Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 14 Lấy trẫm thoải mái làm chủ

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:40:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mắt thấy hai sắp bước qua bình phong để tiến nội thất, Thẩm Từ cảnh giác nhận cách giữa y và Sở Lãng thực sự quá gần, tiểu hoàng đế trong lúc vô thức cả đều nghiêng về phía y. Vừa y dồn bộ sự chú ý Lâm Vãn Sương, đến lúc mới cảm thấy chật chội đến mức thoải mái.

Y giơ tay định đẩy Sở Lãng , khẽ nhắc: “Bệ hạ.”

Sở Lãng cố chấp mà tiến gần hơn, chịu tránh .

Thẩm Từ cau mày, thấy hai sắp thấy họ, y vội vàng xuống, xoay đưa lưng về phía Sở Lãng.

Sở Lãng cũng đồng thời dậy, từ góc của thừa tướng và Lâm Vãn Sương tới, trông chẳng khác nào đang chăm sóc Thẩm Từ, gì bất .

Lâm thừa tướng thấy cảnh tượng đó, liền hỏi: “Bệ hạ, chẳng lẽ quốc sư đại nhân thể khoẻ?”

Sở Lãng gật đầu: “Ừm.”

“Vậy… Bệ hạ .” Lâm Vãn Sương chậm rãi từ ngoại thất bước , cung kính hành lễ với Sở Lãng.

Sở Lãng ngẩng mắt lên. So với thời còn nhỏ, Lâm Vãn Sương nay quả thật càng thêm xinh diễm lệ, lớp phấn nhẹ nhàng như phù dung mới nở, nếu miêu tả, thì chính là “quốc sắc mẫu đơn”.

Lâm Vãn Sương bắt gặp ánh của , mỉm đáp .

Sở Lãng thu hồi ánh mắt, thản nhiên : “Quả nhiên vẫn gan lớn như .”

Lâm Vãn Sương nhạt: “Quốc sư đại nhân, ngài đây là ?”

Thẩm Từ cố tình để hai thời gian chuyện, kết quả câu hỏi thốt , Sở Lãng chậm chạp trả lời.

Y cảm nhận ánh mắt tiểu hoàng đế vẫn luôn dừng , trong tình huống như cũng khó mà giả bộ ngủ tiếp.

Thẩm Từ khẽ mở mắt, xoay , giả vờ như mới tỉnh: “Thì là thừa tướng và Lâm tiểu thư đến.”

Y làm bộ định dậy, Sở Lãng liền đỡ y lên, nhưng chịu tránh để y xuống giường.

May mà thừa tướng vội : “Thẩm đại nhân thể khoẻ, cần động nhiều.”

Thẩm Từ gật đầu, với Lâm Vãn Sương: “Lâm cô nương, Thẩm mỗ .”

Lâm Vãn Sương hành lễ: “Quốc sư đại nhân mạnh khỏe.”

Ánh mắt Thẩm Từ dời sang Lâm thừa tướng, liền ngầm hiểu, hướng Sở Lãng : “Bệ hạ, sắc trời còn sớm. Nếu bệ hạ còn gì phân phó, thần xin cáo lui.”

Sở Lãng gật đầu.

Lâm thừa tướng với Thẩm Từ: “Thẩm đại nhân bằng cùng bổn tướng trở về phủ? Vừa đề thi mùa xuân sắp định, bổn tướng còn thỉnh giáo ngài vài điều, chi bằng xe ngựa của cùng về ?”

Khóe môi Sở Lãng cong, hóa là chờ ở đây.

Thẩm Từ phối hợp, định xuống giường: “Như cũng , thần xin cáo từ.”

Trong tình huống , Sở Lãng thật sự lý do gì để cản Thẩm Từ rời cung. Chỉ là...

Một khi Thẩm Từ rời khỏi hoàng cung, hẳn sẽ lập tức an bài việc rời kinh, đến lúc đó đưa trở e là khó.

Khi Thẩm Từ sắp theo Lâm thừa tướng ngoài, Sở Lãng mở miệng: “Tiên sinh, trẫm mới sẽ tìm danh y chữa bệnh cho ngài. Nếu ngài cứ thế trở về, trẫm thật bất an. Không bằng đợi trẫm tìm phương pháp trị liệu, ngài hãy cung, chẳng muộn gì.”

Thẩm Từ cúi : “Không dám phiền bệ hạ, thể thần, thần tự cách chữa.”

Sở Lãng thấy sắp , vội giữ y : “Nếu đến cả trẫm còn chăm sóc , trong thiên hạ chẳng sẽ trẫm là hoàng đế vô năng, bất hiếu ?”

Trong lòng Thẩm Từ tuy bất mãn, nhưng thể để lộ .

Lâm thừa tướng hỏi: “Không Thẩm đại nhân rốt cuộc mắc chứng bệnh gì?”

Thẩm Từ đáp: “Cũng gì, chỉ là ho khan, nhưng thường xuyên tái phát.”

“Ồ?” Lâm thừa tướng dường như nghĩ điều gì, “Thật khéo, tiểu nữ Vãn Sương mấy năm nay cũng ho khan, mỗi khi đông tái phát, dùng t.h.u.ố.c mãi cũng khỏi.”

Sở Lãng ông: “Vậy tìm cách chữa trị ?”

Lâm thừa tướng lắc đầu, thở dài: “Chưa. nếu bệ hạ tìm phương pháp trị liệu, chẳng thể đưa tiểu nữ cùng chăng?”

Sở Lãng ông, lời nào.

Lâm thừa tướng : “Thần chỉ một đứa con gái, nó mất sớm, thần lo chiếu cố . Nay nó mắc bệnh, nhớ năm xưa tiên đế từng sủng ái Vãn Sương, còn đặc biệt cho con bé nhập cung làm thư đồng…”

Thẩm Từ cũng : “Bệ hạ, bằng lưu Lâm tiểu thư , nếu tìm phương pháp trị liệu, cũng thể chữa chung.”

Sở Lãng như hai một hát một họa.

Hắn hôm nay nếu giữ Thẩm Từ, thì cũng buộc lưu Lâm Vãn Sương.

Với Sở Lãng, giữ giữ Lâm Vãn Sương đều chẳng cả, chỉ giữ Thẩm Từ, nên liền gật đầu: “Chuẩn.”

Cuối cùng, chỉ Lâm thừa tướng một rời khỏi hoàng cung.

Thẩm Từ cũng đoán kết cục . Nếu thể rời cung ngay thì nhất, còn thì tạm thời lợi dụng Lâm Vãn Sương, chờ thời cơ .

Ngày hôm , khi hạ triều, Sở Lãng bước sân.

Không thấy Thẩm Từ, thường ngày vẫn trong viện sách, mà hôm nay đang là Lâm Vãn Sương, váy lụa phấp phới.

Lâm Vãn Sương ngẩng đầu, trâm cài nơi tóc khẽ lắc, phát tiếng leng keng trong trẻo.

Nàng dậy, hành lễ: “Bệ hạ thánh an.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-14-lay-tram-thoai-mai-lam-chu.html.]

Sở Lãng nhíu mày, chút vui: “Tiên sinh ?”

Lâm Vãn Sương đáp: “Quốc sư đại nhân đến Tàng Thư Các duyệt thư.”

Sở Lãng tùy ý gật đầu, nhấc bước định rời .

Thấy dứt khoát như , Lâm Vãn Sương vội : “Bệ hạ, thần nữ hôm nay Thu phú, trong đó đoạn liên quan đến Kinh hồng, thần nữ mãi vẫn hiểu ý. Không bệ hạ thể vì thần nữ mà giải đáp đôi chút nghi hoặc chăng?”

Nhớ năm xưa, hai khi còn nhỏ cũng từng cùng luận học như thế.

Sở Lãng tháo chiếc rèm quan nặng nề đầu, đưa cho Triệu Ân: “Tiên sinh thông kim bác cổ, học vấn uyên thâm, chi bằng ngươi đến hỏi .”

Lâm Vãn Sương nghẹn lời, miễn cưỡng : “Tiên sinh cần cù học tập, thần nữ nào sánh . Chỉ là thấy bận rộn, dám làm phiền, đành thỉnh giáo bệ hạ.”

Sở Lãng nhẹ: “Vừa , trẫm cũng việc hỏi . Ngươi chỗ nghi hoặc, trẫm sẽ giúp ngươi hỏi cùng.”

Nói xong, buồn để ý đến nàng nữa, trực tiếp về hướng Tàng Thư Các.

Lâm Vãn Sương theo bóng khuất dần, khẽ mím môi.

Thẩm Từ, vì cho hai thêm thời gian tiếp xúc, nên cố tình tới Tàng Thư Các.

Nơi phần lớn thư tịch y đều xem qua, chỉ là ngẫm xem cách nào nhanh hơn để thể rời cung.

Y giữa hàng kệ sách. Tàng Thư Các thắp đèn, trong phòng tối tăm. Y ẩn trong bóng tối, sắc mặt rõ, chỉ một tia sáng loang loáng xuyên qua khung cửa chạm rỗng, chiếu lên y bào trắng của y, ánh lên đường chỉ thêu mờ mờ, trông bắt mắt.

Y đang xuất thần, nhận tiến gần phía .

Người đó vây y giữa kệ sách, hương huân hương quẩn quanh, bao phủ lấy thở của Thẩm Từ.

Thẩm Từ xoay , kinh ngạc: “Bệ hạ, ngài tới đây?”

Sở Lãng mỉm , áp sát y: “Lâm Vãn Sương nhờ trẫm đến thỉnh giáo một vấn đề.”

Thẩm Từ ngượng: “Vấn đề gì?”

Sở Lãng trầm ngâm một lát hỏi: “Thân là Hoàng hậu, hẳn đoan trang, hiền thục. Nếu hầu hạ trẫm, thì nên rụt rè một chút, là nên lấy việc khiến trẫm thoải mái làm chủ?”

Thẩm Từ sững sờ hai giây, mặt thoắt cái đỏ bừng, đỏ đến tận vành tai: “Lâm... Lâm tiểu thư thể hỏi loại vấn đề như ?”

Sở Lãng nghiêm túc : “Tiên sinh chỉ cần trả lời là .”

Thẩm Từ dời ánh mắt : “Thần... đáp .”

Sở Lãng , cố ý trêu chọc: “Tiên sinh là thầy, chẳng nên vì học trò truyền đạo, giảng học, giải nghi ? Cớ gì một vấn đề đơn giản như thế đáp ?”

Thẩm Từ cố tình chọc ghẹo, tức giận : “Nếu bệ hạ đáp án, cần gì hỏi thần?”

Sở Lãng càng tiến gần hơn, gần như đem Thẩm Từ ôm lòng.

Thẩm Từ chỉ cảm thấy eo giữ chặt, y khẽ đẩy , giọng trầm thấp của Sở Lãng vang lên bên tai: “Trẫm cảm thấy, nên lấy trẫm thoải mái làm chủ, đúng ?”

Thẩm Từ còn kịp trả lời, mắt cảnh vật chợt xoay chuyển, cả y Sở Lãng kéo sang một bên, rời khỏi vị trí ban đầu. Ngay đó, một quyển thẻ tre từ kệ cao rơi xuống, nện đúng chỗ y .

Giọng thấp trầm của Sở Lãng vang bên tai: “Tiên sinh, cẩn thận một chút.”

Thẩm Từ lùi một bước, thoát khỏi vòng tay : “Đa tạ bệ hạ.”

Y định rời , Sở Lãng ngăn : “Tiên sinh, trẫm thoải mái.”

Bước chân Thẩm Từ khựng , y đầu, thấy sắc mặt Sở Lãng đỏ, liền hỏi: “Bệ hạ thấy khoẻ ở ?”

Sở Lãng mỉm : “Trẫm chỗ nào cũng thoải mái. Tiên sinh là thần tử, chẳng lẽ nên hầu hạ trẫm, cho đến khi trẫm hài lòng ?”

Thẩm Từ nhíu chặt mày: “Bệ hạ?!”

Sở Lãng đưa tay lấy một quyển Thu phú kệ, giọng điềm tĩnh: “Tiên sinh nghĩ ? Trẫm chỉ sách cho trẫm thôi.”

Thẩm Từ thả lỏng: “Ra là .”

Y nhận quyển sách từ tay Sở Lãng, mở xem qua, đó lập tức khép , nghiến răng : “Bệ hạ!”

Sở Lãng liếc quyển sách trong tay y, là cuốn cấm thư y hệt , cái cuốn mà từng đoạt từ tay Thẩm Từ. Hắn khẽ: “Xin , là trẫm lấy nhầm.”

Nói , thu quyển cấm thư, lấy cuốn Thu phú khác kệ đưa cho Thẩm Từ.

Lúc , hai mới cùng bên án thư, Thẩm Từ bắt đầu chậm rãi, giải nghĩa từng đoạn.

Dưới ánh sáng mờ mờ, quầng sáng lượn quanh Thẩm Từ như một lớp sương nhạt, khiến Sở Lãng khỏi nhớ thuở niên thiếu.

Khi , và Thẩm Từ cũng thường ở trong Tàng Thư Các, cùng sách, cùng giảng nghĩa.

Cũng là khung cảnh ánh sáng ngược , Tàng Thư Các tối, bàn bày đầy những quyển sách chất chồng như một ngọn núi nhỏ.

Khi còn là Thái tử, đống sách khô khan , chu môi, Thẩm Từ ôm sách nghiêm túc dạy học.

Thẩm Từ yêu cầu học xong trong ba ngày, khiến chẳng còn thời gian ngoài luyện cung tên.

Thế nhưng Thẩm Từ dường như chẳng hề nhận vui, chỉ mở sách, ép học tiếp.

Cứ thế, tiểu thái t.ử sách suốt cả buổi trưa. Cuối cùng, Sở Lãng chịu nổi nữa, ném phịch quyển sách xuống đất, tức giận Thẩm Từ.

Thẩm Từ rũ mắt, thấy rõ cảm xúc, nhưng Sở Lãng , y cũng đang tức giận.

Thẩm Từ hỏi: “Bệ hạ đây là ý gì?”

Sở Lãng lạnh giọng: “Tiên sinh cho rằng, làm một Đông Cung Thái tử, chỉ cần mấy quyển sách là đủ ? Tiên sinh văn học cao thâm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một quốc sư. Chẳng lẽ tưởng rằng thể... □□ định quốc ?!”

Loading...