẩm Từ vẫn canh chừng đến khi y cửa , lên một chiếc xe ngựa giản dị, hướng về phía cửa thành mới cảm thấy gì đó sai lạ.

Hôm nay chẳng quốc sư mặc lễ phục cung dự tế ?

Tên cầm đầu giật , vội vàng chạy thẳng đến hoàng cung.

thể . Lúc , các cửa cung đều phong tỏa. Tổng cộng năm cửa, hai cửa do của Cố tướng quân canh giữ, còn ba cửa … đều là lạ.

Hắn thử vòng đến cổng do Cố tướng quân trấn giữ, nhưng lính gác vẫn cho qua, ngược còn bắt giữ .

Trong xe ngựa, xe khẽ lắc, Thẩm Từ vén nhẹ rèm, đưa mắt về phía nơi hoàng cung sừng sững.

Đó là trung tâm quyền lực, là nơi y sống suốt mười lăm năm và một tháng ở kiếp , là nhà tù mà y đ.á.n.h đổi tất cả.

Y nơi đó, ánh mắt bình lặng chớp.

Khánh Đức bệ hạ, 

Thần còn nợ một mạng, còn nợ Đại Sở một đời yên . Coi như hôm nay, thần trả hết mười lăm năm ân tình của kiếp .

Sau , xem bản lĩnh của Sở Lãng .

Thẩm Từ buông rèm xe xuống, cắt đứt liên hệ với kinh thành, từ đây, còn gặp .

Xe ngựa rẽ qua một khúc quanh, sắp tới cửa thành. Thẩm Từ rút lệnh bài của Lâm Vũ , chỉ chờ vượt qua cổng thành là xong.

“Khoan !”

Loading...