Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 30 Hôm nay Thẩm Từ có thể còn mạng không?
Cập nhật lúc: 2026-03-29 07:26:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thẩm Từ từ trong nhã gian bước khỏi Vọng Xuân Lâu, nơi cửa, đường phố ngựa xe như nước, phồn hoa náo nhiệt, trong mắt chỉ còn một mảnh hư vô.
Y lặng lẽ đó, qua kẻ vội vàng, dường như tất cả đều chẳng liên quan đến y.
Y chẳng thể hòa , chỉ lẻ loi, côi cút.
Thẩm Từ khẽ rũ mắt, định cất bước rời , trong đám đông ngược chiều phất tay gọi: “A Từ , các ngươi xong ?”
Mạc Kỳ chen qua đám , thở , đến bên cạnh y.
Thẩm Từ , gật đầu: “Ừm.”
Mạc Kỳ hì hì : “Ta cảm thấy… Diễm Vương Lâm Vũ , ngươi vẫn nên cẩn thận đề phòng một chút.”
Thẩm Từ trong lòng hiểu rõ, nhưng vẫn hỏi: “Sao ?”
Mạc Kỳ đáp: “Hành sự chẳng quang minh chính đại, còn đuổi ngoài nữa chứ!”
À, thì là mang thù.
Thẩm Từ bất đắc dĩ: “Nếu khuyên Cố Thanh, liền đến phủ tướng quân một chuyến.”
Mạc Kỳ chớp chớp mắt: “Ngay bây giờ?”
Thẩm Từ gật đầu: “Ngay bây giờ.”
Mạc Kỳ khó tin: “Đường hoàng như ?”
Thẩm Từ liếc : “Quốc sư đến phủ tướng quân, gì là hợp lẽ?”
Mạc Kỳ gãi đầu: “Ngẫm thì… đúng là chẳng gì sai.”
Thẩm Từ khẽ , bước lên xe ngựa hướng về phủ tướng quân.
Thấy Mạc Kỳ cũng leo lên xe cùng , y hỏi: “Sao ngươi còn theo? Chuyện vốn là chính sự, một ngoài như ngươi cùng ?”
“Người ngoài?” Mạc Kỳ tức giận, “Ta thế nào là ngoài! Với , chẳng ngươi định rời kinh ? Ta sớm làm quen với sinh hoạt thường ngày của quốc sư một chút.”
“?” Thẩm Từ nghi hoặc, “Ngươi chẳng kinh thành hợp với ngươi ?”
Mạc Kỳ hừ một tiếng: “Giờ thấy cũng tệ lắm.”
Thẩm Từ: “……”
Tuy , Mạc Kỳ vẫn còn chút điều, phủ, chỉ đổi hướng dạo quanh phố phường tấp nập.
Thẩm Từ bước phủ tướng quân, Cố Thanh thấy động tĩnh liền đón: “Quốc sư đại nhân, ngài đến?”
Thẩm Từ khách khí đáp: “Tự tiện tới, mong Cố tướng quân đừng trách.”
Cố Thanh mỉm : “Sao , quốc sư đại nhân, mời .”
Thẩm Từ theo vài bước, nhẹ đặt tay lên cánh tay đối phương: “Cố tướng quân, thư phòng chuyện .”
Cố Thanh thoáng hiểu ý, gật đầu: “Được.”
Hắn lập tức sắp xếp đáng tin canh giữ xung quanh, cho những kẻ khác lui hết ngoài.
Rót cho Thẩm Từ một ly , Cố Thanh hỏi: “Quốc sư đại nhân tới là chuyện trọng yếu?”
Thẩm Từ thẳng vấn đề: “Thẩm mỗ nhờ Cố tướng quân giúp một việc.”
“Giúp?” Cố Thanh kinh ngạc.
Thẩm Từ mà cũng chuyện cần hỗ trợ ? Song cảm xúc đó chỉ thoáng qua, nhanh chóng trấn định : “Quốc sư đại nhân cứ , phàm là việc Cố Thanh thể làm, nhất định sẽ giúp hết sức!”
Thẩm Từ nhấp một ngụm , : “Chuyện nhỏ thôi. Lâm Vũ ngươi… phản chiến, giúp làm việc.”
Cố Thanh: “?”
Thẩm Từ thấy sững sờ, khẽ : “Sao ?”
Cố Thanh ngẩn Thẩm Từ, ngơ ngác hỏi: “Điện hạ Diễm Vương …”
Phần kịp , nhưng Thẩm Từ khẩu hình.
Y khẽ gật đầu.
Cố Thanh nhíu mày: “Thẩm đại nhân đối sách chứ?”
Thẩm Từ bình tĩnh : “Ngươi hỏi , thông đồng với ?”
Cố Thanh nghiêm túc đáp: “Quốc sư đại nhân là Khánh Đức bệ hạ trọng dụng, tin ánh mắt của bệ hạ. Nếu thể giao cả quyền nhiếp chính cho ngài, nghĩa là tin tưởng tuyệt đối. Một khi bệ hạ tin ngài, Cố Thanh cũng tin.”
Thẩm Từ biểu lộ cảm xúc, chỉ khẽ thu hồi ánh mắt: “Ừm.”
Cố Thanh nhận tâm tình , tiếp tục hỏi: “Quốc sư đại nhân làm gì?”
Thẩm Từ : “Phối hợp với , diễn một vở kịch thôi.” Rồi tiếp: “Hôm nay cố ý tới phủ tướng quân mà chẳng tránh ai cả. Một là để cho Diễm Vương thấy, hai là vì bệ hạ hôm nay chắc chắn sẽ triệu ngươi cung.
Bệ hạ Lâm Vũ ý mưu phản, tất nhiên sẽ thái độ của ngươi, thì cứ lấy chuyện ‘diễn kịch’ mà bẩm báo.”
Cố Thanh gật đầu: “Được, sẽ bẩm báo đúng sự thật.”
“Không,” Thẩm Từ lắc đầu, “Ngươi chỉ cần rằng ngươi cùng diễn trò, cứ làm hai mặt là . Không cần nhắc đến cụ thể thế nào.”
Cố Thanh khó hiểu: “Vì như ?”
Thẩm Từ xa xa về phía hoàng cung: “Thẩm mỗ tính toán riêng. Cố tướng quân chỉ cần nhớ, tuyệt sẽ làm gì gây hại đến Đại Sở và bệ hạ.”
Cố Thanh luôn cảm giác, giờ phút Thẩm Từ giống như một tạc nên từ tuyết, chỉ cần mặt trời lên, y sẽ tan biến trong giây lát.
Sau khi sắp xếp việc thỏa đáng, Thẩm Từ rời khỏi phủ tướng quân.
Vừa tới cửa, Mạc Kỳ một nhảy nhót xuất hiện mặt y.
Mạc Kỳ ở xe ngựa hỏi Thẩm Từ: “Nghe kinh đô một lớn lên giống ngươi, Diễm Vương mua ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-30-hom-nay-tham-tu-co-the-con-mang-khong.html.]
Thẩm Từ trầm ngâm một lát, : “ là chuyện .”
Mạc Kỳ kinh ngạc: “Ta còn tưởng chỉ là lời đồn thôi. Vậy chứng minh rằng Diễm Vương … thích ngươi ?!”
Thẩm Từ: “?”
“Ngươi bậy gì đó, và Diễm Vương cũng chẳng bao nhiêu giao thiệp.”
Mạc Kỳ : “Thế thì lạ, vô duyên vô cớ mua một giống ngươi như đúc để làm gì?”
Thẩm Từ thản nhiên đáp: “Có lẽ chỉ là thấy đó hợp mắt thôi. Ta với tính cách cũng chẳng giống .”
Mạc Kỳ lắc đầu: “Không thể nào, trùng hợp đến mức đó , khéo mua đúng một giống hệt ngươi.”
Thẩm Từ hỏi đến mấy , trong lòng cũng chút ngờ vực. Ngày hôm đó khỏi cung du ngoạn, Sở Lãng cố ý kéo y đến Tần Lâu Sở Quán. Ban đầu y cũng chẳng để tâm lời của bán kẹo hồ lô , mãi đến khi thanh lâu, chuyện đó mới xảy .
Cho nên, là do Sở Lãng cố ý sắp đặt ?
Thẩm Từ .
Như Thẩm Từ dự liệu, y bao lâu, Cố Thanh liền triệu cung.
Ngày hôm , Thẩm Từ lấy cớ cáo bệnh, lên triều.
Y trong viện chơi cờ, Mạc Kỳ ở bên cạnh cho cá ăn.
Thẩm Từ một cái, hỏi: “Ngươi chuyện của hai vị tướng quân nhà họ Lâm ?”
Mạc Kỳ chẳng thèm đầu : “Ngươi là cha của Diễm Vương Lâm Vũ ? Nghe vị vương gia khác họ là vì cha t.ử trận sa trường, Khánh Đức hoàng đế cảm thấy áy náy nên ban thưởng công lao của họ hết cho , đối với càng ưu ái, thậm chí còn xem như con rể.”
“Ừm.” Thẩm Từ nhàn nhạt đáp, tay cầm quân trắng.
Mạc Kỳ bẻ miếng điểm tâm, nghiền vụn ném xuống hồ: “Ta vẫn thấy kỳ lạ, Khánh Đức hoàng đế đối xử với như , xem thường thiên t.ử Đại Sở?”
Thẩm Từ nhớ đến ghi chép trong sử, khẽ lắc đầu: “Ta luôn cảm thấy, vấn đề ở chỗ cha . Hắn cam lòng khi danh tiếng của mãi che phủ bởi vinh quang của họ. Nhắc đến , là nhắc đến cha .”
Mạc Kỳ gật đầu tán đồng: “Cũng lý lắm.”
Thẩm Từ đặt một quân cờ xuống: “Trận chiến Đồng Dương Quan là trận cuối cùng thống nhất Đại Sở. Sư môn ngươi ở ngọn núi ngoài thành Đồng Dương Quan, ngươi chút gì ?”
Mạc Kỳ như hứng thú hẳn lên, ném hết điểm tâm trong tay xuống hồ đối diện Thẩm Từ.
“Ta tận mắt thấy hai vị tướng quân nhà họ Lâm! Khi đó, hai phu thê họ tay cầm trường thương, cưỡi ngựa xông pha giữa chiến trường, lấy đầu địch nhẹ như cắt cỏ. Đặc biệt là Lâm phu nhân, nữ nhi thua đấng tu mi. Trước cổng Đồng Dương Quan, nàng từng trăm bước g.i.ế.c tướng địch. Ngày tận mắt trông thấy, mới phát hiện nàng chẳng hề đáng sợ như lời đồn.”
Thẩm Từ gật đầu: “Lâm phu nhân là ôn nhu.”
“ , nàng còn với nữa, ha ha.”
Thẩm Từ liếc , nhặt một quân đen: “Lúc đó ngươi đang làm gì?”
Mạc Kỳ cướp lấy quân đen trong tay y: “Ta đang làm tiểu ăn mày.”
Hắn tự nhiên, Thẩm Từ rõ, e là đang giả làm ăn mày để lừa thôi.
Thẩm Từ hỏi tiếp: “Sau đó thì ?”
Mạc Kỳ hạ cờ: “Đồng Dương Quan dễ thủ khó công, hai vị tướng quân nhà họ Lâm đ.á.n.h mãi hạ thành, ngược còn địch nhân gài bẫy, dẫn quân hiểm địa. Cuối cùng, ở trong Đồng Dương Quan, hai vị tướng quân cô thế cô, nhưng vẫn liều mạng chiến đấu tới cùng. Chuyện hẳn ngươi cũng chứ?”
Thẩm Từ gật đầu: “Ta chi tiết, kể hết những gì ngươi thấy .”
“Ờ, trận chiến Đồng Dương Quan kéo dài nửa năm. Lương thảo vốn dĩ đủ dùng, nhưng vì đ.á.n.h quá lâu, đến cuối cùng liền thiếu. Hai vị tướng quân từng dâng tấu xin Khánh Đức hoàng đế bổ sung lương thảo, tấu chương phê , nhưng lương đến mà trận đ.á.n.h xong.”
Thẩm Từ ngẫm nghĩ kỹ: “Tấu xin lương thảo khi nào? Bọn họ bắt khi nào?”
Thấy Thẩm Từ nghiêm túc, Mạc Kỳ cẩn thận nhớ : “Nửa năm khi bắt đầu chiến, họ mới dâng tấu, đến một tháng thì hai vị tướng quân bắt…”
“Một tháng…” Thẩm Từ cau mày, “Vận chuyển lương thảo từ kinh đô đến Đồng Dương Quan, hơn nửa tháng là đủ . Biết rõ lương thảo khẩn cấp, từ Dĩnh Thành gần đó phân phối cũng chỉ nửa tháng. Vậy thì vì …?”
Thẩm Từ nhíu mày, đến cả ván cờ mặt cũng chẳng để tâm nữa.
Hai tới đó, bỗng một từ bên hồ bước đến. Rõ ràng hạ triều, y phục triều đình còn , vội vàng mà tới.
Thẩm Từ chỉ thể dậy: “Bệ hạ.”
Sở Lãng buông rèm quan, sắc mặt hốt hoảng, vội nâng dậy: “Tiên sinh thể khỏe ? Là bệnh cũ tái phát ?”
Thẩm Từ chỉ lấy cớ cáo bệnh, vốn hề khó chịu gì. Chẳng ngờ tiểu hoàng đế đường hoàng xông Quốc sư phủ như thế.
Mạc Kỳ lập tức hùa theo: “Hồi bệ hạ, Quốc sư đại nhân trong n.g.ự.c tích tụ, tối qua còn hộc m.á.u đó!”
Thẩm Từ liếc , còn kịp gì, Sở Lãng vội đỡ y xuống ghế đá, lo lắng : “Tiên sinh bệnh nặng đến , với trẫm? Xem Mạc trị ngươi, trẫm tìm đại phu khác mới .”
Mạc Kỳ nào chịu sỉ nhục như thế, vội kêu: “Nếu đêm qua diệu thủ hồi xuân, hôm nay Thẩm Từ còn mạng mà đây?!”
Thẩm Từ: “……”
Sở Lãng siết c.h.ặ.t t.a.y y, ánh mắt càng thêm u tối: “Tiên sinh bệnh đến cùng là do nguyên nhân gì?”
Mạc Kỳ gãi mũi: “Cái … còn tra .”
Thẩm Từ mở miệng: “Bệ hạ săn sóc thần, thần vô cùng cảm kích. Chỉ là bệnh của thần nặng, xin bệ hạ mau hồi cung . Tế Thiên Đại Điển sắp tới, bệ hạ tất nhiên bận, ngày cần vì thần mà đích cung.”
Sở Lãng trầm mặt: “Tiên sinh trong n.g.ự.c tích tụ, chẳng lẽ là vì Lâm Vũ và Cố Thanh?”
Thẩm Từ cụp mắt: “Bệ hạ là ý gì?”
Sở Lãng siết c.h.ặ.t t.a.y y hơn, giọng thấp trầm: “Tiên sinh thật sự phản bội trẫm? Vì ?”
Thẩm Từ đau, nhưng mặt vẫn bình thản: “Bệ hạ tin thần?”
Y một hỏi câu , một ngu xuẩn.
Chính y từng dạy Sở Lãng đừng dễ tin bất cứ ai, mà giờ đây hỏi tiểu hoàng đế tin , thật nực .
Sở Lãng nhíu mày: “Tiên sinh chịu thật lòng đối đãi, hành sự như , trẫm thể tin ngài?”
Thẩm Từ cũng lạnh mặt xuống, giọng như gió sương mùa đông: “Đã , mời bệ hạ trở về .”
Sở Lãng y lâu, buông tay, xoay rời .
Thẩm Từ bóng lưng giận dữ , thầm nghĩ, mục đích của y đạt .