Quanh Đi Quẩn Lại, Người Đó Vẫn Là Em - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:09:47
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Hạ thèm để ý đến giọng trong đầu, vì thấy ba ống t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c rỗng .

Ánh mắt Hứa Hạ nguy hiểm nheo , chột đ.á.n.h mắt sang chỗ khác.

đôi tay đang vòng qua cổ Hứa Hạ của vẫn hề thả lỏng.

Tôi hít sâu một , ghé sát tai , giọng run rẩy thành tiếng: "Anh ơi, em khó chịu quá..."

Hứa Hạ vén tóc sang một bên, khàn giọng hỏi: "Khó chịu thì làm gì?"

"Muốn... đ.á.n.h dấu."

Trong lúc tâm trí đang hỗn loạn, thấy tiếng kêu gào sụp đổ xen lẫn cầu xin trong đầu Hứa Hạ, còn vẻ hống hách lúc nãy.

[Xong đời , xong đời ! Ký chủ, Dụ Tri Triệu lúc quyến rũ, nhưng nhất định giữ đấy! Tôi tin !]

[Ừm... đúng , cứ như , đừng hôn nữa... Á á á, tiếp tục ? Té đó gọi là đổi khí ?]

[Hu hu hu... Ký chủ, đừng ép !]

[Đừng ép mà... xin đấy.]

[Cái luồng điện rách nát tác dụng gì thế! Ai mượn luyện tập cho cơ thể cường tráng thế làm gì, giờ chẳng giúp gì cả!]

...

[Xong , kịp nữa , tầm của che kín bởi đống mã hóa .]

Vì sự quyến rũ của mà kỳ phát tình của Hứa Hạ đến sớm hơn.

cũng trả một cái giá cực kỳ đắt cho sự tùy hứng của .

Suốt ba ngày trời, hề bước chân khỏi cửa.

Đến tận lúc t.h.u.ố.c trong hết tác dụng, vẫn còn tiếp tục dày vò.

Điều ngờ tới chính là Hứa Hạ đ.á.n.h dấu trọn đời .

Anh chỉ để một dấu ấn tạm thời.

Lẽ cầu xin đ.á.n.h dấu trọn đời mới đúng, nếu thì tất cả những gì làm chẳng đều đổ sông đổ bể ?

Tôi hiểu rõ hậu quả mà một Omega đ.á.n.h dấu trọn đời đối mặt.

Đó là sự trói buộc, là sự mất kiểm soát...

Là sẽ trở thành một kẻ nghiện tin tức tố chi phối một cách tùy tiện.

Mất bản , mất tôn nghiêm.

Ít nhất thì kiếp từng như thế.

Trong mắt tràn ngập một màn sương đen dày đặc.

khác ở chỗ, kiếp chính tay dùng một mảnh kính, tàn nhẫn rạch nát tuyến thể của đến mức m.á.u chảy đầm đìa.

Hứa Hạ cũng sẽ đối xử với như ?

Tôi .

Tôi chỉ sẽ mỉm mở rộng cánh cửa cơ hội để lựa chọn.

Anh sẽ ngược bản năng của Alpha, thu chiếc răng nanh sắc nhọn mà chỉ nhẹ nhàng để một dấu ấn.

Tôi gượng dậy thể đau nhức, ngắm gương mặt khi ngủ vô cùng bình yên của .

Khẽ chạm tay lên đôi mắt .

Tôi thực sự hiểu nổi.

Anh rốt cuộc là tin tức tố khống chế ?

Hay là khinh thường, buồn đ.á.n.h dấu một Omega dùng thủ đoạn chỉ để giữ như ?

Anh dính rắc rối như .

Tình yêu luôn khiến con lo sợ và để tâm.

Ngay cả cũng ngoại lệ.

Tôi cuộn tròn ở đầu giường, c.ắ.n ngón tay.

Hứa Hạ cố tình quyến rũ .

Anh cũng thấy ba ống t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c dành cho Omega .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quanh-di-quan-lai-nguoi-do-van-la-em/chuong-5.html.]

Nghĩ đến cái nhíu mày và ánh mắt chán ghét của Hứa Hạ khi đó.

Trái tim kìm mà chìm xuống đáy vực...

Omega khi đ.á.n.h dấu sẽ nảy sinh sự ỷ tin tức tố của Alpha đ.á.n.h dấu .

Từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét đòi đắm trong đó.

Đáng lẽ thể vùi đầu hõm cổ Hứa Hạ, vòng chân qua eo .

Làm thể giúp ngửi thấy tin tức tố của một cách rõ nhất, cũng là tư thế diện tích tiếp xúc cơ thể lớn nhất.

như sẽ làm tỉnh giấc mất.

Vạn nhất tỉnh dậy ... bằng ánh mắt đó, làm đây?

Tôi dám, cũng Hứa Hạ ghét bỏ.

, chọn cách trốn tránh.

Tôi khập khiễng, lấy một chiếc áo của Hứa Hạ, đó vẫn còn vương mùi tin tức tố của .

Tôi mở tủ quần áo, dùng áo của Hứa Hạ xếp thành một vòng tròn tự trốn trong đó.

Giống như một con chuột hamster đang tích trữ lương thực .

Khi Hứa Hạ tìm thấy , ngủ trong tủ quần áo .

Trời hửng sáng, những tia nắng ban mai chiếu mi mắt , chói.

Tôi thấy giọng của Hứa Hạ từ đỉnh đầu: "Dụ Tri Triệu, em đáng ghét thật đấy."

Câu lập tức khiến bừng tỉnh, trái tim như một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Đến cả lông mi cũng run rẩy ngừng.

Điều gì đến cũng đến ?

Tôi nhắm chặt mắt, cố gắng kiềm chế nhưng cơ thể vẫn tự chủ mà căng cứng.

Tôi đang chờ đợi... chờ đợi hình phạt giáng xuống.

Giống hệt như kiếp .

Không lời thì chịu phạt.

Cho đến khi một bàn tay rộng lớn, ấm áp che mắt , để ánh sáng lọt .

Tôi ngẩn , hiểu chuyện gì đang xảy .

Hứa Hạ khẽ : "Ánh nắng chói đến thế cơ ? Để che cho em nhé?"

Đợi đến khi dần thích nghi, mới rõ dáng vẻ của Hứa Hạ.

Anh mặc áo, chân là quần ngủ của , còn chiếc áo ngủ đồng bộ thì đang khoác .

Phát hiện khiến lòng nảy sinh một cảm giác thỏa mãn lạ kỳ.

Hứa Hạ nâng mặt lên, mái tóc ánh nắng tỏa những tia sáng vàng lấp lánh.

Trông giống như một chú ch.ó nhỏ đang xù lông, chút bướng bỉnh lý do tức giận.

“Dụ Tri Triệu, nhé, chắc chắn là em chê kỹ thuật của , nên mới giấu hết quần áo của để bắt khỏa chạy lông nhông cho hổ đúng ?”

Tôi vốn vụng miệng, Hứa Hạ cho đỏ mặt tía tai, chẳng trả lời thế nào.

Hứa Hạ đột nhiên ôm chặt lấy , thầm thì một lời xin bên tai.

Lúc đó hiểu ý nghĩa của nó là gì, mãi về mới thấu.

Đó là cảm giác thấy mắc nợ.

Hứa Hạ bên cửa sổ, chuyện bâng quơ với Hệ thống.

Hệ thống buông xuôi, còn buồn phản kháng: [Ký chủ, cứ đợi , sắp xuyên của tinh hệ đến bắt .]

[Chính xác mà thì còn 47 giờ 26 phút nữa.]

Hứa Hạ ngáp một cái: "Thế thì tệ thật đấy, tranh thủ thời gian quấn lấy yêu mới ."

Nói xong, định tiến tới dính lấy như một con lười.

Hệ thống nhịn nổi nữa: [Tôi thật sự hiểu nổi ! Trước khi gặp Dụ Tri Diệu, từng đầu bảng xếp hạng tích lũy đấy.]

[Thế mà ạnh công nhiên khiêu khích pháp quy của Liên bang, còn kháng lệnh, tình trạng hiện giờ của chính là hình phạt mà Liên bang dành cho đấy.]

Loading...