Hệ thống: [Ký chủ, hiện tại thể thoát . Phải đợi đến khi cơ thể t.ử vong, mới thể rời khỏi đây.]
[Mà với tình trạng hiện tại của , quy định của Liên bang cho phép sử dụng chế độ ngăn chặn cơn đau cho .]
Tôi cúi gầm mặt, chẳng còn chút sức lực nào để chuyện.
Hệ thống: [Cuối cùng thì vẫn rời thôi, tại còn tự chuốc khổ làm gì?]
[Dụ Tri Triệu Liên bang hành hạ qua hàng ngàn thế giới nhỏ , quen cũng nên, tại cứ nhất quyết ...]
Tôi yếu ớt ngắt lời Hệ thống, nhưng giọng điệu vô cùng kiên định.
"Hệ thống, cái đạo lý đó . Tại những đắng cay và đau khổ trở thành thói quen chứ? Những nỗi đau mà em từng gánh chịu nên coi là điều hiển nhiên… Đó là sự biến thái, ? Chính vì chịu quá nhiều khổ cực, nên mới hy vọng nửa đời của thể bình an, suôn sẻ. Đây là ban phát cho , mà là những gì vốn dĩ xứng đáng nhận."
Hệ thống tức giận mặt chỗ khác.
Tôi khẽ một tiếng, định trêu chọc nó vài câu như khi, nhưng lời thều thào .
"Này Hệ thống, thế ngầu ? Phiên bản chiến tổn đấy."
Ngầu cái con khỉ, chẳng còn lấy một miếng da nào lành lặn.
" , đúng , mày giúp xăm vài chữ nhé..."
Hứa Hạ khẽ thở dài, trong ánh mắt như chứa đựng những tia sáng vụn vỡ.
"Yêu cầu cuối cùng đấy."
Hệ thống thì thấy đầu của Hứa Hạ gục xuống.
Trông giống như một cành mai tuyết bẻ gãy.
Hệ thống nhẹ nhàng tiến gần, phát hiện Hứa Hạ tắt thở từ lâu.
Ngoại truyện 2
Cháu tên là Lâm Tắc Võ, là một Alpha mạnh mẽ.
Năm nay cháu 7 tuổi, đang học lớp 1A trường Tiểu học Lâm Dương.
Trên thị trấn mới mở một tiệm bánh ngọt.
Chủ tiệm là một Omega cấp cao.
Anh trông xinh , năng cũng vô cùng dịu dàng.
Bánh ngọt làm cũng cực kỳ ngon.
Trong trấn nhiều Alpha độc thích đến ủng hộ tiệm bánh, cháu còn thấy ít từ nơi khác cũng lặn lội tới đây...
Hình như chủ tiệm bạn trai .
Đó là một đàn ông đối với nhà thì như một chú ch.ó Golden nhiệt tình, cởi mở.
đối với ngoài thì lạnh lùng, xa cách, còn là một tên Alpha xa sở thích quái đản nữa.
Ban đầu cháu cứ tưởng hào phóng lắm, làm việc gì cũng ung dung tự tại.
Dù bao nhiêu Alpha vây quanh chủ tiệm thì cũng chẳng thèm để ý.
Mãi cho đến ngày hôm , khi chủ tiệm cửa hàng, trông như thể thiếu ngủ .
Trên còn vương mùi Pheromone nồng, cổ thì đầy rẫy những vết đỏ đến mức áo len cũng che hết .
Chắc chắn là muỗi đốt !
Cháu bật dậy, lấy miếng dán đuổi muỗi dán lên cánh tay của chủ.
Khi chủ cúi xuống cảm ơn, cháu kiêu ngạo bĩu môi, nhưng mặt thì đỏ bừng lên hết cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quanh-di-quan-lai-nguoi-do-van-la-em/chuong-9.html.]
Cái thể trách cháu , chú Dụ thật sự là Omega xinh nhất nhất nhất mà cháu từng gặp!
Đã còn dịu dàng nữa chứ.
Cháu sang gã Alpha đang thong thả đan giỏ cho mèo.
Cháu làm cho cảm thấy chút khủng hoảng mới .
Cháu thẳng , mặt đỏ gay gắt : "Anh chủ ơi, nhà cháu nhà ở thành phố Kinh Thị đấy, cháu còn nhiều trang sức , đều thể tặng cho hết. Anh... làm Omega của cháu ?"
Anh chủ ngẩn một lúc, ngay lập tức phì .
Bạn trai của chủ liếc cháu một cái, lười biếng : "Nhóc con định đào góc tường của đấy ?"
Anh chạy tới nhào nặn hai má của cháu, thỉnh thoảng còn dùng huých cháu một cái.
Cháu , so tài cao thấp về sức mạnh với cháu, đây là cuộc đọ sức giữa những Alpha với !
Cháu giống như một chú cá linh hoạt, khiến cho bạn trai của chủ...
... xoay như chong chóng mà tài nào bắt cháu.
mà... tại cháu cứ linh hoạt né tránh, mà né một hồi né luôn khỏi cửa tiệm thế ?
Cháu gã Alpha đang híp mắt .
Trong lòng hận thù vô cùng!
Anh cố ý, là do cháu khinh địch!
Ngày nào cháu cũng thấy vài trông giống chủ tìm đến đây.
Nghe đó là nhà đây của chủ, họ từng đối xử tệ với .
Họ lúc nào cũng mang theo vẻ hy vọng khi bước , lóc t.h.ả.m thiết khi .
dù họ làm loạn thế nào thì cũng chẳng bao giờ làm phiền đến mặt chủ.
Bởi vì tất cả đều bạn trai của chủ chặn từ bên ngoài.
Hừ, coi như cũng chút bản lĩnh gánh vác.
Tạm coi đó là một ưu điểm .
Mà đó cháu còn tình cờ thấy bạn trai chủ đ.á.n.h trong hẻm nhỏ.
Những kẻ đ.á.n.h hình như là mấy tên thường xuyên đến tiệm gây hấn với chủ.
Tất cả đều hạ gục.
Còn thì chỉ thương nhẹ mặt.
Vết thương to bằng cái móng tay mà cũng bày đặt giả vờ đáng thương để bắt chủ bôi t.h.u.ố.c cho.
Xấu hổ quá mất.
Chẳng chút khí chất Alpha nào cả!
Cháu uất ức chằm chằm cửa sổ.
Thấy Hứa Hạ canh đúng giờ treo một tấm biển gỗ cửa tiệm —— "Chủ tiệm và đối tượng đang tận hưởng thế giới hai ..."
Nhờ tấm biển kỳ quái mà trong trấn đều ở phố Lăng Nguyên một cặp đôi chủ tiệm bánh ngọt vô cùng hạnh phúc!
Hừ!
Để cháu bổ sung thêm một thông tin nữa.
Hứa Hạ là một Alpha hẹp hòi đầy mưu mô!