Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 13 Tiên sinh hay là ghen tị
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:40:15
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sở Lãng hỏi y: “Tiên sinh chứ?”
Hắn mới xé tờ giấy Lâm Vũ gửi đến, Thẩm Từ liền ngã bệnh, chẳng lẽ mượn cớ ốm để cung, gặp ?
“Thôi.” Thẩm Từ nay với những việc chứng cứ đều khinh thường giải thích, y nhấc chân định rời .
Sở Lãng thần sắc mỏi mệt của Thẩm Từ, trong lòng khẽ động: “Tiên sinh…”
Lời Sở Lãng còn xong, chỉ thấy hình Thẩm Từ chao đảo. Khuôn mặt y tái nhợt, trong mắt mang chút mê ly, bước một bước, cả liền nghiêng ngả về phía .
“Tiên sinh!” Sở Lãng tay mắt lanh lẹ, vội đỡ lấy , ôm chặt lòng.
Đời , Thẩm Từ ít khi sinh bệnh, mà duy nhất y ngã bệnh cũng là vì Sở Lãng.
Khi đó, Sở Lãng còn nhỏ, đối với chuyện ngoài cung thập phần hiếu kỳ.
Hắn cầm trong tay một phong thư, từng bước một tới cửa Cô Vụ cung, ở bậc cửa ngoài cung trò chuyện.
“Ta hôm nay bệ hạ hạ chỉ, để Thái t.ử dời đến Đông Cung.”
“Ta cũng , chẳng Thẩm đại nhân khuyên can ?”
“ thế, nhưng cảm thấy Thái t.ử vốn nên ở Đông Cung, cứ ở mãi Cô Vụ cung thì còn thể thống gì?”
“Đại khái là... ở gần bệ hạ hơn, để dễ lấy lòng vui của ngài?”
“ bệ hạ từng thăm Thái tử.”
“Bệ hạ vốn thương Hoàng hậu nương nương, thích Thái t.ử chứ?”
“Chuyện đó ai mà , Hoàng hậu nương nương khó sinh mà mất, bệ hạ quá thương tâm thôi.”
“Ta còn hôm nay bệ hạ vì thế nổi giận lớn. Thẩm đại nhân tuy sủng tín, nhưng dám ngang nhiên bác bỏ ý chỉ, hiện giờ đang quỳ cửa Ngự Thư Phòng.”
“Thiên hạ , cũng chỉ bệ hạ mới dám phạt Thẩm đại nhân.”
“Muốn thì là đáng đời, Thẩm đại nhân giam lỏng Thái tử, bệ hạ truy cứu là nhân từ. Giờ để nếm chút khổ sở cũng , coi như dạy cho đừng làm càn nữa.”
Ngoài cửa Ngự Thư Phòng, một bóng quỳ thẳng tắp. Người đó khoác bộ quốc sư bào thuần trắng nặng nề, mũ buông lưng, tựa như một tấm áo choàng rộng, đen trắng phân minh.
Y thần sắc nhàn nhạt, ánh mắt thẳng phía , như đang vị thiên t.ử đang phê tấu chương bên trong án thư, như chẳng thấy gì cả.
Triệu Ân ngoài cửa, khẽ cúi hành lễ.
Hắn đích Thẩm đại nhân dám chống đối bệ hạ, tuy phạt ngoài, song trong lòng càng thêm kính sợ, giờ phút chỉ dám nghiêm, dám thở mạnh.
Bầu trời kinh đô phủ đầy mây đen.
Phất trần trong tay Triệu Ân gió cuốn tung, ngẩng đầu , chỉ thấy một đám mây dày nặng đang kéo đến, như báo hiệu sắp cơn mưa lớn.
Triệu Ân chằm chằm tầng mây , trong lòng lưỡng lự, nên nhắc nhở bệ hạ một tiếng .
lúc còn do dự, mây đen vần vũ dày đặc đỉnh kinh đô. Một tiếng sấm nổ rền giữa trung, chớp lóe sáng chói mắt.
Áo bào trắng Thẩm Từ gió lốc thổi tung, song y vẫn quỳ bất động.
Không bao lâu , từng giọt mưa nặng hạt rơi xuống, đập lên nền đất b.ắ.n tung bọt nước.
Mưa trút xuống ào ạt, dội ướt Thẩm Từ. Toàn y nháy mắt ướt sũng, gió thu hiu quạnh thổi tới mang theo lạnh, khiến rùng .
Triệu Ân hành lang, liếc trong phòng, thiên t.ử vẫn bình thản như , chỉ đành lặng lẽ cụp mắt, im lặng yên.
Cơn mưa kéo dài suốt nửa canh giờ. Nước mưa từ mái hiên nhỏ giọt thành từng chuỗi, Thẩm Từ vẫn quỳ giữa trời, để hàn ý ngấm dần tận xương tủy, khiến lạnh buốt.
Sắc mặt y trắng bệch, nhưng vẫn kiên định nhúc nhích.
Có lẽ là ông trời động lòng trắc ẩn, nửa canh giờ, mưa gió dần ngớt. Mây đen dày đặc đến vội, cũng nhanh, chỉ trong chốc lát, trời trong xanh vạn dặm.
Trời cao mây, một tia ánh sáng hoàng hôn chiếu xuống nơi xa, gió dừng, mặt trời mọc.
“Lui . Thái t.ử vẫn ở Cô Vụ cung.”
Giọng Khánh Đức hoàng đế từ trong Ngự Thư Phòng cuối cùng cũng truyền .
Thẩm Từ thiên t.ử thỏa hiệp, sắc mặt vẫn chút biến đổi. Y chống hai tay xuống đất, chậm rãi mới thể dậy.
Dưới ánh mắt Triệu Ân, y từng bước một, chậm rãi rời khỏi Ngự Thư Phòng.
Khi Thẩm Từ trở về Cô Vụ cung, Sở Lãng đang luyện b.ắ.n tên trong viện. Thấy y trở , Sở Lãng chỉ liếc một cái, buồn quan tâm.
Thẩm Từ gắng gượng bước đến bên bàn đá, chống tay hỏi: “Điện hạ, hôm nay công khóa thành ?”
Sở Lãng b.ắ.n một mũi tên, trúng ngay hồng tâm. Hắn đáp, thậm chí chẳng thèm liếc Thẩm Từ.
Thẩm Từ : “Nếu điện hạ thành công khóa—”
Y còn dứt lời Sở Lãng ngắt: “Ta ngươi giam ở Cô Vụ cung, cho ngoài. thật ngờ, đến việc dọn sang Đông Cung ngươi cũng cho. Hừ.”
Thực Cô Vụ cung và Đông Cung cách xa, nhưng Thẩm Từ cố chấp, để bước ngoài, cho gặp ai, là dạy dỗ, thực chất là giam lỏng.
Thẩm Từ lâu, cuối cùng rũ mắt nhỏ: “Điện hạ phận tôn quý, nên xưng hô ‘ngươi’, ‘’ như .”
Sở Lãng thấy y quanh co, khẽ nhạt, thu cung tiễn, xoay định rời .
Thẩm Từ bóng dáng y dần khuất, rốt cuộc vẫn gắng gượng nổi, liền ngã quỵ, hôn mê bất tỉnh.
Người giường khẽ giật ngón tay, dường như dấu hiệu tỉnh .
Bàn tay tái nhợt mang theo vẻ xương xẩu ai đó nắm gọn trong lòng bàn tay, cảm giác nhỏ nhắn mà ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-13-tien-sinh-hay-la-ghen-ti.html.]
Thẩm Từ từ từ mở mắt, đối diện ánh của Sở Lãng.
Gương mặt mắt còn non nớt như trong giấc mộng, nét ngũ quan rõ ràng, đường nét lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm khiến mãi vẫn thể đoán thấu.
Sở Lãng thấy Thẩm Từ thất thần, khẽ gọi: “Tiên sinh, ngài thấy khá hơn chút nào ?”
Thẩm Từ tiếng gọi kéo suy nghĩ trở về, nhàn nhạt rút tay : “Tạ ơn bệ hạ quan tâm, thần đỡ nhiều .”
Sở Lãng thấy y vẫn lạnh nhạt, liền mím môi : “Tiên sinh, trẫm sai . Trẫm từng sẽ tin tưởng ngài, nhưng thất hứa mà hoài nghi. Tiên sinh, xin ngài tha thứ cho trẫm.”
Thẩm Từ mặt , : “Thần dám. Bệ hạ là thiên tử, thể hướng thần t.ử nhận sai?”
Sở Lãng lắc đầu: “Ngài là của trẫm, trẫm làm sai tự nhiên nhận .”
Thẩm Từ dừng ánh mắt , bình tĩnh : “Thiên t.ử vốn nên sai. Dù , cũng chiếu cáo tội , công bố thiên hạ, chứ tuyệt đối thể cúi đầu nhận thần tử. Nếu thật sự là của , ban cho vài vật tạ tội là đủ, thể để mất long uy.”
Sở Lãng y, hỏi : “Nếu trẫm ban cho vài thứ, liền thể tha thứ cho trẫm ?”
Thẩm Từ há miệng, thế nào.
Sở Lãng hiểu rõ, liền dậy ngoài án thư: “Được, trẫm sẽ chiếu cáo tội , chiêu cáo thiên hạ. Trẫm thẹn với , là trẫm sai .”
Thẩm Từ vội giữ chặt , ngăn : “Bệ hạ! Nếu quốc sự, thể tự tội? Bệ hạ chớ làm xằng bậy.”
Sở Lãng trở tay nắm lấy cổ tay Thẩm Từ, kéo y cùng xuống mép sập: “Vậy giận trẫm nữa chứ?”
Thẩm Từ khẽ thở dài: “Thần từng trách bệ hạ.”
Sở Lãng y, giọng đầy lo lắng: “Trẫm nhớ vốn thể cường kiện, đột nhiên suy nhược thế ?”
Thẩm Từ lắc đầu, nhiều lời.
Vấn đề , bản y cũng . so với việc chính trọng sinh, chuyện kỳ quái đến còn thể xảy thì việc thể chất đổi dường như cũng chẳng đáng bận tâm.
Sở Lãng nghiêm túc : “Trẫm sẽ phái tìm danh y, nhất định khiến khỏe .”
“Ừm.” Thẩm Từ chỉ nhẹ giọng đáp, chẳng rõ thật sự .
“Bệ hạ, Thừa tướng đại nhân cầu kiến.” Triệu Ân ở ngoài cửa bẩm báo.
Sở Lãng khẽ nhướng mày, Thẩm Từ: “Lâm Thừa tướng tiến cung lúc , là vì việc gì?”
Thẩm Từ thấy sang, trong mắt khẽ thoáng qua vẻ kinh ngạc, song y rõ lý do Lâm Thừa tướng đến.
Hôm qua lúc cung, y nhân cơ hội nhờ Đường Lê chuyển cho Thừa tướng một tờ giấy, thỉnh ông tương trợ giúp y rời cung. Dù đặt nhiều hy vọng, y cũng ngờ hôm nay Thừa tướng thật sự tới.
Triệu Ân bẩm thêm: “Bệ hạ, Thừa tướng mang theo tiểu nữ đến thăm bệ hạ.”
Chữ “Tuyên” của Sở Lãng còn kịp , thì thấy tên “Lâm Vãn Sương”, ánh mắt vô thức dừng lâu hơn Thẩm Từ.
Khóe môi khẽ cong: “Chẳng lẽ thật sự vì trẫm làm mai ?”
Thẩm Từ dám đối diện, chỉ nhàn nhạt dời ánh mắt : “Bệ hạ đùa.”
Sở Lãng cũng làm khó, sang với Triệu Ân: “Truyền bọn họ .”
“Tuân chỉ.”
Lâm Thừa tướng dẫn theo Lâm Vãn Sương tiền thất, qua bình phong hành lễ: “Thần khấu kiến bệ hạ, chúc bệ hạ vạn an.”
“Miễn lễ. Thừa tướng tiến cung lúc là vì chuyện gì?” Sở Lãng vẫy tay, giọng ôn hòa hỏi.
Lâm Thừa tướng cung kính đáp: “Thần gần đây bệ hạ liên tục triệu thái y, đoán thể e khỏe, nên đặc biệt tiến cung thăm hỏi.”
Sở Lãng gật đầu: “Thừa tướng lòng.”
Lâm Thừa tướng nhẹ: “Đây vốn là bổn phận của thần.”
Ánh mắt Sở Lãng khẽ rơi bình phong.
Sau tấm bình phong, bóng dáng Lâm Vãn Sương hiện lên mờ ảo, ánh nắng chiếu qua khiến hình nàng càng thêm duyên dáng. Bảo thoa lay động, cẩm y lụa là, ngọc bội leng keng, vòng eo thon nhỏ, dáng uyển chuyển, chỉ bóng cũng đủ khí chất bất phàm.
Thẩm Từ cũng bóng dáng . Lâm Vãn Sương từ nhỏ là mỹ nhân phôi, nay chắc càng thêm quyến rũ.
Y chỉ mong Sở Lãng thể động lòng với nàng, như y cũng cớ thuận lợi rời cung, thậm chí thể nhân đó thúc thành một mối nhân duyên .
Sở Lãng một lát, thu ánh mắt.
Hắn sang thấy Thẩm Từ đang thất thần , liền cúi gần, khẽ bên tai: “Tiên sinh cũng thấy, Lâm Vãn Sương quả thật khuynh quốc khuynh thành?”
Thẩm Từ gật đầu: “Hoàn xứng đáng.”
Sở Lãng khẽ lắc đầu, nghiêm túc :
“Không bằng mạo mỹ.”
Thẩm Từ liếc : “Bệ hạ còn thấy mặt Lâm tiểu thư, dám kết luận như ?”
Sở Lãng khẽ: “Tiên sinh cũng chỉ qua bóng, nàng khuynh quốc khuynh thành?”
Thẩm Từ bình thản đáp: “Bệ hạ khi còn nhỏ từng như .”
Sở Lãng nhướng mày, trong mắt mang ý : “Tiên sinh còn nhớ rõ thế ư? Chẳng lẽ là đang ghen?”
Thẩm Từ với vẻ khó hiểu: “Nói năng bừa bãi gì đó.”
“Bệ hạ?” Từ ngoài bình phong, Lâm Thừa tướng thấy Sở Lãng mãi đáp, liền gọi một tiếng.
Sở Lãng liếc về phía đó, : “Nếu chỉ đến thăm trẫm, mang theo Lâm tiểu thư là vì ?”
Lâm Thừa tướng thản nhiên đáp: “Tiểu nữ Vãn Sương từng Khánh Đức hoàng đế khen ngợi, thường cung sách đồng học cùng bệ hạ, coi như là thanh mai trúc mã. Nay bệ hạ khỏe, tất nhiên đích đến thăm.”
“À.” Giọng Sở Lãng mang theo ý hờ hững. “Một khi , cho nàng .”
Lời tuy với hai ngoài bình phong, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi Thẩm Từ.