Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 17 Tiên sinh thử xem chẳng phải biết
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:43:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lâm Vãn Sương đang trong viện Tê Ngô Cung, thấy trong hành lang cung cung nhân bàn tán xôn xao, nội dung đều là chuyện về bệ hạ cùng quốc sư. Nàng nổi lòng hiếu kỳ, liền tìm một cung nữ đến hỏi.
“Các ngươi đang gì đó? Cái gì mà bệ hạ với quốc sư?”
Cung nữ Lâm Vãn Sương là con gái của Lâm thừa tướng, còn khả năng hậu cung, nên tự nhiên mong nhiều vài câu để lấy lòng.
“Hôm nay trong cung đều truyền ầm lên . Bệ hạ buổi sáng lâm triều ở Ngự Thư Phòng bàn chính sự, Lễ Bộ đại nhân nhắc tới chuyện tuyển tú. Thế mà bệ hạ cần tuyển tú nữa, còn cưới quốc sư đại nhân làm hoàng hậu!”
Lâm Vãn Sương “tạch” một tiếng bật dậy, chút thể tin nổi: “Ngươi cái gì?! Bệ hạ lập quốc sư đại nhân làm hoàng hậu? Chuyện thể nào!”
Tiểu cung nữ đáp: “Việc đều lan khắp trong cung , Lâm tiểu thư tin thì cứ hỏi khác.”
Lâm Vãn Sương lắc đầu: “… quốc sư đại nhân là nam tử, nam t.ử thể làm hoàng hậu ? Đại Sở chẳng lẽ loạn ?”
Tiểu cung nữ hiểu thấu đáo mà : “Bệ hạ thích quốc sư đại nhân, lập làm hoàng hậu, đó chính là lý do nhất .”
Lâm Vãn Sương vẫn thể tin những lời .
Nàng đột nhiên hướng cửa cung mà :
“Ta tìm quốc sư đại nhân.”
*
Thẩm Từ nhốt trong Ngự Thư Phòng, bịt tai che mắt, bên ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì.
Sở Lãng dáng vẻ thôi của Thẩm Từ, hỏi: “Tiên sinh chuyện ?”
Thẩm Từ đành đáp: “Nếu bệ hạ tuyển tú, thể trực tiếp cự tuyệt. Ngài một câu, Vu Trạch Khâm cũng sẽ dám , cần gì dùng cách ?”
Sở Lãng nhướng mày. Hắn vốn đang án thư duyệt tấu chương, xong lời thì buông bút trong tay xuống, vòng qua bình phong, chậm rãi đến gần: “Tiên sinh cho rằng, trẫm chỉ vì thoái thác chuyện tuyển tú mới thích ?”
Thẩm Từ thẳng , giọng điềm tĩnh: “Bệ hạ là thiên t.ử Đại Sở. Lời ngài , nào dám phản đối. Dù gián ngôn, cũng xem ngài , đó vốn là uy quyền của thiên tử.”
Sở Lãng thấy Thẩm Từ vòng vo, khẽ một tiếng. Tiên sinh của luôn thích dùng cách giáo huấn mà chuyển chủ đề.
Hắn chỉ đành gật đầu: “Được, lời , trẫm đều ghi nhớ. Chỉ là, trẫm từng lấy chuyện đó để đùa với .”
Ánh mắt Thẩm Từ trầm xuống, rũ mi rõ cảm xúc, chỉ rằng tuyệt đối vui mừng.
Một lúc lâu , y mới khẽ than: “Bệ hạ, thần thật sự , ngài giữ thần trong cung, rốt cuộc là vì điều gì?”
Y xem như Sở Lãng lớn lên, hoặc thể , là cùng lớn lên. Từ khi hai mới mười mấy tuổi cho đến nay hơn hai mươi, cũng gần mười năm. Ngày xưa Sở Lãng nghĩ gì, y đều , nếu thì cũng thể đoán vài phần.
kể từ ngày y trao Kim Ấn, hành động của Sở Lãng liền còn trong tầm hiểu của y nữa, cũng chẳng còn giống như những gì y từng suy đoán. Cảm giác thể đoán , thoát khỏi tầm khống chế khiến Thẩm Từ thấy bất an.
Phải chăng từ khi y trọng sinh, bộ thế giới trở nên nghiêng lệch, tất cả những gì từng trải qua ở đời , đời sẽ còn lặp ?
Tế Thiên Yến và đại điển tế thiên vẫn sẽ cử hành đúng như dự định…
Ánh mắt Thẩm Từ dừng Sở Lãng, tối đến như vực sâu ánh sáng.
Sở Lãng Thẩm Từ đang nghĩ gì, chỉ bất đắc dĩ mà thở dài: “Tiên sinh đối trẫm thổ lộ mà vẫn thờ ơ, là trẫm đem cả tấm chân tình dâng đến mặt ngài ?”
Dòng suy nghĩ phiêu du của Thẩm Từ dần thu . Y hít sâu một , về phía Sở Lãng, bình tĩnh : “Bệ hạ căn bản hiểu.”
Sở Lãng nhướng mày, tiến gần, đang dậy bên giường: “Trẫm hiểu ?”
Thẩm Từ cũng hề yếu thế, thẳng : “Bệ hạ đến chuyện thị tẩm cũng hỏi thần, đương nhiên là hiểu .”
Sở Lãng dáng vẻ dĩ nhiên làm cho bật . Hắn nắm lấy đôi tay trắng như ngọc của Thẩm Từ, đè xuống, cho y rời khỏi giường: “Trẫm hiểu , thử xem chẳng sẽ ?”
Thẩm Từ mở to mắt, chỉ thấy Sở Lãng nghiêng áp sát, bàn tay y đang định chống giường liền chế trụ, khiến y đẩy ngược trở .
Thẩm Từ giãy giụa nhiều, bởi y sức thể sánh với Sở Lãng, chỉ thể : “Bệ hạ, rốt cuộc ngài làm gì?”
Sở Lãng mỉm nhạt: “Tiên sinh nghi ngờ năng lực của trẫm, trẫm há thể yên mà chứng minh? Trẫm để hiểu rõ tâm ý của trẫm.”
Sở Lãng , động tác trong tay cũng theo đó mà tiếp diễn.
Thẩm Từ đè chặt hai tay lên quá đỉnh đầu. Mái tóc đen dài trâm cài cố định, thuận theo động tác mà buông xõa chăn gấm, tựa như từng dải lụa đen rơi xuống giữa biển ánh kim, nổi bật mà rực rỡ. Màu tóc đen tuyền cùng khuôn mặt trắng tựa tuyết tạo nên sự đối lập rõ ràng, ánh sáng vàng rực rỡ, càng khiến y thêm thu hút. Ở nơi khóe mắt, nốt ruồi nhỏ như một điểm xuyết tinh tế bạch ngọc, những phá vẻ , ngược càng khiến dung nhan thêm nổi bật.
Sở Lãng một tay nắm chặt đôi tay Thẩm Từ, tay còn khẽ vuốt qua nốt ruồi nhỏ , đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát một lát, giọng trầm thấp mà mang ý : “Tiên sinh, rốt cuộc thế nào mới thể tin trẫm thật lòng thích ?”
Thẩm Từ ban đầu động tác của làm cho sững sờ, nhưng nghĩ Sở Lãng vốn hận y thấu xương, chỉ mong g.i.ế.c y cho hả , làm thể đến thích?
Y tin tiểu hoàng đế thật sự sẽ đem mà căm hận nhất - quốc sư làm chuyện khác như .
Nghĩ thế, Thẩm Từ dần buông lỏng, chỉ lạnh lùng Sở Lãng đang làm bộ ủy khuất, lấy một lời.
Sở Lãng mím môi, khẽ : “Không bằng, liền theo lời Vu Trạch Khâm , lập làm hoàng hậu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-17-tien-sinh-thu-xem-chang-phai-biet.html.]
Thẩm Từ , trong đôi mắt đen sâu thoáng hiện lên tia kinh ngạc. Chỉ là, y cảm thấy Sở Lãng hề đùa. Nếu y còn im lặng, tiểu hoàng đế e rằng thật sự sẽ hạ thánh chỉ.
Y khẽ ho một tiếng, : “Bệ hạ, thần cho rằng, Lâm tiểu thư Lâm Vãn Sương, mới là thích hợp với ngôi hoàng hậu.”
Sở Lãng nhướng mày, giọng mang ý mà chẳng : “Trẫm đang cùng tỏ lòng, khuyên trẫm lập khác làm hậu?”
Thẩm Từ thấy nụ bên môi dần tắt, khóe môi khẽ cong, ánh ôn nhu mà sáng như vầng trăng đêm: “Vu Trạch Khâm thể dâng sớ can gián, thần vì thể?”
Sở Lãng lạnh mặt, môi mím thành một đường thẳng.
“Bệ hạ—”
Bỗng một giọng nữ trong trẻo từ bình phong vang lên, phá tan bầu khí căng thẳng. Thẩm Từ đầu, liền thấy Lâm Vãn Sương đó, trong mắt là sự kinh ngạc thể tin nổi.
Thẩm Từ giãy giụa hai cái, song tay Sở Lãng đè chặt, thể động đậy.
Sở Lãng cau mày: “Triệu Ân, đến, vì thông báo?”
Triệu Ân vội vàng chạy đến, cúi đầu : “Bệ hạ thứ tội, là nô tài ngăn .”
Thực là Thẩm Từ sớm dặn , chỉ là tình huống thế thật sự thể .
Sở Lãng phất tay bảo lui, thong thả dậy khỏi Thẩm Từ, về phía Lâm Vãn Sương: “Lâm tiểu thư việc gì?”
Lâm Vãn Sương hành lễ: “Bệ hạ thánh an. Thần nữ gặp quốc sư đại nhân.”
Sở Lãng nhướng mày, liếc sang Thẩm Từ đang xoa cổ tay ấn đỏ: “Lâm tiểu thư cùng quen lắm ?”
Lâm Vãn Sương đáp: “Chỉ là chút việc thỉnh giáo quốc sư đại nhân.”
Sở Lãng đưa tay nắm lấy cổ tay Thẩm Từ, nhẹ nhàng vuốt ve, nhưng chỉ dùng sức, làn da trắng ngần lập tức in một vệt đỏ mảnh. Hắn làm hỏi: “Là vấn đề gì? Nói thử, trẫm cũng thể giải đáp giúp ngươi.”
Lâm Vãn Sương còn giữ thái độ cảm kích như , mà nghiêm giọng : “Thần nữ chỉ hỏi đôi chút chuyện nữ nhi thường tình, e bẩn tai bệ hạ.”
Sở Lãng khẽ : “Đã là chuyện riêng của nữ nhi gia, làm thể hiểu rõ?”
Thẩm Từ liếc một cái, đáp: “Bệ hạ chẳng chuyện thị tẩm cũng hỏi thần đó ?”
Sở Lãng nghẹn lời, ánh mắt dừng Thẩm Từ, rõ ràng hai đang chuyện mà nên .
Cuối cùng, Sở Lãng bất đắc dĩ thả tay Thẩm Từ , xoay rời Ngự Thư Phòng, hướng về hậu cung mà .
Lâm Vãn Sương thấy hai chữ “thị tẩm”, sắc mặt lập tức trắng bệch. Chờ đến khi Sở Lãng rời , nàng mới vội vàng bước tới, hỏi: “Thẩm đại nhân thật sự làm hoàng hậu Đại Sở ? Vậy thần nữ làm thế nào? Rõ ràng ngài đáp ứng với và phụ rằng sẽ trợ giúp bước lên hậu vị, giờ thành thế , ngài rốt cuộc ý gì?”
Thẩm Từ nàng, kịp mở lời.
Lâm Vãn Sương hỏi dồn: “Hay là Thẩm đại nhân vốn chỉ lợi dụng và phụ ? Ngài thỏa mãn với chức quốc sư, mà lật đổ cả Đại Sở?”
Thẩm Từ: “……”
Y chất vấn đến bất đắc dĩ, đành dậy, chậm rãi đáp: “Thẩm mỗ làm hoàng hậu, càng ý định phản Đại Sở, càng từng nghĩ lợi dụng thừa tướng và Lâm tiểu thư.”
Lâm Vãn Sương vẫn tin: “Trong cung truyền khắp nơi! Bệ hạ ở lâm triều công khai bày tỏ với Thẩm đại nhân, còn lập ngài làm hậu!”
Thẩm Từ nhướng mày: “Thánh chỉ hạ ?”
Lâm Vãn Sương ngẩn : “Chưa…”
Thẩm Từ gật đầu: “Nếu thánh chỉ hạ, Lâm tiểu thư cớ vội tin lời đồn?”
Lâm Vãn Sương c.ắ.n môi, ánh mắt phức tạp: “Thần nữ vốn tin, nhưng tận mắt thấy ngài và bệ hạ… dáng vẻ , thật khó mà tin.”
Thẩm Từ chậm rãi dậy, khoác áo ngoài, bình thản : “Vừa chỉ là… ngoài ý .”
Lâm Vãn Sương hít sâu, n.g.ự.c phập phồng: “Được, thần nữ tạm tin Thẩm đại nhân. việc , thần nữ sẽ tâu với phụ , mong Thẩm đại nhân tự chừng mực.”
Thẩm Từ theo bóng dáng nàng rời , khẽ nhíu mày.
Y và Lâm thừa tướng vốn là hợp tác đôi bên cùng lợi, mà giờ Lâm Vãn Sương dám dùng giọng điệu với y, thật khiến y tức giận.
chuyện bệ hạ “thổ lộ với quốc sư” lan truyền khắp cung như …
Nếu tiểu hoàng đế thật sự phong tỏa tin tức, tất nhiên một chữ cũng lọt ngoài. Nay khiến khắp hậu cung đều , chỉ sợ là chính Sở Lãng cố ý tung tin.
Nghĩ đến dáng vẻ rời dứt khoát của , Thẩm Từ liền hiểu, mục đích chính là khiến quan hệ giữa y và Lâm thừa tướng tan rã.
Thẩm Từ bất đắc dĩ thở dài. Trong viện Ngự Thư Phòng, cây đại thụ gần rụng hết lá.
*
Sở Lãng rời Ngự Thư Phòng, lập tức sai Triệu Ân triệu Lâm Vũ tiến cung.
Lâm Vũ hành lễ, chủ động hỏi: “Bệ hạ, thần cung bệ hạ lập quốc sư đại nhân làm hoàng hậu, chuyện thật ?”
Sở Lãng chỉ nhàn nhạt đáp: “Thế thì ?”
Lâm Vũ thấy phủ nhận, trong lòng liền trầm xuống: “Bệ hạ, đến việc Thẩm Từ là nam tử, còn là của ngài. Nay nắm giữ chức quốc sư, quyền thế đủ nghiêng trời. Hắn từ nhỏ khống chế ngài, nay biến ngài thành con rối, vì bệ hạ còn cưới làm hậu?”