Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 12 Ôm mỹ nhân vào lòng

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:39:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Bệ hạ, tin tức.”

Triệu Ân bước nhanh Ám Hương Lâu. Từ khi Sở Lãng giữ Thẩm Từ trong Ngự Thư Phòng, chuyện ngầm đều bàn bạc tại nơi .

Sở Lãng buông sổ con trong tay, ngẩng đầu hỏi: “Tiên sinh gửi ngoài tin tức gì?”

Triệu Ân lắc đầu: “Ám vệ bám theo hai tiểu cung nữ hồi báo, rằng hai đó gì khác thường, cũng gặp ai khả nghi, càng hành vi truyền tin. tìm thấy một cung nhân khác một tờ giấy.”

Sở Lãng , vẻ mặt vẫn bình thản: “Thỏ khôn ba hang, mà so với thỏ khôn còn sâu hơn vài phần.”

Hắn nhận lấy tờ giấy Triệu Ân đưa tới, mở xem lướt qua, sắc mặt dần trầm xuống.

Triệu Ân cẩn thận quan sát, trong lòng thấp thỏm, chẳng lẽ quốc sư đại nhân gì chạm đến nghịch lân của bệ hạ?

Chỉ Sở Lãng khẽ lạnh: “Lâm Vũ… . Trẫm thật xem ngươi rốt cuộc đang mưu tính điều gì.”

Hắn dậy định đến Ngự Thư Phòng, nhưng kịp bước thì cung nhân lưu chăm sóc Thẩm Từ vội vã chạy , kinh hãi : “Bệ hạ! Quốc sư đại nhân đột nhiên phát bệnh!”

“Ồ?” Sở Lãng nheo mắt, “Vậy xem.”

Thẩm Từ rõ nguyên do, chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, cơn đau dữ dội đến mức ngất .

Trong cơn mê, y thấy ngoài đàn tế, tựa như ngoài cuộc, trơ mắt Sở Lãng giương cung, b.ắ.n mũi tên vàng xuyên thẳng n.g.ự.c . Trên khuôn mặt trong mộng của y, là vẻ giải thoát.

Y từng cho rằng, khi đó bản là vì thất vọng. giờ , hóa đời y sớm thoát khỏi nhà ngục khổng lồ mang tên kinh đô .

Thẩm Từ ngẩng đầu lên đài cao, nơi Sở Lãng .

Ký ức mờ nhạt khiến y rõ biểu tình năm , chỉ mơ hồ cảm thấy vị tiểu hoàng đế hẳn là vui sướng.

Thế nhưng giờ , trong mắt Sở Lãng vẻ kinh hoàng?

Nếu quyết tâm g.i.ế.c y, thì còn do dự, lưỡng lự như ?

Y còn đang suy nghĩ, chợt trong mơ hồ giọng giận dữ của Sở Lãng: “Là ai đốt Long Tiên Hương?!”

Triệu Ân thoáng liếc qua, vội tiến lên dập tắt hương lò: “Bệ hạ, lẽ là cung nhân mới đến chăm sóc Thẩm đại nhân chuyện, rõ tình hình nên lỡ tay. Là nô tài thất trách, xin bệ hạ thứ tội.”

Thẩm Từ mơ màng tỉnh , mở mắt thấy Sở Lãng cạnh giường, đang nghiêm giọng trách mắng Triệu Ân.

Thấy y tỉnh, Sở Lãng lập tức đầu, giọng mang chút lo lắng: “Tiên sinh tỉnh ? Có chỗ nào khó chịu ?”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Thần , bệ hạ cần lo.”

Sở Lãng vươn tay đặt lên trán y: “Tiên sinh sắc mặt kém.”

Rõ ràng chẳng hề phát bệnh ho khan, đột nhiên ngất thế ?

Bản Thẩm Từ cũng hiểu nguyên nhân, chỉ thể lắc đầu.

Sở Lãng trầm ngâm một lát, : “Có lẽ giam trong cung quá lâu mà buồn bực. Hay là… trẫm cho về phủ một chuyến?”

Thẩm Từ giật , ngẩng đầu , trong mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên, tiểu hoàng đế đồng ý cho y rời cung?

Quả nhiên, Sở Lãng tiếp: “Trẫm cùng cùng.”

Thẩm Từ mím môi, khẽ : “Tạ ơn bệ hạ.”

Thế cũng . Y còn nhiều việc cần trở về sắp xếp.

Sở Lãng rút tay đặt trán Thẩm Từ về, nắm lấy bàn tay lạnh của y, hỏi: “Bệnh ho của đỡ hơn ?”

Thẩm Từ rụt tay : “Tốt hơn nhiều, còn ho.”

“Vậy thì .”

Sở Lãng ép, chỉ khẽ buông tay y, chỉnh chăn mền cho ngay ngắn.

Sáng sớm hôm , khi hạ triều, Sở Lãng liền cùng Thẩm Từ lên xe ngựa, đây là thứ hai y rời cung.

Trong phủ quốc sư, ai Thẩm Từ sắp trở về. Ngay cả Đường Lê vẫn đang quét dọn trong sân, làm ngóng tin chủ tử.

Cửa viện khẽ vang, tiếng bước chân qua hành lang quanh co chín khúc, dừng sân.

Đường Lê cúi đầu, đang quét lá, chợt thấy mắt xuất hiện một đôi ủng gấm tinh xảo.

Nàng ngẩng đầu, vui mừng hô khẽ: “Chủ tử—”

lời dứt, ánh mắt lập tức trầm xuống, đến Thẩm Từ.

Lâm Vũ thấy biểu cảm của tiểu nha , khẽ : “Bổn vương hẹn với chủ t.ử nhà ngươi, hôm nay ở đây gặp mặt.”

Đường Lê chớp mắt, ngạc nhiên: “Vương gia là… chủ t.ử hôm nay sẽ trở về?”

Lâm Vũ gật đầu: “Đương nhiên.”

Đường Lê hành lễ, mừng rỡ chuẩn phòng ốc, dọn dẹp bàn ghế, chuẩn đồ ăn.

Lâm Vũ trong sân, chờ bao lâu tiếng bánh xe ngựa dừng ngoài phủ.

Từng bước chân thong thả tiến , mang theo hương tuyết tùng đầu đông, thanh khiết nhàn nhạt.

Lâm Vũ mỉm , định cất tiếng chào, nhưng khi ánh mắt chạm đến hai bóng đang cùng bước , nụ môi liền cứng .

Sở Lãng như đối diện gã.

Thẩm Từ qua hành lang, từ xa thấy trong viện , nhưng xác định là ai. Đến gần mới rõ, là Lâm Vũ.

Diễm Vương thế nào ở phủ quốc sư của y?

Lâm Vũ nhanh chóng trấn tĩnh, khom hành lễ: “Bệ hạ thánh an.”

Sở Lãng liếc gã, giọng mang ý nhạt: “Diễm Vương ở đây?”

Lâm Vũ “” một tiếng, bình tĩnh đáp: “Thần đến thăm quốc sư đại nhân. Lần trong Ngự Thư Phòng thấy ngài bệnh nặng, nên tới vấn an.”

Sở Lãng , ý vị rõ, hiển nhiên chẳng tin Lâm Vũ Thẩm Từ giữ trong cung lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-12-om-my-nhan-vao-long.html.]

Bất quá, Sở Lãng cũng vạch trần, chỉ lướt qua bên Lâm Vũ, sâu trong viện.

Thẩm Từ tuy mang nghi hoặc, nhưng nhiều lời. Y nghĩ cách thoát khỏi tầm mắt của Sở Lãng.

Khi ngang qua Lâm Vũ, gã hạ giọng nhỏ: “Thẩm đại nhân, mang cả bệ hạ đến đây?”

Thẩm Từ nghi hoặc liếc gã.

Lâm Vũ như chợt nhớ điều gì, tiếp: “Bổn vương cho ngươi tờ giấy, ngươi nhận ?”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu.

Lâm Vũ liếc Sở Lãng đang phía , như đang thong thả ngắm cảnh trong phủ quốc sư.

Thẩm Từ đáp, còn Lâm Vũ đ.á.n.h giá y một cái, : “Thẩm đại nhân sắc mặt , bệnh vẫn khỏi hẳn ?”

Lúc , Thẩm Từ ánh nắng nhạt của mùa đông, thứ ánh sáng còn rực rỡ, chiếu lên khuôn mặt tái nhợt khiến y càng thêm khiến thương tiếc.

Sở Lãng phía đầu gọi: “Tiên sinh, trẫm từng đến quốc sư phủ, ngài bằng lòng dẫn trẫm dạo một vòng?”

Hắn cách đó xa, mỉm nhạt, dường như chẳng bận tâm đến lời thì thầm giữa Thẩm Từ và Lâm Vũ.

Thẩm Từ đáp Lâm Vũ nữa, tiến đến bên Sở Lãng: “Quốc sư phủ làm sánh với Ngự Hoa Viên, chẳng gì đáng xem.”

Sở Lãng tự nhiên dắt lấy tay y, coi như chẳng thấy Lâm Vũ.

Dưới cầu trong hành lang chín khúc là một hồ sen. Giờ sang đông, hoa sen tàn úa từ lâu, chỉ còn đàn cá tung tăng bơi lội trong làn nước trong vắt.

Thẩm Từ với cảnh sắc nơi vốn quen thuộc vô cùng, chỉ lưng truyền đến tiếng động nhỏ.

Y đầu, thấy tiểu nha đầu Đường Lê đang bưng khay đến. Nhìn thấy y, nàng kinh hỉ mừng rỡ, vội hành lễ, khi bắt gặp Sở Lãng lúng túng: “Bệ… bệ hạ thánh an.”

Sở Lãng nhạt: “Tiểu nha là của ? Ở cửa cung đó chẳng gan lắm ?”

Đường Lê vội quỳ xuống: “Khi đó nô tỳ gặp chủ tử, lòng nóng vội nên mạo phạm bệ hạ, xin bệ hạ thứ tội.”

Sở Lãng giơ tay hiệu nàng dậy: “Giờ còn nóng nảy như khi đó ?”

Đường Lê cẩn thận liếc Thẩm Từ, đáp nhỏ: “Có bệ hạ ở mặt, nô tỳ nào còn gan mà nóng nảy.”

Sở Lãng bật , tâm tình rõ ràng .

Lâm Vũ cũng tiến lên, liếc qua khay trong tay nàng chỉ hai chén, hiển nhiên chuẩn cho Thẩm Từ và gã.

nhẹ, sợ Đường Lê lỡ miệng nên mở lời : “Nha cũng lanh lợi, đặc biệt pha để dâng bệ hạ tạ tội.”

“Ồ, ?” Sở Lãng đáp lời, ánh mắt khẽ cong.

Trong lúc hai chuyện, ánh mắt Thẩm Từ dừng nơi Đường Lê, khi bốn mắt chạm , nhanh chóng tránh .

Sở Lãng nhận lấy chén , khẽ nhấp một ngụm xuống bên hồ sen.

“Diễm Vương, chẳng bằng cùng trẫm đ.á.n.h một ván cờ?” hứng thú bàn cờ còn thu.

Lâm Vũ gật đầu, đối diện: “Thần xin bêu .”

Hai chiếm hai chỗ duy nhất trong viện thể , Thẩm Từ và Đường Lê chỉ thể một bên.

Thẩm Từ : “Bệ hạ, thần chuẩn đồ ăn, lát nữa mời bệ hạ ở quốc sư phủ dùng bữa.”

Sở Lãng giữ y : “Tiên sinh khoan , trẫm cảm thấy ghế đá cứng, quen.”

Thẩm Từ liếc qua chiếc ghế đá chẳng khác gì loại trong Ngự Thư Phòng, đáp: “Vậy thần lấy đệm mềm.”

Sở Lãng buông tay, trái còn dậy: “Cổ nhân câu, ‘tỉnh chưởng thiên hạ quyền, say gối mỹ nhân đầu gối’. Trẫm cần đệm mềm, trẫm gối lên đùi mỹ nhân.”

Lời , ánh mắt dừng Thẩm Từ, ý vị rõ ràng.

Thẩm Từ mím môi, khí trong viện chợt lạnh đến băng điểm.

Hai giằng co trong chốc lát, Sở Lãng mở lời: “Như thế nào? Tiên sinh trái ý trẫm ?”

Thẩm Từ thật sâu, buông tay , xuống chiếc ghế đá tiểu hoàng đế .

Chưa kịp đầu, liền cảm thấy thể nhẹ bẫng, y Sở Lãng bế lên, đặt lên đùi .

Chỉ tiếng khẽ bên tai: “Trẫm nghĩ , vẫn là ôm mỹ nhân trong lòng hợp ý hơn.”

Lâm Vũ hành động của hai , phụ họa, nhưng trong mắt chẳng lấy nửa phần ý , chỉ thâm trầm khó đoán. Gã lướt qua khuôn mặt Thẩm Từ đang lộ vẻ cứng ngắc, dời mắt dừng .

Thẩm Từ từ đầu đến cuối chẳng tìm cơ hội thoát khỏi bên cạnh Sở Lãng, chỉ thể tranh thủ khi rảnh, lén giao tờ giấy sẵn cho Đường Lê.

Khi đêm dần buông, Sở Lãng mới chịu thôi, kéo Thẩm Từ cùng hồi cung.

Bánh xe lăn con đường vắng, tiếng xe ngựa vang vọng trong con ngõ tĩnh mịch.

Thẩm Từ trong xe, một lời, cũng chẳng buồn liếc Sở Lãng.

Đến khi xuống xe, Sở Lãng đưa tay kéo y, Thẩm Từ lùi một bước, : “Bệ hạ.”

Sở Lãng ngượng, thu tay về: “Tiên sinh giận trẫm?”

Thẩm Từ nhạt giọng: “Thần dám.”

Sở Lãng : “Tiên sinh rõ ràng đang giận, cần gì trái lòng?”

Thẩm Từ hỏi: “Bệ hạ hôm nay là ý gì?”

Sở Lãng nhướng mày: “Tiên sinh nếu hẹn , trẫm đương nhiên đưa ngài phó ước.”

Thẩm Từ mím môi: “Bệ hạ nghi thần ?”

Sở Lãng đáp, chỉ y, ánh mắt hết tất cả.

Thẩm Từ chợt nhớ đến việc hôm qua y ngất xỉu, tỉnh thì Sở Lãng đột ngột cho phép hồi phủ. Nghĩ hôm nay khi gặp Lâm Vũ, sắc mặt chẳng hề kinh ngạc, trong lòng Thẩm Từ liền sáng tỏ, thì Sở Lãng là cố ý.

Y mệt mỏi hỏi: “Bệ hạ cho rằng thần giả bệnh để lừa ngài?”

Ánh mắt y bình tĩnh Sở Lãng. Cũng đúng thôi, y từng dạy tiểu hoàng đế nên dễ tin ai, kể cả y. Vậy nên cách làm của Sở Lãng, chẳng gì là sai.

Chỉ là, là thần tử, y vốn nên cùng bệ hạ tranh khí như thế.

Loading...