Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 2 Thẩm Từ chính là hồ ly

Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:23:56
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tế thiên đại điển…

Sở Lãng thực nhắc nhở y, rằng tế thiên đại điển chỉ còn một tháng nữa, y nhất định rời khỏi kinh đô trong vòng một tháng đó.

Thẩm Từ xoay : “Sau một tháng, mùng bảy tháng Chạp là ngày lành, thích hợp để hiến tế.”

“Được.” Sở Lãng Thẩm Từ, ánh mắt chăm chú dán chặt y, như sợ y sẽ bỏ trốn: “Tiên sinh là quốc sư, việc của tế thiên đại điển , liền giao cho quyền lo liệu.”

Thẩm Từ đồng t.ử co , vội vàng khom : “Bệ hạ, hai ngày tới là kỳ thi mùa xuân, bên Lễ Bộ khéo còn chỗ trống, hoặc thể thêm vài , việc tế thiên đại điển chi bằng để Lễ Bộ đảm nhận?”

Nếu y vẫn ôm đồm việc bố trí tế thiên đại điển, rời kinh e rằng càng thêm khó khăn.

Sở Lãng khẽ nhướng mày, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, chậm rãi tiến đến gần Thẩm Từ: “Đây là đầu tiên cự tuyệt ý chỉ của trẫm.”

Nếu Thẩm Từ tham dự chuẩn tế thiên đại điển, chẳng là khác nào thừa nhận y điều mờ ám ?

cũng . Hắn sẽ g.i.ế.c Thẩm Từ, ít nhất là hiện tại .

Thẩm Từ yên tại chỗ, thấp giọng : “Là thần mạo phạm. Chỉ là thần phụ trách kỳ thi mùa xuân, việc tế thiên đại điển giao cho Lễ Bộ đảm nhiệm là hợp lý. Triều chính hậu cung đều như , bệ hạ nếu thể mưa móc đều thấm, ắt sẽ càng thêm công bằng.”

Sở Lãng , dừng cách Thẩm Từ ba bước, khóe môi khẽ nhếch : “Chuyện hậu cung... Tiên sinh cũng dạy trẫm nên quản thế nào ?”

Thẩm Từ rũ mắt: “Là thần nhiều lời.”

Sở Lãng lắc đầu, kéo tay Thẩm Từ dẫn trong điện: “Tuy hiện giờ trong hậu cung trẫm còn ai, nhưng ắt sẽ . Tiên sinh dạy dỗ sớm một chút, cũng .”

Thẩm Từ theo tiểu hoàng đế , đầu cửa, thị vệ canh giữ hai bên, nếu lệnh Sở Lãng, y căn bản thể rời . Rõ ràng Sở Lãng quyết tâm giữ y .

Sở Lãng dẫn y đến án thư, Thẩm Từ còn kịp phản ứng, ấn xuống ghế. Trước mặt y, Sở Lãng đặt lên thiên t.ử Kim Ấn mới tùy ý ném xuống.

Thẩm Từ giả bộ hoảng sợ: “Bệ hạ, chuyện ... hợp lễ.”

Không ngờ Sở Lãng ấn y cho dậy, còn tỏ vẻ ủy khuất: “Tiên sinh nay còn thiết với trẫm như .”

Thẩm Từ tiểu hoàng đế đang làm nũng, chút lúng túng. Từ khi đăng cơ, ít khi bộc lộ biểu cảm mặt : “Bệ hạ là quân, thần là thần, vốn dĩ nên quá cận. Bệ hạ cần...”

“Cần giữ cách với thần dân để lập uy thiên tử.” Sở Lãng tiếp lời, ánh mắt sáng rực: “Trẫm . rõ ràng , từng chải tóc, mặc áo cho trẫm, nắm tay trẫm dạy sách chữ.”

Thẩm Từ khẽ sững: “Bệ hạ... đó đều là chuyện khi ngài còn nhỏ.”

Sở Lãng nhíu mày: “Khi còn nhỏ thì thể cận, nay ? Thiên t.ử thì nhất định cô độc ư?”

Thẩm Từ hiểu hôm nay tiểu hoàng đế phát cái gì điên, đột nhiên đem chuyện cũ , đành đáp: “Ngày bệ hạ sẽ cưới hoàng hậu, hoàng hậu mới là nhân của bệ hạ. Thần, chung quy chỉ là ngoài.”

Sở Lãng cho y , : “Một ngày làm thầy, cả đời như cha. Tiên sinh chính là của trẫm.”

Thẩm Từ bất đắc dĩ: “Bệ hạ, sắc trời tối, thần trở về.”

Sở Lãng ngoài, đêm khuya, liền : “Cửa cung khóa, bồi trẫm .”

Thẩm Từ lùi một bước: “Bệ hạ cứ nghỉ ngơi, thần sang thiên điện ngủ một đêm là .”

Y dậy định , nhưng Sở Lãng ngăn : “Trẫm chỉ cận thêm một chút, vì hết đến khác cự tuyệt trẫm?”

Thẩm Từ cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, xoay tiểu hoàng đế như cún con đáng thương, sắc mặt vẫn lạnh nhạt: “Bệ hạ giam thần trong cung ?”

Sở Lãng giữ c.h.ặ.t t.a.y y, hồi lâu mới : “Tiên sinh gì thế.”

Thẩm Từ gật đầu, bước về phía thiên điện, nhưng cơn ngứa nơi cổ họng càng lúc càng dữ, cuối cùng nhịn ho khan.

Sở Lãng lập tức vòng đến mặt, lo lắng hỏi: “Tiên sinh bệnh?”

Thẩm Từ xua tay, định , nhưng Sở Lãng bước tới gần, hương Long Tiên thoang thoảng quanh khiến Thẩm Từ ho càng dữ. Y ôm ngực, cơn đau vô hình nơi vết thương kiếp cũng trỗi dậy.

Y ho đến mức khó thở, dường như sắp ngất , mơ hồ cảm giác bế lên. Hương Long Tiên càng nồng, y khàn giọng, đứt quãng: “Bệ... khụ... hạ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-2-tham-tu-chinh-la-ho-ly.html.]

Sở Lãng để y phản kháng, trực tiếp ôm giường bình phong. Thẩm Từ cố gắng dậy nhưng đè , cơn ho dứt khiến y kiệt sức.

“Truyền thái y!” Sở Lãng lớn tiếng gọi ngoài.

Hắn nắm lấy tay Thẩm Từ, cảm thấy đôi tay trắng nõn gầy yếu, lạnh buốt. Sở Lãng kéo chăn phủ kín cho y: “Tiên sinh, khi nào ngài mắc bệnh ho thế ?”

Thẩm Từ trả lời , mỗi ho n.g.ự.c đau thắt, sắc mặt trắng bệch.

May thái y mau chóng đến, cẩn thận bắt mạch cho y.

Sở Lãng bên, ánh mắt dừng ở cổ tay mảnh khảnh , chỉ cần dùng lực là thể bẻ gãy.

Trong trí nhớ , Thẩm Từ như . Khi còn bé, dù chải tóc, mặc áo cho , đôi tay luôn lạnh lẽo, vô cảm y như thần sắc của đó.

Sau khi trưởng thành, Thẩm Từ dần xa cách, đến khi chậm chạp giao trả Kim Ấn, ý đồ chuyên quyền, hai từ thầy trò biến thành kẻ thù.

Thế nhưng giờ đây, Thẩm Từ yếu ớt giường, dáng gầy gò, Sở Lãng chỉ thấy kỳ dị đến khó tả.

Ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Từ thu hết đáy mắt, tiểu hoàng đế vẫn mang sát tâm, xem dù trả Kim Ấn cũng thể khiến tin tưởng.

Thái y thả tay Thẩm Từ , cung kính : “Hồi bệ hạ, quốc sư chỉ phong hàn. Thân thể vốn yếu, hàn khí nhập thể nên nhiễm ho, thần kê đơn, dùng bảy ngày sẽ khỏi.”

Sở Lãng gật đầu: “Được, lui .”

Thái y vội lui, Sở Lãng bên giường, vẫn mang vẻ quan tâm, nắm tay Thẩm Từ đặt trong chăn: “Tiên sinh hôm nay cứ nghỉ ở đây.”

Thẩm Từ khẽ gượng dậy, : “Không . Thần là thần tử, thể ngủ long sàng. Bệ hạ, ngài là thiên tử, nhất cử nhất động đều thận trọng.”

Không sợ , ngủ chung giường với kẻ mang sát ý?

Sở Lãng chỉ khẽ , dứt khoát leo lên giường, ôm lấy y: “Khi trẫm còn nhỏ, mỗi bệnh, đều ngủ cạnh trẫm. Sao nay thể?”

Thẩm Từ ôm chặt, cứng đờ: “Bệ hạ, khi đó ngài còn nhỏ, thiên tử, thần chăm sóc ngài là bổn phận.”

Sở Lãng gật đầu: “Thiên t.ử cũng cảm ân. Nay bệnh, trẫm chăm ngài cũng là lẽ thường.”

“Không… quân thần…” Thẩm Từ kịp xong, đôi mắt che . Chỉ giọng Sở Lãng nhẹ nhàng bên tai: “Tiên sinh, t.h.u.ố.c còn lâu mới phát tác, cứ ngủ một lát, ngài mệt .”

Giọng như khúc hát ru an tâm, khiến Thẩm Từ thật sự khép mắt, .

Sở Lãng lư hương chạm trổ bên cửa sổ, ánh mắt dần trầm xuống.

Hôm nay dập Long Tiên Hương, mà còn đốt đậm hơn. Hắn Thẩm Từ ghét mùi , sẽ khó chịu, nhưng ngờ phản ứng mạnh đến .

Thẩm Từ chắc hẳn nhận điều khác thường, mà vẫn yên bên cạnh , hề phòng . Y thật sự nghĩ rằng Sở Lãng dám g.i.ế.c y ?

Sở Lãng còn đang suy nghĩ, thì thái y mang t.h.u.ố.c đến. Thấy Thẩm Từ ngủ yên, ho cũng dứt, nỡ gọi dậy.

Thẩm Từ co trong lòng , ngủ say như một con hồ ly thương, ngoan ngoãn khiến thương xót.

Sở Lãng y hồi lâu, như , khiến cả Lâm Vũ lẫn Cố Thanh vì y mà phản bội trẫm… dường như, cũng lý.

Thẩm Từ ngủ yên, trời sáng tỉnh. Mở mắt , y vẫn đang thiên t.ử ôm chặt trong ngực, dám cử động mạnh, sợ đ.á.n.h thức đối phương.

Y do dự một lúc, cuối cùng vẫn định lặng lẽ thoát khỏi vòng tay , một thần tử, ngủ chung long sàng, chung quy là hợp lễ.

Y nhẹ nhàng gỡ tay Sở Lãng , định dậy thì kéo ngược . Thân thể mất thăng bằng, suýt nữa ngã thiên tử.

Chỉ Sở Lãng gằn giọng trong mơ: “Ngươi vì phản bội trẫm?! Trẫm tín nhiệm ngươi như thế!”

Thẩm Từ sững sờ, tưởng gặp ác mộng, định đ.á.n.h thức thì Sở Lãng bỗng xoay , một tay bóp chặt cổ y. Lực đạo mạnh đến mức như bẻ gãy cổ.

Thẩm Từ hoảng hốt nắm lấy tay , nhưng thốt nổi một lời.

Giờ khắc , tuy Sở Lãng nhắm mắt, quanh tỏa sát khí nặng nề như một con sói mất lý trí, giương vuốt bén nhọn, chuẩn c.ắ.n c.h.ế.t con mồi.

“Ngay cả ngươi cũng phản bội trẫm ư? Phải… đúng , Thẩm Từ chính là hồ ly! Là yêu nghiệt đến hại nước Đại Sở !”

 

Loading...