Quanh Đi Quẩn Lại, Người Đó Vẫn Là Em - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:09:48
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[Xóa sạch ký ức, bắt nếm trải nỗi khổ đau của nhân gian trong muôn vàn tiểu thế giới].

[Vậy mà mày nhất quyết cứu , lo mà cứu lấy bản , hãy xem điều gì đang chờ đợi kìa!]

[Hứa Hạ, căn bản cứu , thể chống Liên bang !]

[Anh cũng thấy đấy, trong tiểu thế giới , chỉ cần Dụ Tri Triệu sơ hở một chút hoặc bước chân khỏi cửa là sẽ sức mạnh vô hình lôi kéo để uốn nắn trở .]

[Để về quỹ đạo cuộc đời vốn , chính vì thế nên mới sốt sắng như khi Dụ Tri Triệu lạc.]

[Bởi vì rõ nếu sự can thiệp của , thứ chờ đợi Dụ Tri Triệu sẽ là nỗi đau khổ vô tận...]

Hứa Hạ ngắt lời: "Hệ thống, lúc đó tinh hệ của từ bỏ và chuẩn oanh tạc ..."

Hệ thống cạn lời đến mức gần như sụp đổ: [Được , ! Tôi ơn với , nhưng ... đưa lên giường hả?]

[Có t.ử tế nào báo ân kiểu như ?]

Hệ thống vặn óc nghĩ một câu: [ là đảo lộn luân thường đạo lý.]

Hứa Hạ trả lời một cách hiển nhiên: "Đó là Dụ Tri Triệu đấy, đầu trong danh sách 'Muốn ngủ cùng nhất' của Liên bang suốt năm năm liền."

Đó là đại mỹ nhân đấy, khả năng nhẫn nhịn của lắm !

Gần đây phát hiện Hứa Hạ chút lười ngủ.

thức dậy vệ sinh, bắt gặp đang bằng ánh mắt dịu dàng và quyến luyến vô cùng.

Trong mắt dường như chứa đựng một chút nỡ.

Anh thường xuyên thức đêm , khiến cho đôi mắt ngày hôm hằn đầy những tia máu.

còn phát hiện Hứa Hạ so với đây càng bám hơn.

Tôi giống như thêm một món phụ kiện kèm suốt 24 giờ .

Ban đêm, giường hỏi Hứa Hạ: "Ngày mai chúng còn học võ phòng nữa ?"

Hứa Hạ ôm chặt lấy , khẽ : "Không cần nữa, đều cần nữa ."

Lời đó giống như một lời hứa, giống như một sự bảo đảm.

Hứa Hạ đột ngột mất tích, một lời báo , cứ thế rời khỏi thế giới của .

Tôi chằm chằm tin nhắn thám t.ử gửi đến điện thoại.

Vẫn tin tức gì...

Thực , khi Hứa Hạ đ.á.n.h dấu , còn thấy những tiếng trong đầu nữa.

cứ ngỡ sẽ nữa.

Hóa tất cả chỉ là giả dối thôi ?

Tôi dùng bộ tiền kiếm từ tiệm bánh ngọt dạo gần đây để tìm tung tích của Hứa Hạ.

Tôi tìm , với rằng đừng đùa kiểu đó với nữa.

Tôi vụng về mở điện thoại, soạn tin nhắn cho Hứa Hạ: "Anh ơi, mau về , làm thế , em..."

Tôi khựng , nhớ tới lời Hứa Hạ từng .

"Có cảm xúc gì, nhất định cho ."

Tôi hỏi: "Tại ạ?"

Khi đó Hứa Hạ hăm hở vô cùng, suy nghĩ một hồi đáp: "Bởi vì cảm xúc của Dụ Tri Triệu là thứ vô cùng quý giá, mà thì khéo là một nhà sưu tập."

Hứa Hạ giả vờ đáng thương, quẹt giọt nước mắt hề tồn tại: "Nhà sưu tập mà vật phẩm để sưu tầm thì sẽ buồn lắm, em sẵn lòng giúp ?"

Tôi trưng vẻ mặt nghiêm túc, gật đầu thật mạnh.

Tôi giúp Hứa Hạ, thể để buồn !

Giây tiếp theo, môi bịt kín.

Hứa Hạ trầm giọng hỏi : "Cảm giác thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quanh-di-quan-lai-nguoi-do-van-la-em/chuong-6.html.]

Tôi ngẩn .

Học đôi với hành nhanh thế ?

vẫn nghiêm túc trả lời: "Tim em đập nhanh, mặt cũng nóng, đây... loại cảm xúc chắc là..."

Tôi nghĩ hồi lâu, vẫn nên diễn đạt thế nào cho .

Tôi thở dài một tiếng, cảm thấy chút thất bại.

Hứa Hạ nắm lấy tay , đặt lên vị trí trái tim .

Tôi chạm một trái tim đang đập mạnh mẽ, nhịp đập nhanh.

"Anh nghĩ lúc đó cảm giác của chúng đều giống , đều là vui sướng, hạnh phúc và rung động."

Tôi hỏi : "Vậy em thích cảm giác vui sướng, hạnh phúc và rung động đó."

Tôi ôm lấy cổ Hứa Hạ, mặt đỏ lên: "Vậy em thể sở hữu chúng thêm một nữa ?"

Tôi sực tỉnh, cố gắng tìm kiếm trong vốn từ vựng ít ỏi của một từ để diễn tả.

"Rất đau lòng."

Trái tim đau đớn hơn bất cứ lúc nào hết.

Người nhà tìm thấy , họ ôm lấy nức nở.

Họ Hứa Hạ là kẻ bạc tình, đ.á.n.h dấu xong vứt bỏ.

Họ chắc giờ đang ăn chơi trác táng ở xó xỉnh nào cũng nên.

Họ bảo một Omega như bỏ , e là khó mà gả nữa.

Rất nhiều cũng như .

Họ cố lay tỉnh một kẻ đang suy sụp là .

Họ lớn tiếng với rằng Hứa Hạ chỉ là một gã tồi chịu trách nhiệm, chỉ chơi đùa với mà thôi.

Họ hạ thấp , coi chẳng gì.

Nhiều lúc cảm thấy thế giới thật chân thực.

Bởi vì kể từ khi Hứa Hạ biến mất, dường như nhận nhiều lòng mà kiếp từng cảm nhận .

Đi đường còn những kẻ kỳ quái dòm ngó.

Những bông hoa lạ tặng còn tẩm t.h.u.ố.c mê.

Đám trẻ con sẽ ngây ngô khen xinh ...

Cơn ác mộng của kiếp dường như cuối cùng tan biến.

Tôi ôm lấy bộ quần áo sắp bay hết mùi hương tin tức tố của Hứa Hạ.

Tự hỏi, tại vẫn chẳng thể thấy vui lên chút nào?

Tôi bắt đầu xem mắt như một cách để trả thù chính , tiếp xúc với những mới, những điều mới.

Vẻ ngoài của trông vẫn hảo, vẫn dịu dàng và hiểu chuyện.

chỉ rằng, trái tim vốn đang xây dựng của sớm sụp đổ thành một đống hoang tàn.

Lần nữa tin tức của Hứa Hạ là từ miệng của một Omega.

Chu Mạt, một Omega cấp S, cũng thuộc nhóm Omega cấp cao đem đấu giá cùng đợt với .

Cũng chính là nhân vật chính thụ trong lời kể của Hứa Hạ.

Chu Mạt với rằng Hứa Hạ c.h.ế.t , c.h.ế.t thê thảm.

Chu Mạt cẩn trọng : "Tôi là đồng nghiệp của Hứa Hạ, làm cùng viện nghiên cứu với , là xuất sắc nhất của viện chúng ."

"Ở thành phố chúng một tổ chức tên là Vĩnh Sinh, chúng chuyên buôn bán hàng cấm, thực hiện những thí nghiệm vô nhân đạo để tạo các loại t.h.u.ố.c lưu thông thị trường.Thông qua điều tra, chúng phát hiện Hứa Hạ chuẩn tiêu diệt Vĩnh Sinh từ nửa năm ."

"Thực tế làm , tay hack sập hệ thống của đối phương, phóng hỏa thiêu rụi bộ hang ổ của Vĩnh Sinh."

Loading...