Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 23 Cường thủ đoạt hào

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:48:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mùi rượu nồng nặc theo bước Sở Lãng tràn tới, vây kín lấy y.

Thẩm Từ đầu , chỉ thấy một đôi mắt sâu thẳm, bình tĩnh gợn sóng, tựa hồ còn mang theo vài phần ý .

Thẩm Từ hai bọn họ chuyện thấy , chỉ thể khẽ gọi: “Bệ hạ?”

Sở Lãng đáp y, ánh mắt rơi về phía đối diện: “Diễm Vương, ngươi ở đây?”

Lâm Vũ trấn định : “Thần uống nhiều, ngoài giải sầu, dạo một vòng, trùng hợp gặp quốc sư đại nhân.”

“Vậy .” giọng điệu Sở Lãng rõ tin , “Tán xong tâm thì trở về .”

Lâm Vũ sâu sắc liếc Thẩm Từ một cái, hành lễ cáo lui.

Thẩm Từ ngửi thấy mùi rượu, khẽ nhíu mày: “Bệ hạ say ?”

Lời còn dứt, y ôm lên, chỉ giọng tiểu hoàng đế trầm thấp: “Tiên sinh chân thương còn thể chạy loạn, hoàng cung quả nhiên quản nổi .”

Thẩm Từ thản nhiên : “Thần . Tế Thiên Yến còn kết thúc, bệ hạ nên .”

Sở Lãng y, gật đầu: “Được.” 

Nói liền định ôm y trở yến tiệc.

Thẩm Từ hoảng hốt, thầm nghĩ tiểu hoàng đế say nhẹ, vội ngăn : “Bệ hạ, như !”

Sở Lãng nhướng mày, bước chân dừng: “Hửm? Có gì mà ?”

Thẩm Từ thấy sắp đến nơi, lòng nóng như lửa đốt: “Các đại thần đều ở đó, thấy bệ hạ ôm thần thế , còn thể thống gì?”

Sở Lãng cúi đầu y, ánh mắt m.ô.n.g lung, rõ ràng là men say quấy rối: “Vậy , nên ?”

Thẩm Từ bộ dạng của , cũng lời mấy phần.

Vốn định tối nay nhân cơ hội để tiểu hoàng đế đồng ý cho y hồi triều, nhưng Lâm Vũ quấy nhiễu, kế hoạch vỡ.

Y bất đắc dĩ thở dài: “Về Ngự Thư Phòng .”

Khóe môi Sở Lãng khẽ cong: “Được, theo . Chúng về Ngự Thư Phòng.”

Sở Lãng nhắc chuyện , Thẩm Từ cũng chủ động đề cập. Hai trong yên tĩnh, cách xa tiếng nhạc và hương rượu của Tế Thiên Yến, tựa hồ như tách biệt hẳn với thế giới ngoài .

Thẩm Từ đặt xuống giường.

Lần , ngoài việc bôi thuốc, Sở Lãng còn nắm lấy mắt cá chân y trong lòng bàn tay, bàn tay to rộng gần như thể bao trọn.

Sở Lãng chằm chằm đó, thần sắc khó dò.

Thẩm Từ linh cảm chẳng lành, chỉ thể lên tiếng: “Nếu bệ hạ đồng ý, ngày mai thần sẽ thượng triều.”

Sở Lãng định , Thẩm Từ nhanh hơn: “Bệ hạ chớ lấy cớ thần thương mà thoái thác. Dù thương sinh bệnh, thần cũng sẽ vắng họp triều sớm.”

Bị y chặn lời, Sở Lãng khẽ mím môi: “Được, trẫm thể đáp ứng , để ngày mai lên triều.”

Thẩm Từ thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc, y thể rời .

kịp nhẹ lòng, liền Sở Lãng chậm rãi tiếp: “ đêm nay vẫn trong cung.”

Thẩm Từ khó hiểu: “Vì ?”

Sở Lãng ngẩng đầu, đối diện ánh mắt y. Trong mắt còn tĩnh lặng, mà là nụ mang chút sắc bén: “Tiên sinh cùng Lâm Vũ gì?”

Thẩm Từ sững .

Dã tâm của Lâm Vũ rõ như ban ngày, nhưng chứng cứ, cũng chỉ vô ích. Nếu tùy tiện , liệu Sở Lãng tin ?

Giờ phút , y đoán nổi lòng vị tiểu hoàng đế , càng thái độ đối với Lâm Vũ .

Sở Lãng thấy Thẩm Từ cúi đầu , tưởng y cố tình giấu giếm, đôi mắt liền nheo .

Thẩm Từ đang do dự nên chuyện Lâm Vũ mưu phản , chợt cảm giác cổ chân buông lỏng.

Y còn kịp phản ứng, Sở Lãng giữ chặt hai tay, ép xuống giường.

Tiểu hoàng đế cúi gần, ánh mắt sâu như vực, giọng khàn vì men rượu: “Tiên sinh chịu cho trẫm, là sợ làm hỏng chuyện gì của ?”

Thẩm Từ thoáng kinh ngạc: “Chuyện gì?”

Khoảng cách quá gần, thở rượu nóng hổi phả lên cổ khiến y thấy ngứa ngáy.

Sở Lãng khẽ : “Tiên sinh với Lâm Vãn Sương rằng nâng đỡ hoàng hậu Đại Sở. Tại Tế Thiên Yến, Lâm Vũ giúp vài lời để thể hồi triều. Sau đó hai các ngươi còn đêm khuya tư bôn… chẳng lẽ đang mưu tính chuyện gì?

Nếu trẫm phát hiện đột nhiên biến mất khỏi yến hội, nếu tình cờ gặp ở đầu cầu… Chỉ sợ đến lúc thật sự phản bội trẫm, trẫm vẫn chẳng gì.”

Thẩm Từ suy diễn mà sững , nên lời: “Cái gì mà tư bôn… Không, thần từng phản bội bệ hạ. Thần với Lâm Vũ hề quan hệ gì.”

Sở Lãng bật : “Không, các ngươi . Quen thuộc đến mức, cuối cùng Lâm Vũ sẽ vì ngươi mà bức vua thoái vị.”

Thẩm Từ say, cũng định tranh luận thêm, chỉ xoay đầu, buồn nữa.

Thái độ khiến cơn giận trong lòng Sở Lãng dâng cao: “Tiên sinh rời bỏ trẫm, rời khỏi kinh đô, giờ cùng Lâm Vũ mưu phản trẫm. Trong lòng , trẫm đến mức , ngay cả chút giá trị nâng đỡ cũng còn?”

Thẩm Từ chọc tức: “Bệ hạ! Ngài thật sự Diễm Vương gì với thần ?”

“Muốn.”

“Được.” Thẩm Từ gật đầu “Vậy thần cho ngài . Còn tin , là tùy bệ hạ.”

Nói , y đem lời Lâm Vũ thuật từng chữ, im lặng chờ phản ứng của tiểu hoàng đế.

Sở Lãng xong, mím môi suy nghĩ nửa ngày mới : “À, Lâm Vũ căn bản gì. Tiên sinh, trẫm mới là ngươi thật sự gì...”

Vừa , chằm chằm Thẩm Từ. Thẩm Từ lúc dự tiệc cũng uống một chút rượu, tuy say, nhưng mặt ửng đỏ. Sắc mặt y vốn nhợt nhạt, nay điểm thêm ánh hồng, qua như thể uống nhiều.

Trong chốc lát, Sở Lãng phân rõ rốt cuộc ai mới là say. 

Ánh mắt d.a.o động gương mặt Thẩm Từ, dừng nơi đôi mắt tựa hồ ly , dần dần rơi xuống bờ môi nọ.

Môi Thẩm Từ nhạt, lẽ do thể yếu đang mang thương, nên sắc môi chút huyết sắc. vì men rượu mà ánh lên một tầng hồng mỏng. Đôi môi mỏng, hình dáng tinh tế. Mà gương mặt Thẩm Từ, bất luận là ngũ quan nào cũng đều tinh xảo, đặt chung , càng khiến rung động lòng . Khó trách thiên hạ đều xưng y là “yêu đạo”.

Sở Lãng nghĩ, bất tri bất giác tiến đến gần, mang theo ấm, in xuống dấu môi nơi bờ môi .

Thẩm Từ đột nhiên mở to hai mắt, sửng sốt nửa khắc mới phản ứng , tiểu hoàng đế khi uống rượu dám làm càn như thế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-23-cuong-thu-doat-hao.html.]

Y lập tức giãy giụa, nhưng hai tay Sở Lãng gắt gao giữ chặt, cách nào động đậy.

Sở Lãng nhân lúc y còn ngẩn , liền chiếm lấy, đầu lưỡi lướt qua hàm , dây dưa cùng môi lưỡi.

Mùi rượu nồng quyện trong thở, quẩn quanh trong khí, khiến cũng thấy mê loạn.

Thẩm Từ nhíu mày, trong thoáng chốc nên c.ắ.n một cái để khiến tỉnh .

Sở Lãng dù cũng là thiên tử, y thể, cũng nỡ tổn thương. Chỉ là Sở Lãng say đắm mà hôn , y thấy buồn .

Vì để y chọn Lâm Vũ, Sở Lãng thể hy sinh lớn đến thế.

Thực , cho dù Sở Lãng , làm gì, y cũng tuyệt đối sẽ cùng Lâm Vũ cấu kết làm bậy.

Không cần thiết.

Thật sự cần thiết đến .

Thẩm Từ mỏi mệt khép mắt, mặc cho Sở Lãng làm gì thì làm.

Có lẽ cảm nhận sự bình thản của y, Sở Lãng cuối cùng cũng thôi, buông Thẩm Từ .

Đôi môi hôn đến sưng đỏ, ánh nước lưu nơi khóe môi, ngẩng lên mặt, vốn cho rằng thấy đôi mắt hoảng hốt, phát hiện Thẩm Từ nhắm mắt, vẻ mặt như “thấy c.h.ế.t sờn”.

Sở Lãng: “……”

Hắn y thật sâu một cái buông tay, dậy.

Thẩm Từ chậm rãi dậy, bình tĩnh : “Bệ hạ, Diễm Vương dã tâm bừng bừng, thể phòng. Nếu bệ hạ tín nhiệm , thể thần một kế chăng?”

Sở Lãng nghiêng mặt, thoáng qua mặt, cùng hôn môi, mà giờ thể năng bình thản, tự nhiên đến , phảng phất chuyện từng xảy .

Một chút xao động nào cũng .

Sở Lãng c.ắ.n răng, hỏi: “Tiên sinh đối việc tránh mà , là vì thẹn thùng ?”

Ngón tay Thẩm Từ khựng , mím môi: “Bệ hạ say rượu, hứng rượu trỗi dậy, thần thể coi như chuyện đó từng xảy .”

Sở Lãng im lặng y, sắc mặt y bình tĩnh, giống giả vờ.

Sở Lãng khẽ : “Được, , nên làm thế nào?”

Thẩm Từ thản nhiên : “Dùng kế phản gián. Lâm Vũ tâm đó, tất nhiên sẽ dễ lộ sơ hở. Thần sẽ giả ý cùng hợp tác, thăm dò hủy chứng cứ.”

“Ừ.” Sở Lãng chỉ trầm giọng đáp.

Thấy việc xong, Thẩm Từ dậy định rời , song Sở Lãng phản ứng cực nhanh, giữ y : “Tiên sinh, trẫm , đêm nay ngài vẫn nên ở .”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày.

Sở Lãng : “Chẳng lẽ… sợ trẫm làm gì ?”

Vừa , ánh mắt lướt qua cổ áo Thẩm Từ, nơi khẽ mở, ẩn hiện chút da thịt trắng như ngọc.

Thẩm Từ kéo cổ áo, chậm rãi : “Triệu công công, mang canh giải rượu tới.”

Sở Lãng ngăn : “Không cần. Trẫm tắm, nghỉ .”

Nói bước khỏi phòng, , đáy mắt một mảnh trong suốt. Trên mùi rượu, nhưng từng thật sự say.

Hắn dặn Triệu Ân: “Ngày mai đến chùa Phổ Chiếu, cầu một vật về.”

“Dạ.”

Sáng sớm hôm , Thẩm Từ tỉnh trong vòng tay Sở Lãng.

Bên ngoài trời càng lúc càng lạnh, đến nỗi cần y ôm, tiểu hoàng đế cũng tự mang ấm đến gần.

Thẩm Từ mím môi, khẽ tránh khỏi vòng tay: “Bệ hạ, nên lâm triều .”

Sở Lãng từ khi trọng sinh vẫn luôn ngủ nông, y động, Sở Lãng liền tỉnh. Giả vờ như mới tỉnh rượu, đè thái dương : “Tiên sinh tỉnh sớm như .”

Thẩm Từ dậy khoác thêm áo: “Trời lạnh, lạnh đến tỉnh.”

Sở Lãng khẽ : “Là trẫm sơ sót, hôm nay bảo Triệu Ân đốt địa long cho ấm.”

Thẩm Từ chỉ yên lặng , biểu cảm.

Sở Lãng hỏi: “Tiên sinh trẫm như ?”

Thẩm Từ hỏi : “Bệ hạ say rượu, chẳng lẽ quên hết chuyện tối qua ?”

“Ừ?” Sở Lãng nhướng mày, ngờ y sẽ chủ động nhắc đến, : “Tiên sinh hỏi, là chuyện gì?”

“Tự nhiên là việc bệ hạ đáp ứng thần, cho phép thần triều xử lý chính sự.”

Sở Lãng chút thất vọng, khẽ đáp: “À, trẫm nhớ rõ.”

Thẩm Từ gật đầu: “Bệ hạ nhớ rõ thì . Đã nhớ rõ, còn đốt địa long?”

Sở Lãng đáp: “Là thói quen thôi, trẫm quen ở đây, lỡ miệng.”

Lúc Thẩm Từ mới nhẹ thở : “Bệ hạ dậy .”

Sở Lãng xuống giường, Thẩm Từ y phục chỉnh tề, tháo long bào xuống để tiểu hoàng đế mặc.

Sở Lãng để y hầu hạ, : “Trẫm còn tưởng hỏi chuyện tối qua trẫm hôn ngươi…”

“Bệ hạ!” Thẩm Từ vội ngắt lời, “Thần , tối qua chỉ là bệ hạ say rượu, gì xảy . Với thần và bệ hạ, chuyện đều điều .”

Ý trong mắt Sở Lãng tắt: “Tiên sinh cao mạo như thế, trẫm vì ngươi mà động tâm, chuyện ?”

Thẩm Từ khẽ chỉnh nếp áo cho , bình thản : “Bệ hạ là thiên tử, thần là của bệ hạ. Về tình về lý, chuyện đều nên nhắc .”

Sở Lãng còn định gì đó, Thẩm Từ bước sang kéo màn quan phục cho . Sở Lãng chỉ thể tạm nuốt lời xuống. Hắn giữ Thẩm Từ , bằng bất cứ cách nào.

Dù giam giữ tâm, khi Lâm Vũ c.h.ế.t, tuyệt đối thể để Thẩm Từ rời .

Vừa bước cửa, Sở Lãng khẽ nghiêng nhỏ bên tai: “Tiên sinh còn nhớ rõ hứa với trẫm một nguyện vọng chứ?”

Thẩm Từ cảnh giác: “Bệ hạ sẽ định lấy điều đó để bắt thần ở trong cung chứ?”

Sở Lãng nhạt: “Tất nhiên là . Có điều, hôm nay triều, chân thương còn khỏi hẳn, nếu lỡ nặng thêm… chỉ sợ cung, cũng chắc .”

Thẩm Từ thoáng lùi một bước, giữ cách với . Nghe Sở Lãng thế, y chợt nhớ đến tối qua, tiểu hoàng đế suýt nữa định ôm y dự Tế Thiên Yến.

Vậy hôm nay… chẳng lẽ Sở Lãng định ôm y lên triều ?!

Loading...