Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 22 Tiên sinh thật khiến trẫm khó tìm

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:47:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ buổi sáng sẽ nhịn nổi, buổi chiều Lâm Vũ liền tự xin cung.

Lần , đúng là Thẩm Từ yêu cầu cùng Lâm Vũ bàn việc, chứ rời tránh mặt.

Lâm Vũ bước Ngự Thư Phòng, liền thấy Thẩm Từ cũng ở đó, hơn nữa còn đang long sàng. Tuy tin Sở Lãng định lập Thẩm Từ làm hoàng hậu, nhưng nay tận mắt thấy giường rồng, trong lòng vẫn dấy lên muôn vàn cảm xúc.

Sở Lãng ở mép giường, đầu , chỉ nhàn nhạt hỏi: “Diễm Vương cung là chuyện gì quan trọng?”

Lâm Vũ hành lễ: “Bệ hạ, hôm nay lâm triều, Lâm thừa tướng đề cập việc đưa Lâm Vãn Sương cung. Bệ hạ cân nhắc , … ý thế nào?”

Sở Lãng đoán gã vì việc mà đến: “Diễm Vương là lời can gián?”

“Phải,” Lâm Vũ gật đầu, “Thần cho rằng Lâm Vãn Sương thích hợp làm hoàng hậu. Chi bằng bệ hạ thuận theo Lễ Bộ thượng thư, mở đợt tuyển tú, chọn các tài nữ trong thiên hạ, bệ hạ xem qua hãy quyết định.”

Sở Lãng khẽ nhướng mày, đáp.

Ngược , Thẩm Từ mở miệng: “Điện hạ, Thẩm mỗ dù cũng xem bệ hạ lớn lên, từng là sư phó của , làm mai chẳng . Theo thấy, Lâm Vãn Sương làm hoàng hậu gì đáng chê.”

“Nàng là ân nhân cứu mạng của bệ hạ, là thanh mai trúc mã, trời sinh một đôi. Điện hạ cớ gì họ xứng?”

Lâm Vũ đối diện với ánh mắt thản nhiên của Thẩm Từ, nhíu mày: “Ân nhân cứu mạng thì nhất định làm thê t.ử ?”

Thẩm Từ đáp: “Hiện ngoài cung lời đồn nổi lên bốn phía, chẳng lẽ bệ hạ mang tiếng vong ân phụ nghĩa?”

Lâm Vũ hừ lạnh: “Thẩm đại nhân ngày thường đa mưu túc trí, đến lúc hồ đồ, để mặc kẻ khác làm càn?”

Thẩm Từ chỉ khẽ : “Bởi vì hôn sự , Thẩm mỗ thấy mà vui lòng.”

Lâm Vũ nghẹn lời, sang Sở Lãng: “Bệ hạ đối với Lâm Vãn Sương, thật ý ?”

Sở Lãng đưa tay vuốt cằm, nghiêm túc : “Trẫm .”

Lông mày Lâm Vũ giật giật, ánh mắt lượt quét qua giữa hai , cuối cùng chỉ đành nghẹn một bụng khí mà rời .

Sở Lãng theo bóng lưng gã, hỏi Thẩm Từ: “Tiên sinh khiến trẫm cùng ngài diễn trò, chỉ để trút giận với Lâm Vũ thôi ?”

Thẩm Từ lắc đầu: “Thần nhàn rỗi đến . Hắn đến là để thử ý bệ hạ. Nếu thật lòng cưới Lâm Vãn Sương, sẽ chẳng phản đối. nếu thần bệ hạ cùng Lâm gia liên hôn, tất nhiên sẽ yên.”

Sở Lãng gật đầu: “Ngày mai là Tế Thiên Yến, còn chân thương, bằng—”

Thẩm Từ liếc một cái, định gì, liền ngắt lời: “Tế Thiên Yến là đại điển tế trời, liên quan vận mệnh quốc gia. Thân là quốc sư, thể vắng mặt?”

Sở Lãng thấy cũng khuyên nữa.

Như Thẩm Từ dự liệu, Lâm Vũ giận dữ rời cung, lên xe ngựa. Gã vén màn xe, bên trong chờ sẵn, , nhưng thực đang tựa góc xe nghỉ ngơi.

Chỉ cần khẽ vén màn, liếc qua một cái, thể nhận trong xe sáu, bảy phần giống quốc sư Thẩm Từ.

Bạch Sanh trong góc, áo dài bạc văn tuyết trắng phủ lên , hòa cùng màu da tái nhợt, chỉ vệt đỏ đan xen nơi cổ tạo nên sự tương phản rực rỡ.

Lâm Vũ xông giữa đống tuyết, lay tỉnh dậy.

Thực Bạch Sanh ngủ, chỉ là chợp mắt. Nghe động tĩnh liền mở mắt, ngẩng đầu lên đối diện ánh lạnh buốt của Lâm Vũ, liền co , cúi thấp mắt xuống.

Nghĩ đến sự thô bạo và tàn nhẫn của , nỗi sợ hãi liền dâng lên.

Lâm Vũ xuống cạnh , đưa tay nâng cằm Bạch Sanh, ép thẳng , giọng lạnh như băng: “Thẩm Từ, ngươi toan tính thật , đáng tiếc, bổn vương sẽ để ngươi đạt .”

Ngón tay Lâm Vũ siết chặt, như nghiền nát cằm . Bạch Sanh đau đến giãy giụa, vội giơ tay đẩy .

Từ ống tay áo rộng rủ xuống, lộ cánh tay mảnh khảnh, nơi cổ tay còn in hằn một vệt đỏ sâu khiến cũng thấy kinh tâm.

Ánh mắt Lâm Vũ dừng ở đó, hừ lạnh, bàn tay cằm càng siết chặt hơn: “Bổn vương , thích ngươi phản kháng. Ngươi hành động sẽ khiến ngươi trả giá thế nào ?”

Bạch Sanh chớp mắt, nước mắt sắp tràn mi.

Lâm Vũ tựa hồ chán ghét dáng vẻ yếu đuối , giọng trầm xuống, chẳng rõ là với tự với chính : “Thẩm Từ lạnh nhạt kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ bày vẻ mặt như ngươi.”

Gã vẫn nhớ năm , khi tin cha qua đời, gã tự nhốt trong phủ suốt bảy ngày, bước khỏi cửa, gầy trông thấy.

Khi Khánh Đức Hoàng sợ gã u uất mà c.h.ế.t, nên nhân dịp hậu cung chùa Phổ Chiếu cầu phúc, liền mang gã theo.

Lâm Vũ theo đám phi tần, gương mặt lạnh lùng thế gian, ai gì gã cũng đáp. Những vị nương nương đó, thấy gã chẳng phản ứng, cũng dần mặc kệ, tự dâng hương cầu phúc.

Không ai để ý đến gã. Gã đang tâm loạn, quanh quẩn một hồi, đến khi hồn mới phát hiện lạc đường.

Gã tựa tường đá, định ngẩng đầu tìm hướng, thì trong con đường vắng lặng , bỗng vang lên tiếng nức nở nhỏ như tiếng mèo con , yếu ớt đến mức nếu chú tâm, e chẳng .

lẽ vì nơi quá tĩnh mịch, hoặc vì thính lực gã , nên thấy.

Gã nghĩ thầm: Mình còn , ?

Lâm Vũ áp tai tường ngóng, tiếng như vọng đến từ bên . Gã gõ nhẹ tường, : “Ngươi cái gì, ồn c.h.ế.t .”

Người bên như giật , im bặt. Một lúc lâu mới nhỏ giọng đáp: “Xin , quấy rầy ngươi .”

Lâm Vũ giọng mềm mại , chợt chút ngượng ngùng: “Không , vốn tâm phiền ý loạn, ngươi càng bực. Không ngươi. mà, xem, ngươi vì ? Nam t.ử hán thì đổ m.á.u chứ đổ lệ.”

Cha c.h.ế.t trận sa trường, còn

Người bên im lặng một lát mới nhỏ giọng đáp: “Mẫu … qua đời … Chiến loạn… còn nhà để về…”

Giọng đứt quãng, thành câu, nhưng Lâm Vũ vẫn hiểu.

Yết hầu gã khẽ động: “Chiến loạn sắp qua , sẽ sớm yên thôi.”

Đối phương khẽ “ừ” một tiếng, hỏi: “Còn ngươi, ngươi vì phiền lòng?”

Lâm Vũ do dự một chút, bao nhiêu uất nghẹn trong lòng bấy lâu, bỗng trút : “Cha … cũng đều c.h.ế.t.”

“A,” bên khẽ thốt, “Xin … cũng vì chiến loạn ?”

“Ừm,” giọng Lâm Vũ khàn , “Họ vì giang sơn Đại Sở mà c.h.ế.t trận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-22-tien-sinh-that-khien-tram-kho-tim.html.]

Người im lặng hồi lâu. Lâm Vũ tưởng y xúc động đến nghẹn lời, định thêm, thì thấy giọng khẽ vang lên: “Cha ngươi… là hùng.”

Lâm Vũ lời khích lệ bất ngờ làm sững : “Ừm?”

“Ngươi nghĩ xem, trong thời loạn , ai ai cũng chỉ vì tính mạng của chính mà cố sống tạm bợ. Thế nhưng cha ngươi vì những kẻ nhỏ bé, đáng kể như chúng , mà chiến trường, đầu rơi m.á.u chảy. Vì để chúng còn sống, họ dùng mạng để đ.á.n.h đổi. Chẳng lẽ như hùng ?

Họ c.h.ế.t, nhưng sẽ thế nhân ghi nhớ, thế nhân ca tụng. Ngươi hẳn vì họ mà cảm thấy tự hào mới đúng.”

Lâm Vũ giọng mềm mại của , bàn tay chống tường còn sức lực, gã bệt xuống, đầu óc hỗn loạn mà ánh sáng le lói len .

“Bọn họ là… hùng?”

, ngươi cần buồn khổ, bởi họ để cho ngươi một thời thái bình.”

Nước mắt Lâm Vũ kìm chảy xuống từ khóe mắt. Từ khi nhận tin cha mất, gã vẫn luôn ép , thế mà bật ở nơi .

Gã rốt cuộc nhịn nổi nữa, bả vai run run, lớn tiếng òa lên.

Đợi đến khi gã đủ, tâm can cũng nhẹ , bèn gọi ở bên bức tường, nhưng còn thấy hồi âm nào nữa.

Lâm Vũ đôi mắt vô sắc của Bạch Sanh, nhíu mày, đẩy đầu sang một bên, lạnh giọng : “Thẩm Từ kéo Lâm thừa tướng về phe , nghĩ cũng đừng hòng.”

Đêm , giăng đầy trời, sáng tựa gấm bạc khảm màn đêm như nước. Kinh thành phồn hoa, trong hoàng cung tiếng ca vũ vang lên, ánh đèn lung linh huy hoàng.

Thẩm Từ bên ngôi vị chủ tọa, vặn chạm ánh mắt với Lâm Vũ khi gã bước .

Lâm Vũ hành lễ với tiểu hoàng đế xong, liền nâng chén rượu tiến thẳng về phía Thẩm Từ.

“Quốc sư đại nhân, thật lâu gặp. Hôm ngài nhiễm bệnh, bổn vương còn đặc biệt đến phủ thăm, nhưng chẳng thấy mặt.” Lâm Vũ cố ý nhấn mạnh, lời nửa thật nửa mỉa.

Chung quanh ít quan viên lời , cũng đồng loạt phụ họa: “ , Quốc sư đại nhân, hạ quan đến phủ ngài, ngăn ngay ngoài cửa.”

“Thẩm đại nhân thể khá hơn ? Bệnh tình thế nào ?”

Thẩm Từ trong lúc ai chú ý, kín đáo liếc về phía Sở Lãng, tiểu hoàng đế phía xa khẽ cong môi, như y.

Việc y Sở Lãng giam lỏng trong cung, đều hiểu rõ nhưng chẳng ai dám . Thẩm Từ giận mà thể thốt nên lời, đành nhàn nhạt đáp: “Đa tạ chư vị quan tâm. Thẩm mỗ chỉ cảm lạnh đôi chút, nghỉ ngơi vài hôm là khỏi. Ngày mai thể lên triều , , bệ hạ?”

Ánh mắt y chuyển sang, Sở Lãng liền thu nụ , khắp các đại thần dừng nơi Thẩm Từ, sâu sắc mà : “Ừm, trẫm cũng đang chờ sớm ngày trở triều.”

Thẩm Từ nhạt, liếc qua Lâm Vũ. Bên cạnh, Lễ bộ Thượng thư cầm chén rượu đến kính: “Quốc sư đại nhân, hạ quan kính ngài một ly.”

Thẩm Từ cùng chạm cốc, hạ giọng hỏi: “Tế Thiên Đại Điển chuẩn thế nào ?”

Vu Trạch Khâm cũng hạ giọng đáp: “Mọi việc chuẩn chu đáo.”

Thẩm Từ ngẫm nghĩ, dặn: “Thủ vệ trong buổi tế thiên nhất định nhà. Thẩm mỗ nghi ngờ, e rằng kẻ đang âm mưu phản nghịch.”

“A?” Vu Trạch Khâm kinh ngạc, suýt làm đổ cả rượu. “Này… là xảy chuyện gì?”

Thẩm Từ lắc đầu: “Chưa rõ. Ngươi cứ để tâm nhiều hơn một chút. Ngoài , chuyện chi tiết của tế điển, nên cùng bệ hạ thương nghị thêm.”

“Ngay… ngay bây giờ ?” Vu Trạch Khâm lắp bắp, suýt sặc rượu.

Gần đây Thẩm Từ lên triều, Sở Lãng xử lý chính sự vô cùng quả quyết, khiến các đại thần đều e ngại.

Thẩm Từ mỉm : “Ngươi . Dù Tế Thiên Yến vốn cũng là vì tế điển mà tổ chức, việc dĩ nhiên là trọng yếu nhất.”

Nghe , Vu Trạch Khâm cũng tiện từ chối, liếc Sở Lãng một cái chậm rãi tiến đến gần hoàng tọa.

Sau khi Vu Trạch Khâm rời , Sở Lãng quấn lấy thì Thẩm Từ cũng hướng ánh mắt về phía Lâm Vũ, nhưng chỗ chẳng còn ai.

Trong lòng điều suy nghĩ, y liền rời khỏi điện, về phía Ngự Hoa Viên.

Đêm nay, Ngự Hoa Viên treo đầy đèn cung đình, ánh sáng chiếu rực như ban ngày. Chỉ thoáng , Thẩm Từ thấy cầu - Lâm Vũ.

Gã tối nay mặc triều bào, mà chỉ khoác áo dài xanh hồ lam, dáng cao gầy, so với Thẩm Từ mặc áo khoác lông cổ cao thì tựa như chẳng ở cùng một mùa.

Thẩm Từ chậm rãi bước lên cầu, song song với gã.

Hai im lặng một lúc, Thẩm Từ mở lời : “Không Diễm Vương mời đến đây là chuyện gì?”

Lâm Vũ mắt vẫn dán mặt nước: “Đương nhiên là cùng Thẩm đại nhân bàn chuyện giao dịch.”

Thẩm Từ nhàn nhạt đáp: “Giữa và ngài thể giao dịch gì?”

Lâm Vũ cuối cùng cũng đầu, ánh mắt rơi lên y, giọng chậm rãi: “Bổn vương ngài gì. Chỉ cần ngài giúp , thứ ngài , bổn vương đều thể cho.”

Thẩm Từ nhướng mày: “Thế ngài xem, cái gì?”

Lâm Vũ nhẹ: “Nếu đoán lầm, Kim Ấn trong tay ngài giờ ở trong tay tiểu hoàng đế . Nếu , làm dám giữ ngài trong cung, cho ngài lên triều?”

Thẩm Từ im lặng, mặt đổi sắc.

Lâm Vũ tiếp: “Theo , gần đây ngài dự triều. Tiểu hoàng đế dần chia quyền của trong tay ngài về phe . Đến sang năm kỳ thi xuân, cũng chọn văn thần tín để củng cố thế lực. Hắn tỏ vẻ quan tâm, che chở cho ngài, kỳ thực là đang tước quyền từng chút một.”

Thẩm Từ bình tĩnh : “Thế còn ngài, ngài gì?”

Ánh mắt Lâm Vũ trở về mặt hồ, ánh đèn chập chờn phản chiếu trong mắt gã: “Bổn vương gì cả.”

Thẩm Từ xoay định bỏ .

Những lời dối trá như , Lâm Vũ đúng là quá xem thường y.

Không ngờ y , Lâm Vũ liền nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo : “Thẩm đại nhân đừng vội, còn hết.”

Thẩm Từ dừng , chỉ lặng lẽ gã.

Lâm Vũ bất đắc dĩ tiếp: “Bổn vương gì… chỉ là thấy Sở Lãng ở vị trí .”

Nghe gọi thẳng tên hoàng đế, Thẩm Từ nhíu mày: “Lòng lang sói!”

Lâm Vũ tức giận, chỉ nhạt: “Thẩm đại nhân cứ nghĩ kỹ . Bổn vương vội.”

Thẩm Từ định hất tay rời , chợt ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Cổ họng kích thích, y khẽ ho khan, gió đêm lạnh lẽo lùa qua khiến n.g.ự.c càng thêm ngứa rát.

Lâm Vũ nghiêng giúp y vỗ lưng, thì lưng Thẩm Từ một ôm lấy, cổ tay kéo .

Một giọng trầm thấp vang lên phía , là Sở Lãng: “Tiên sinh, trẫm tìm ngài thật vất vả.”

Loading...