Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 3 Không lớn không nhỏ, ngươi làm càn!

Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:24:29
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ như một chậu nước lạnh dội thẳng lòng, đến nỗi bàn tay đang nắm tay Sở Lãng cũng tự giác lỏng .

Từ nhỏ đến lớn, y qua vô những lời mắng c.h.ử.i lạnh lùng, cay nghiệt như . Lâu dần, y cũng quen, thậm chí thể nhạt cho qua. hôm nay, khi những lời phát từ miệng tiểu hoàng đế, trong lòng dâng lên một vị chua xót khó tả.

Ngay cả học trò của y, cũng y như

Thẩm Từ khép mắt . Cũng đúng thôi, khắp thiên hạ vốn chẳng dung y. Đời còn ở đây dây dưa mãi chịu , nghĩ thật nực .

Y mở mắt nữa, ánh so với càng thêm lạnh nhạt. Nhấc chân định đá nọ, giờ phút cũng chẳng còn để tâm gì đến chuyện lễ nghi quân thần.

còn kịp đá, cảm giác nghẹt thở nơi cổ rút . Thẩm Từ bất ngờ ho khan, chẳng buồn để ý đ.á.n.h thức Sở Lãng , liền xốc chăn định xuống giường.

Sở Lãng như mất hết sức, ngã lên Thẩm Từ, thì thầm: “Tiên sinh đừng sai , sai , …”

Thẩm Từ ngây tại chỗ.

Tiểu hoàng đế lâu tự xưng “”. Khi còn nhỏ, vẫn luôn dùng “ngươi” – “ chuyện với Thẩm Từ, vô lễ, lớn nhỏ. Sau khi phạt, mới chịu sửa miệng. Còn hiện tại, trong tình huống thế , đầu tiên xưng như .

Thẩm Từ theo phản xạ định mở miệng quở trách, đầu mới phát hiện nhắm chặt mắt, vẫn chìm trong mộng. Bóng đè xem vẫn qua .

Hắn mơ thấy phản bội, mơ thấy chính rời . Giấc mơ hỗn loạn như , rốt cuộc là điềm gì đây?

mà…

Thẩm Từ thần sắc căng thẳng của thiên tử, đôi mày nhíu chặt trong cơn bóng đè, khiến y chợt nhớ đến dáng vẻ tiểu hoàng đế khi còn bé, mỗi Khánh Đức Hoàng Đế trách mắng vì học hành , ủy khuất mà bất lực.

Thẩm Từ khẽ đưa tay, vòng lưng Sở Lãng, nhẹ giọng vỗ: “Bệ hạ, tỉnh .”

Long tiên hương chẳng cháy hết từ lúc nào, ai thêm nữa, khiến khí trong Ngự Thư Phòng trở nên thoáng đãng, tươi mát hẳn.

Dưới sự trấn an của Thẩm Từ, Sở Lãng dần giãn đôi mày. Hắn chậm rãi mở mắt, đập tầm là khuôn mặt tái nhợt mà vẫn khiến lòng rung động của Thẩm Từ, cùng dấu vết đỏ rực cổ y, chói mắt đến kinh .

Đồng t.ử Sở Lãng co .

Đêm qua… để Thẩm Từ thấy ngủ !

Hắn dám ở bên Thẩm Từ mà ngủ say như , thật đúng là sắc mê hoặc đến mụ mị đầu óc! Một ngày nào đó Thẩm Từ g.i.ế.c, chỉ e cũng chẳng !

Trong cơn ảo não, chống tay dậy, tránh còn đè lên Thẩm Từ, nhẹ nhàng vuốt ve vùng cổ trắng như tuyết . Dấu véo đỏ thẫm mà kinh hãi.

Hắn tự trách : “Là trẫm . Trẫm giữ qua đêm, khiến thương. Xin trách phạt.”

Thẩm Từ cảm nhận đầu ngón tay thô ráp chạm lên cổ, ngưa ngứa khiến y khẽ run. Hơi thở của tiểu hoàng đế bao trùm quanh , chỉ cần đối phương khởi sát tâm, y nhất định thể thoát .

Thẩm Từ cố nén cảm giác bất an trong lòng, hỏi: “Bệ hạ là bóng đè ?”

Sở Lãng khẽ gật đầu, giọng trầm thấp:

“Ừm.”

Thẩm Từ thăm dò: “Bệ hạ mơ thấy gì?”

Sở Lãng nửa híp mắt, khóe môi nhếch: “Trẫm mơ thấy một con thỏ.”

“Con thỏ?”

“Ừm. Hắn lớn lên giữa một bầy cừu, nhưng bạn nhất của phản bội. Đến lúc đó mới , hóa bạn vốn là một con sói đội lốt cừu, làm bạn với , chỉ để đợi ngày ăn thịt .”

Thẩm Từ: “……”

“Bệ hạ, t.h.u.ố.c sắc xong, hiện tại dâng ?” Giọng Triệu công công vang lên ngoài cửa.

Sở Lãng liếc Thẩm Từ, ngẩng đầu: “Dâng .”

Mi mắt Thẩm Từ khẽ giật. Nhìn thấy Triệu công công bưng chén t.h.u.ố.c đen đặc bước , thứ nước sẫm màu tỏa mùi đắng chát đến tột cùng, khiến sắc mặt y càng thêm trắng bệch.

Sở Lãng thu hết biểu cảm đó mắt, liền hiểu ngay, Thẩm Từ là cố ý ngủ nhanh như , chỉ để trốn tránh uống thuốc. Tiên sinh của , vẫn như , ghét nhất là uống thuốc.

Sở Lãng dậy, nhận chén t.h.u.ố.c từ tay Triệu Ân, bưng đến mặt Thẩm Từ: “Tiên sinh, nên uống thuốc.”

Thẩm Từ gần như thấy, khẽ nhíu mày, đẩy chén t.h.u.ố.c : “Thần khá hơn nhiều, chỉ là cảm lạnh nhẹ, nghỉ ngơi hai ngày sẽ khỏi.”

Sở Lãng tán đồng: “Dù cảm lạnh nhỏ, cũng là bệnh. Cần uống thuốc. Khi còn bé, cũng thường khuyên trẫm như , vì nay làm gương ?”

Thẩm Từ ho nhẹ một tiếng, vẻ bình tĩnh: “Việc giống, bệ hạ. Trời sắp sáng , nên chuẩn lên triều.”

Thẩm Từ liền xuống giường để tránh chén t.h.u.ố.c nồng nặc, Sở Lãng y chạy, một tay giữ c.h.ặ.t t.a.y y, Thẩm Từ bắt giường. Ngay đó, phía y chạm nhẹ, lực đủ để khiến y cảm thấy thẹn, khiến khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Từ lập tức đỏ lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-3-khong-lon-khong-nho-nguoi-lam-can.html.]

Thẩm Từ vùng vẫy tay khỏi Sở Lãng, hổ tức giận: “Không lớn nhỏ, ngươi làm càn!”

“Hửm?” Sở Lãng nhướng mày, ánh mắt lộ một chút ý : “Tiên sinh lúc còn nhớ rõ lễ nghi quân thần ?”

Thẩm Từ c.ắ.n môi, khó nhọc : “Bệ hạ, thần xem ngài như ân sư, ngài thể… làm nhục thần như ?”

Sở Lãng vẫn kiên quyết, nhưng thật buông lỏng tay Thẩm Từ: “Trẫm hề ý làm nhục . Tiên sinh chính là ân sư của trẫm, trẫm tôn kính ngài còn kịp. Chỉ là một ngày năm bảy cự tuyệt ý chỉ của trẫm, trẫm phạt ngài, chẳng lẽ vẫn giữ uy nghiêm?”

Thẩm Từ phản bác đến lời nào đáp , chỉ thể thối lui, giữ cách với Sở Lãng: “Bệ hạ vẫn chuẩn lên triều .”

Sở Lãng đặt chén t.h.u.ố.c bàn dược, một nữa đưa tới mặt Thẩm Từ: “Tiên sinh uống thuốc, trẫm tâm khó an, triều cũng yên lòng.”

Thẩm Từ: “……”

Y nhắm mắt, như hạ quyết tâm, nhanh chóng bưng chén t.h.u.ố.c trong tay Sở Lãng, uống cạn một . Vị chua xót lan tỏa trong miệng, nhưng Thẩm Từ chỉ nhíu mày, Sở Lãng.

Sở Lãng lúc mới ý mà quần áo, vấn tóc.

Thẩm Từ hầu hạ tiểu hoàng đế, sửa sang y phục, đội mũ. Sở Lãng dù bận vẫn ung dung y: “Tiên sinh đang mệt, thể tất nhiên yếu . Trẫm đề nghị ngài nghỉ tại chỗ , cần lên triều.”

Thẩm Từ đột nhiên dừng tay vấn tóc, xoay , khó tin Sở Lãng. Thiên t.ử ở cửa, ánh nắng ban mai chiếu , giống như thiên nhân, nhưng sườn khác, như vực sâu.

Thẩm Từ giọng khàn: “Bệ hạ thật sự cầm tù thần trong cung ?”

Sở Lãng nhếch khóe môi: “Tiên sinh quá lời. Trẫm chỉ là lo cho . Tiên sinh mệt mỏi, thể yếu , vẫn nên nghỉ ngơi. Kỳ thi mùa xuân còn lo, nên phiền .”

Nói xong, Sở Lãng đầu, bước ngoài Ngự Thư Phòng. Cửa phòng khép từ từ, ngăn ánh sáng bên ngoài.

Thẩm Từ trong bóng tối, bóng dáng Sở Lãng ngày càng xa, lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc.

Một đêm ngủ, buổi sáng lăn lộn thêm, xác thật nữa mơ màng sắp ngủ. với tính cách y, tuyệt đối thể bò một lên long sàng.

Thẩm Từ liền cuộn bên cạnh sập, ngủ cùng mỹ nhân.

Đợi đến buổi trưa, cửa phòng mới mở . Thẩm Từ tỉnh dậy, tưởng Sở Lãng trở về, dậy cùng tiểu hoàng đế, vì ở qua đêm trong cung .

Ai ngờ tiến là Triệu Ân, : “Quốc sư đại nhân, bệ hạ còn ở cùng Lễ Bộ thương nghị tế thiên đại điển, làm thuộc hạ hầu hạ quốc sư đại nhân dùng bữa.”

Thẩm Từ lắc đầu: “Không cần, chờ bệ hạ tới .”

Triệu Ân phía một tiểu thái giám, vẫy tay, bưng mâm . Triệu Ân tiếp: “Bệ hạ đoán quốc sư đại nhân sẽ thế, bệ hạ , dù quốc sư đại nhân cần thiện, cũng vẫn đem t.h.u.ố.c lên.”

Thẩm Từ ánh mắt dừng chén t.h.u.ố.c như mãnh hổ dã thú, thần sắc nhàn nhạt: “Để đó, Thẩm mỗ lát nữa sẽ uống.”

Triệu Ân tủm tỉm: “Bệ hạ , gia Thẩm đại nhân uống xong mới yên tâm.”

Thẩm Từ nắm chặt tay, gì.

Triệu Ân thấy giằng co xong, : “Bệ hạ còn , nếu Thẩm đại nhân chịu uống, liền để về tự uống.”

Thẩm Từ ánh mắt sắc bén, giơ chén t.h.u.ố.c uống cạn một . Vị chua xót vẫn như cũ lan tỏa từ miệng lòng.

“Triệu công công thể lui phục mệnh.” Thẩm Từ xoay phòng.

Triệu Ân lúc mới lui .

Thẩm Từ bình phong, một tay chống lên án thư, thể run lên nhẹ nhàng.

Nhốt y tại đây, bắt y uống thuốc, cách nhục nhã, đó là y dạy t.ử !

Chi bằng, như kiếp , một mũi tên để giải sảng.

Sở Lãng ngay ngắn ở đại điện , buông rèm quan, nhúc nhích, lặng lẽ văn võ bá quan phía . Ánh mắt dừng Lễ Bộ thượng thư Vu Trạch Khâm.

“Quốc sư tính kỹ, tháng chạp sơ bảy sẽ nghi hiến tế. Trẫm định dời tế thiên đại điển một ngày tại đây, tất cả công việc giao cho Lễ Bộ thực hiện.”

Vu Trạch Khâm vội vàng : “Bệ hạ, thần sợ, tế thiên đại điển hẳn là do quốc sư một tay điều khiển, từ thời Khánh Đức Hoàng Đế tới nay vẫn .”

Sở Lãng để ý, : “Quốc sư gần đây quá vất vả, thể . Hắn với trẫm, Lễ Bộ sẽ thực hiện. Trẫm chuẩn , ái khanh dị nghị ?”

Vu Trạch Khâm cung kính: “Nếu quốc sư đại nhân , vi thần tất nhiên tuân lệnh.”

Sở Lãng ánh mắt ngưng , giọng trầm hơn vài phần: “Ồ? Trẫm quốc sư , Lễ Bộ gần đây thiếu nhân lực, định trong kỳ thi mùa xuân tuyển mấy đắc lực. Nói với ái khanh, việc sẽ bận. Tế thiên đại điển vẫn giao cho Lễ Bộ thị lang Lưu Bình.”

Vu Trạch Khâm lòng, vội tiến lên: “Bệ hạ, …”

“Ừm?” Sở Lãng ý , ánh mắt dọa cho Vu Trạch Khâm dám thêm.

“Bãi triều .”

Trên đường về Ngự Thư Phòng, Sở Lãng Triệu Ân bẩm báo, Thẩm Từ uống thuốc. Hắn nhớ tới bộ dáng trấn định của tiểu hôm qua, khóe môi nhếch, đôi mắt tựa sóng quỷ quyệt.

Loading...