Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 21 Tiên sinh động nhất động
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:46:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thẩm Từ đầu hành lễ, : “Bệ hạ?”
Sở Lãng liếc Lâm Vãn Sương đang giường một cái, lời nào.
Trong phòng yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng hô hấp.
Lâm Vãn Sương thì mừng thầm, bất kể Sở Lãng đến để thăm nàng, vì lời Thẩm Từ , đối với nàng mà , đều là chuyện .
Thẩm Từ nghiêng , mặc kệ thế nào nữa, hiện giờ Lâm Vãn Sương cũng là ân nhân cứu mạng của Sở Lãng. Cho dù y cắt đứt việc hợp tác, cũng thể ngăn cản Sở Lãng đến thăm nàng.
Sở Lãng thu tầm mắt từ Lâm Vãn Sương, dừng ở mắt cá chân của Thẩm Từ. Dù quần áo che khuất, vẫn chân Thẩm Từ chắc chắn sưng lên.
Hắn bước đến mặt Thẩm Từ, quỳ một gối, vén quần áo y lên để xem vết thương.
Thẩm Từ trong lòng cả kinh, vội vàng nắm lấy tay Sở Lãng đỡ dậy: “Bệ hạ, thể!”
Sở Lãng để ý, chỉ cúi đầu mắt cá chân trắng nõn sưng như chiếc bánh bao, sắc mặt tối sầm .
Thẩm Từ liếc ngoài một cái, Tê Ngô Cung tuy hầu nhiều, nhưng một khi chuyện truyền , sẽ chẳng khác nào tin đồn lập hậu, thậm chí còn đáng sợ hơn.
Sắc mặt y khẽ biến, tránh khỏi tay Sở Lãng, phất tay áo rời .
Khi khỏi cửa, lạnh giọng với cung nhân bên ngoài: “Hôm nay ai dám hé miệng nửa câu, Tê Ngô Cung bộ cửu tộc đều yên!”
Không ai dám lên tiếng, Thẩm Từ liền rời khỏi Tê Ngô Cung.
Mồ hôi trán Triệu Ân nhỏ xuống đất, gần như tụ thành một vũng nhỏ.
Sở Lãng chậm rãi dậy, lập tức đuổi theo, mà bước đến chỗ Lâm Vãn Sương.
Lâm Vãn Sương giả vờ ho khan hai tiếng, giọng yếu ớt : “Bệ hạ, thần nữ gì đáng ngại, làm phiền bệ hạ quan tâm.”
Sở Lãng khẽ lạnh, xuống ghế bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo nàng: “Ngươi cho rằng trẫm ai mới là thật sự cứu trẫm ?”
Lâm Vãn Sương sững sờ: “Bệ hạ là ý gì?”
Sở Lãng thản nhiên : “Lúc mũi tên bay tới, ngươi đẩy ? Thân thể vốn yếu, ngươi dùng sức quá mạnh, suýt chút nữa đẩy xuống hồ. Chỉ vì tranh công, ngươi làm hại thương, ngươi xem, món nợ nên tính thế nào?”
Lâm Vãn Sương tỏ vẻ ấm ức: “Thần nữ đẩy quốc sư đại nhân, chỉ là quá lo lắng cho bệ hạ nên hành động phần vội vàng.”
“Vậy ?” Sở Lãng nhướng mày, “Trẫm hỏi ngươi khi trẫm cung du hồ, ngoại trừ ngươi, và Triệu Ân, ai khác . Thích khách làm tin tức?”
Sắc mặt Lâm Vãn Sương thoáng tái nhợt.
Sở Lãng tiếp tục: “Trẫm hồi cung, tin tức còn truyền ngoài, thế mà thừa tướng nhanh chóng cung. Ngươi dám ngươi gì ?”
Lâm Vãn Sương há miệng biện giải, nhưng thể thốt nên lời.
Sở Lãng dậy: “Chuyện ám sát , trẫm nể tình Lâm tướng nhiều năm trung thành mà truy cứu. nếu còn , trẫm tuyệt sẽ nương tay. Ngươi tự liệu lấy.”
Nói dứt lời, rời khỏi Tê Ngô Cung.
Trên đường về Ngự Thư Phòng, Thẩm Từ gặp Lâm thừa tướng đang đến thăm con gái.
Nhìn thấy Thẩm Từ, sắc mặt Lâm thừa tướng vốn căng thẳng nay càng thêm khó coi: “Nếu Thẩm đại nhân bội ước, thì cần nhúng tay chuyện nữa.”
Thẩm Từ nhàn nhạt đáp: “Lâm thừa tướng, bội ước là Thẩm mỗ. Lâm tiểu thư là thiên kim của tướng phủ, xuất tôn quý, yêu thương cũng là chuyện dễ hiểu. Chỉ điều, nàng tính tình còn đủ chín chắn, thật thích hợp làm Hoàng hậu.”
“Ngươi!” Lâm thừa tướng tức giận đến mức đầu ngón tay run lên, chỉ thẳng Thẩm Từ: “Đích nữ của bổn tướng, đến lượt quốc sư đại nhân ngươi phê bình!”
Ông xong liền hất tay áo bỏ .
Thẩm Từ biểu lộ cảm xúc gì, thêm hai bước thì từ phía giữ ôm lấy.
Y thấy gương mặt âm trầm của Sở Lãng, tâm trạng đối phương , cũng giải thích thêm lời nào, chỉ : “Bệ hạ, xin hãy buông thần xuống, như là hợp lễ.”
Sở Lãng cường thế ôm chặt trong lòng, im lặng bế thẳng về Ngự Thư Phòng.
Hắn nhẹ nhàng đặt Thẩm Từ lên giường, lấy t.h.u.ố.c đến, xốc quần áo y lên để bôi thuốc.
Mắt cá chân sưng đỏ đến mức thể nắm trọn trong tay, chỉ đành dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn, làm thấp giọng trách: “Tiên sinh thương, còn nặng nhẹ mà chạy đến Tê Ngô Cung?”
Thẩm Từ nhíu mi, nhỏ: “Không … Tê…”
Sở Lãng dùng sức, vẻ trừng phạt: “Chân sưng thế , còn . Nếu lành , hoặc nặng thêm, ngươi định làm thế nào?”
Thẩm Từ mím môi: “Dù , bệ hạ cũng nên quên phận của , thể ở mặt thần t.ử mà quỳ xuống?”
Sở Lãng giọng nhẹ hẳn : “Trẫm quỳ xuống, chỉ là xem thương thế của .”
Thẩm Từ : “Dù cũng nên. Bệ hạ phận tôn quý, là thiên t.ử Đại Sở, ngài cần ghi nhớ, nhất cử nhất động của ngài đều trong mắt thiên hạ.”
Sở Lãng xoa bóp cổ chân Thẩm Từ, trong lòng thoáng chút hụt hẫng, nhưng cuối cùng chỉ thể gật đầu: “Trẫm .”
Thấy lời, Thẩm Từ cũng thêm. Sở Lãng bôi t.h.u.ố.c xong, liền hỏi: “Tiên sinh động thử xem, còn đau ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-21-tien-sinh-dong-nhat-dong.html.]
Thẩm Từ khẽ xoay cổ chân, vẫn truyền đến một cơn đau âm ỉ: “Mới bôi thuốc, thể nhanh như . Nghỉ ngơi vài ngày sẽ thôi.”
Y định rút chân về, Sở Lãng giữ chặt, lòng bàn tay đối phương khẽ vuốt ve, khiến Thẩm Từ thấy nhồn nhột, ngón chân vô thức co .
“Bệ hạ…” Thẩm Từ mở miệng nhắc nhở.
Sở Lãng sang chuyện khác: “Tiên sinh cũng , chuyện hôm nay ám sát hề đơn giản?”
Thẩm Từ khẽ gật đầu: “Lâm tướng tiến cung quá nhanh, dường như… . Hắn tuy luôn giữ trung lập, từng về phe nào, nhưng chỉ sợ là đang chờ thời cơ.”
Sở Lãng gật đầu: “Trẫm cùng nghĩ giống . Cho nên, Lâm Vãn Sương trẫm thể giữ . Trẫm để Lâm thừa tướng đưa nàng về phủ.”
Thẩm Từ gật đầu, như cũng .
Sở Lãng mang theo chút ý liếc y một cái: “Vậy còn định tự ý làm mai cho trẫm nữa ?”
Thẩm Từ: “…”
*
Kể từ khi tin đồn Thẩm Từ sẽ trở thành Hoàng hậu Đại Sở, lời bàn tán trong cung, thậm chí cả ngoài cung, đều lan truyền nhanh chóng.
“Nghe hôm qua Lâm tiểu thư Lâm thừa tướng đón về phủ, hơn nữa là bệ hạ đích lệnh đuổi .”
“Lâm tiểu thư từng chắn mũi tên cho bệ hạ, còn tưởng bệ hạ sẽ cưới nàng làm phi, ít nhất cũng phong cho vị trí cao. Giờ đuổi khỏi cung, chẳng là vô tình ?”
“Hư! Đừng bừa, đây là trong cung, ngươi dám nghị luận bệ hạ, sống nữa ?!”
“Ta sai , chỉ thấy bất bình cho Lâm tiểu thư thôi. Nàng vì bệ hạ mà suýt mất mạng, thế mà nổi một câu an ủi.”
“Ai, Lâm tiểu thư tiến cung vốn vì bệ hạ. Hôm tin bệ hạ lập quốc sư đại nhân làm hoàng hậu, sắc mặt nàng tái nhợt hẳn .”
“Nghe nàng vì lấy lòng bệ hạ mà còn tự xuống bếp làm điểm tâm, thật cũng tệ .”
“Chúng thấy thì ích gì, quan trọng là bệ hạ để tâm .”
Ở Ngự Thư Phòng, Thẩm Từ cũng loáng thoáng vài lời đồn nhảm. Chân tiện, y giường, khẽ nhíu mày.
Mới chỉ một đêm mà lời đồn lan khắp trong ngoài cung, tất nhiên là .
Lâm thừa tướng làm , là hủy hoại danh tiếng của bệ hạ, định mượn đó để uy h.i.ế.p ?
Sở Lãng hạ triều trở về, thấy Thẩm Từ đang ngẩn , liền nghiêng đầu đến gần: “Tiên sinh đang nghĩ gì ?”
Thẩm Từ kéo khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng lên .
Tiểu hoàng đế còn tháo mũ miện, vẫn mặc triều phục rườm rà, thần sắc lạnh nhạt mà trầm tĩnh.
Thoáng chốc, Thẩm Từ như thấy hình ảnh kiếp trùng điệp mắt.
Y chớp mắt: “Bệ hạ…”
Sở Lãng hiểu y đang nghĩ gì, liền giơ tay tháo mũ miện, xuống mép giường, thuận tay vén ống quần Thẩm Từ lên để xem vết thương.
Cảnh tượng mắt trùng lặp, tách , tất cả tan biến.
Thẩm Từ hít sâu một , hỏi: “Bệ hạ, hôm nay lâm triều việc gì phát sinh ?”
Sở Lãng bôi t.h.u.ố.c hỏi , giả vờ như : “Tiên sinh đang chuyện gì?”
Thẩm Từ đáp: “Lâm tướng.”
Sở Lãng nhạt: “Quả nhiên đoán chẳng sai. Hôm nay ở triều đường dâng tấu, đưa nữ nhi cung, gì mà thanh mai trúc mã, hai vô tư từ nhỏ, ái mộ lâu, lấy chắn mũi tên, lời lẽ vòng vo, ý là trẫm cưới Lâm Vãn Sương làm hậu.”
Thẩm Từ lạnh: “Lâm Hiên quả là cáo già. Ngoài miệng tuyên dương công lao cứu giá của con gái, nhưng trong triều lập tức dâng tấu thỉnh cầu, rõ ràng là quyết tâm đưa nàng tiến cung.”
lúc đó, Triệu Ân bước bẩm báo: “Bệ hạ, Cố tướng quân cầu kiến.”
Sở Lãng phất tay: “Cho .”
Cố Thanh bước nội thất, thấy Sở Lãng đang cẩn thận xoa bóp cổ chân Thẩm Từ, thái độ dịu dàng như đang đối đãi vật quý, ánh mắt thoáng dừng một chút.
Sở Lãng lưng về phía , hỏi: “Có tra gì ?”
Cố Thanh trình lên một mũi tên, cán gắn ba cọng lông trắng, chính là loại dùng trong vụ ám sát ở hồ ngày đó.
“Thần hôm qua truy đuổi thích khách trong thành, vì dân chúng quá đông nên để mất dấu. Chỉ bắt một kẻ, nhưng tự sát. Mũi tên trong tay , thần tra xét, mỗi mũi đều chỉ ba cọng lông trắng.”
“Thông thường, loại tên đều năm cọng lông. Đại Sở hiện nay hề ai chuyên chế tạo loại tên ba cọng như thế.”
Thẩm Từ mở miệng: “Nếu bọn họ chỉ mua tên thường để che mắt, cố ý rút bớt hai cọng lông thì ?”
Cố Thanh gật đầu: “Thần hiểu, sẽ lập tức tra xét theo hướng .”
Thẩm Từ gọi : “Không cần. Việc sẽ nhịn mà tay tra chúng .”
Sở Lãng liếc y: “Tiên sinh đối sách?”
Thẩm Từ khẽ : “Chưa đến mức gọi là đối sách, chỉ là sẽ chịu yên thôi.”
Y sang với Cố Thanh: “Cố tướng quân, ngày mai làm phiền ngươi đưa mũi tên đến một nơi giúp .”