Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 11 Tiếp tục dạy trẫm thị tẩm

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:39:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngày thứ hai, Thẩm Từ liền rời khỏi Ngự Thư Phòng. Triệu Ân và những khác ngăn y, chỉ lặng lẽ theo phía .

Thẩm Từ cũng chẳng bận tâm, thẳng hướng Tàng Thư Các mà .

Hai xuyên qua Ngự Hoa Viên, qua một tòa núi giả, Thẩm Từ chợt dừng bước.

Y mơ hồ thấy cung nhân đang thì thầm chuyện gì đó, trong lời còn mấy chữ như “”, “giống Thẩm đại nhân”…

Sau núi giả, hai tiểu cung nữ nhân lúc nghỉ ngơi, dựa lưng núi giả, cùng xem một quyển sách nhỏ. Thỉnh thoảng hai che miệng khúc khích, thỉnh thoảng liếc , vài câu mập mờ: “Cho nên, như giam , thật là lang nhi mới nhốt!”

“Thì là thế, cũng lợi hại quá!”

mà họa trong thấy quen mắt lắm, cứ cảm giác ở gặp .”

“Ta cũng ! Họa sư vẽ thật sống động, nhưng cố lắm cũng nhớ là ai.”

“Bất quá vị trong sách , phong thái, cử chỉ… giống Thẩm đại nhân.”

“Ta cũng thấy thế. Không dám chắc, nhưng cái khí thế , cái dáng vẻ khiến khác dám thở mạnh, thật sự như đúc với Thẩm đại nhân.”

“Á, ngươi xem tư thế , khó quá cao !”

“Còn thể như , sẽ gãy mất ?”

“Lang nhi là luyện võ, thể dẻo dai!”

“Này, đừng gần quá, coi chừng bắt gặp.”

“Ngươi yên tâm, ai mà... hả hả hả!!!”

“Tiên sinh mà lật !!!”

“Trời ạ!!”

Sau núi giả, Triệu Ân len lén sắc mặt Thẩm Từ, chỉ thấy quốc sư đại nhân thần tình lạnh nhạt, thẳng bất động, ánh mắt sâu thấy đáy.

Triệu Ân toát mồ hôi lạnh. Trong hoàng cung ban ngày ban mặt, thế mà dám xem sách cấm, còn bàn tán giống quốc sư đại nhân… thật đúng là sống nữa!

Chưa kịp định thần, chợt một tiếng “khụ khụ” khẽ vang.

Hai tiểu cung nữ giật , vội vàng giấu quyển sách , dáo dác quanh.

Chỉ thấy từ núi giả, một áo bào trắng theo ánh sáng mà hiện , khuôn mặt trầm tĩnh, vai khoác áo choàng minh hoàng, chính là quốc sư đại nhân.

Hai tiểu cung nữ sợ đến sắc mặt tái mét, vội vàng quỳ rạp xuống đất dập đầu liên tục: “Quốc sư đại nhân tha mạng!”

Thẩm Từ đến cách hai một bước, lạnh giọng : “Giấu cái gì, lấy .”

“Không… gì cả.”

Thẩm Từ khẽ , giọng như gió lạnh xuyên xương: “Thẩm mỗ là đế sư, thấy như thấy bệ hạ. Các ngươi tội khi quân sẽ xử thế nào ?”

Hai tiểu cung nữ dám , chỉ cúi đầu dập mạnh xuống đất, m.á.u tràn nơi trán.

Thẩm Từ ánh mắt vẫn lạnh, giọng nhạt: “Ta , lấy .”

Triệu Ân thở dài, hiệu bên cạnh tiến lên lục soát.

Không tìm thấy gì. Triệu Ân lo lắng : “Quốc sư đại nhân, bệ hạ sắp hạ triều. Chi bằng giao hai cho Hành Ngục Tư xử lý?”

Thẩm Từ đáp, chỉ liếc qua hai xoay đến núi giả.

Y khẽ cúi , chuẩn xác mò từ trong khe đá một quyển sách nhỏ, tùy ý lật xem một tờ.

Chỉ “bốp!”, y lập tức khép .

Triệu Ân thậm chí kịp thấy bên trong gì.

Hai tiểu cung nữ tiếng , như thể tiếng sấm đ.á.n.h ngay tim, run lẩy bẩy, đầu gối mềm nhũn, gần như ngất .

Ngón tay Thẩm Từ siết chặt quyển sách đến biến dạng. Y vốn nghĩ chỉ là dân gian thoại bản, ngờ là họa bổn, mà còn là loại “sách cấm” đầy cảnh sắc.

Trên giấy, màn giường lượn lờ, nét bút mơ hồ nhưng hình ảnh quá mức rõ ràng. Dù đề tên, chỉ thoáng , y nhận trong tranh là ai.

Thẩm Từ nhớ nổi Ngự Thư Phòng bằng cách nào.

Khi y về tới viện, Sở Lãng đang tàng cây, trong tay nghịch thứ gì đó. Thấy Thẩm Từ trở , chỉ ngẩng đầu , dậy: “Tiên sinh là Tàng Thư Các về ?”

Thẩm Từ khựng : “Bệ hạ ?”

Sở Lãng cong môi : “Từ khi cung dạy trẫm, hễ rảnh là chạy tới Tàng Thư Các. Mỗi đều mang mấy quyển sách về.”

Nói , nghiêng đầu tay Thẩm Từ trống trơn. Hắn ngạc nhiên: “Hôm nay mang sách ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-11-tiep-tuc-day-tram-thi-tam.html.]

Thẩm Từ gật nhẹ, tiến gần. Lúc mới thấy rõ thứ trong tay Sở Lãng là một chén canh màu sắc lạ.

Sở Lãng tuy chút tò mò, nhưng hỏi nhiều, chỉ đưa chén canh mặt y, giọng mang ý : “Tiên sinh thích uống t.h.u.ố.c vì quá đắng. Trẫm sai tìm phương khác, đây là sơn lộ, cũng trị chứng ho khan. Mùi vị chua, trẫm còn cho thêm ít đường, sẽ ảnh hưởng d.ư.ợ.c hiệu. Tiên sinh nếm thử xem?”

Thẩm Từ ban đầu là thuốc, định đẩy , rằng đắng, liền nửa tin nửa ngờ mà nếm thử.

Hương vị của sơn lộ quả thật khác xa với phương t.h.u.ố.c chua gắt của Thái y trong cung, mang theo chút the mát của bạc hà, thoang thoảng vị ngọt, giống dược, trái giống như một chén chè.

Sở Lãng chờ Thẩm Từ uống đến ngụm cuối cùng, bỗng nhiên tay, rút từ trong tay áo Thẩm Từ một quyển sách: “Tiên sinh rõ ràng lấy sách, vì giấu trẫm? Chẳng lẽ trong Tàng Thư Các còn loại sách mà trẫm thể xem?”

Thẩm Từ thấy quyển sách Sở Lãng đoạt , vội vàng giành . Ai ngờ Sở Lãng dậy, giơ quyển sách lên thật cao. Thẩm Từ e ngại lễ nghi quân thần, thể bước quá gần, cách chỉ chừng nửa cái đầu mà vẫn với tới.

Y đành nhỏ giọng : “Bệ hạ, xin trả cho thần.”

Sở Lãng nhướng mày, đáp. Thẩm Từ đành thu tay về, liền thấy nhân cơ hội lật một trang.

Thẩm Từ ngăn nhưng vô ích.

Vừa đến hàng chữ đầu tiên, ý môi Sở Lãng càng sâu: “《Cưỡng / chế ái chi nhốt 》?”

Thẩm Từ ban nãy chỉ liếc qua, còn kịp thấy tên sách. Nay Sở Lãng , nhất thời ngũ vị tạp trần.

Sở Lãng lật thêm một trang, nụ mặt lập tức đông cứng.

Thẩm Từ lặng lẽ dời ánh mắt .

Sở Lãng khép sách, bước đến gần Thẩm Từ: “Chẳng lẽ vì hôm qua trẫm bảo dạy thị tẩm sự, hôm nay liền học tập thực hành, để trở về tiếp tục dạy trẫm?”

Thẩm Từ ngờ Sở Lãng nghĩ theo hướng đó, vội vàng phủ nhận: “Thần !”

Sở Lãng mỉm , giơ quyển sách trong tay lên: “Vậy xin hỏi , quyển từ ?”

Thẩm Từ thật: “Trên đường đến Tàng Thư Các, thần gặp hai tiểu cung nữ đang nghị luận.”

Triệu Ân ở bên lập tức đem chuyện kể rõ ràng.

Sở Lãng nổi giận, ngược còn : “Thật là thú vị.”

Thẩm Từ liếc : “Vô duyên vô cớ, sinh loại họa bản thế ?”

Sở Lãng suy tư, giọng pha ý đùa: “Có lẽ trẫm sớm thả cung.”

Thẩm Từ lắc đầu, thêm gì.

Sở Lãng hỏi: “Tiên sinh, sơn lộ ngon ?”

Thẩm Từ chén cạn: “Tạm .”

“Vậy là , cuối cùng cũng uổng tâm tư của trẫm.”

Thẩm Từ đáp: “Đa tạ bệ hạ.”

Sở Lãng , ép Thẩm Từ lùi dần đến bên bàn đá, hỏi: “Nếu tạ, tiếp tục dạy trẫm việc thị tẩm ?”

Thẩm Từ mím môi, nhíu mày, hai tay chống bàn đá, miễn cưỡng kéo giãn cách: “Chuyện … thần dạy .”

Sở Lãng làm vẻ uể oải: “Là do trẫm tư chất quá kém, chịu dạy ?”

Thẩm Từ ho nhẹ: “Bệ hạ thiên tư thông minh. Việc thị tẩm, bệ hạ chỉ cần sai Triệu Ân ngoài mua vài quyển sách cùng loại về xem, tự khắc sẽ hiểu.”

Sở Lãng chậm rãi cúi gần: “ xưa nay đối với trẫm hỏi gì đáp nấy, trẫm vẫn chính chỉ dạy.”

Thẩm Từ định đẩy , nhưng tiểu hoàng đế nhanh hơn, nghiêng áp sát. Chỉ trong khoảnh khắc, vành tai Thẩm Từ tê rần, y lập tức lùi xa một mét, giơ tay lên che tai, trừng mắt: “Ngươi!”

Ai ngờ Sở Lãng chớp mắt, giọng đầy vẻ vô tội: “Tiên sinh thích trẫm c.ắ.n vành tai ngài ? Vậy xem cũng thể c.ắ.n vành tai Hoàng hậu .”

Thẩm Từ nhắm mắt , cố định thở: “Thần thích, nhưng nghĩa là Hoàng hậu cũng thích.”

Sở Lãng y đỏ mặt, do kích thích do hổ, liền mỉm : “ nếu ngay cả cũng thích, Hoàng hậu làm mà thích ?”

Thẩm Từ: “……”

Tiểu hoàng đế rốt cuộc đang nghĩ cái gì ?

Không dây dưa thêm, Thẩm Từ dứt khoát xoay bỏ : “Thần Ngự Thư Phòng duyệt tấu chương.”

Sở Lãng chỉ mỉm theo. Đợi đến khi bóng dáng Thẩm Từ khuất hẳn, mới thu nụ , sang hỏi Triệu Ân nãy giờ vẫn lặng lẽ bên: “Hai tiểu cung nữ , xử trí thế nào ?”

Triệu Ân lắc đầu: “Chưa xử lý. Quốc sư đại nhân cũng căn dặn gì, nô tài đoán chắc là ngài định tha cho bọn họ.”

Sở Lãng xoay chén Thẩm Từ uống, trầm ngâm: “Ngươi cho âm thầm theo dõi hai cung nữ . Xem chúng , gặp ai, và làm những gì.”

Triệu Ân khẽ gật đầu, hiểu ý: “Bệ hạ lo rằng… hai đó liên quan đến quốc sư?”

Sở Lãng khẽ gật: “Đi .”

Triệu Ân lập tức lĩnh mệnh, lui .

Loading...