
QUẬN VƯƠNG-XIN ĐỪNG TRÊU CHỌC TA
- Cập nhật
- 1 tháng trước
- Loại
- Truyện Chữ
- Thể loại
- SủngCung ĐấuTruy ThêDưỡng Thê
- Tác giả
- TUYẾT VÂN NHii
- Lượt xem
- 0
- Yêu thích
- 0
- Lượt theo dõi
- 1
- Trạng thái
- Đang phát hành
QUẬN VƯƠNG XIN ĐỪNG TRÊU CHỌC TA
Ta là đích nữ phủ Thái Phó -Chu An Nhi , mẫu thân ta là quận chúa đương triều có mối quan hệ thân thiết mới Hoàng Thái Hậu . Vì thế khi ta sinh ra đã được định sẵn vào cung làm Thái Tử Phi tương lai.
Nhưng biến cố lớn ập đến, mẫu thân ta lâm trọng bệnh khi ta 5 tuổi, phụ thân ta liền cưới người mới- Lý Thi Mạn. Sau 2 năm bà ấy lên chính thê và có thêm một thứ nữ cho phủ Thái Phó- Chu Yến Vân , mọi điều tốt đẹp đều đem cho muội muội của ta, chèn ép ta đủ thứ. Đích nữ phủ Thái Phó cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, lớn hơn chút ta phải làm như nô tì trong phủ, từ giặt giũ , cơm nước, cha ta không hề để tâm đến đứa con gái này .
Còn muội muội của ta , ngày ngày được mọi người chăm chút từng chút một, để trở thành hoàng hậu tương lai.
Ngày thánh chỉ hứa hôn đến, ta nắm chặt vạt áo nhàu cũ đợi chờ… cuối cùng không ngoài dự đoán, người được tiến cung vào là Thái tử Phi đã từ đích nữ thành Thứ nữ- Chu Yến Vân đoan trang, hiền hậu. 5 ngày sau sẽ được triệu vào cung học các nghi thức trong cung, mồng 2 tháng sau cử hành tiến cung như đã định.
Ta cũng được “ thơm lây” được định hôn với Quận Vương - Tống Vân Đình . Nổi tiếng bạo quân, không ai giám động đến hắn, nghe nói cô nương nào giám có ý định trèo cao đều bị Quận Vương trừng trị, có hai người trước cố ý vào phủ Quận Vương đều phải chết.… nên từ đó không cô nương nào giám có ý định đó .
khi xưa hắn không màng danh lợi, không muốn gò bó mà nhường ngôi cho cháu trai hắn- là vị vua bây giờ - Tống An Vĩnh . Nên lời nói của hắn rất có trọng lượng trong triều, không ai giám có ý kiến hay hành động bất kính với hắn. Đến vua còn kính nể hắn vài phần.
Nghe đồn năm xưa chinh chiến hắn bị trọng thương nên lui về không muốn tranh quyền đoạt vị. Tống An Vĩnh được hắn nâng lên từ thuở thiếu niên đến bây giờ nên hắn rất được coi trọng. Tống Vân Đình không sợ trời, không sợ đất, ai không phải với hắn đều bị hắn diệt gọn.
Ai cũng chúc mừng đầy mỉa mai nói ta tốt số, nhưng đâu biết đầu ta có thể rơi bất cứ lúc nào, nghĩ mà rùng mình… nếu thế thật ta sẽ xin hắn cho ta chết được nguyên vẹn. Thì ta cũng mãn nguyện.
Ngày thành hôn, ta đơn giản mặc hỷ phục ngồi đợi chờ, cả phủ đang tất bật chuẩn bị cho muội muội của ta cũng thành hôn hôm nay.
Ta nắm chặt di vật của mẫu thân an ủi bản thân, “ mẫu thân con chắc sắp đi gặp người rồi”.
Đợi mãi thì giờ lành cũng đến, ta được đưa lên kiệu hoa, không một lời dặn dò hay chúc phúc, ta nhẹ nhàng bước qua cánh cửa… vậy là từ nay ta sắp được giải thoát rồi, thoát khỏi địa ngục nhân gian này… ta thà dấn thân vào chỗ chết thì cũng mãn nguyện rồi.
Nghi thức cũng xong xuôi, ta ngồi đợi chờ “Phu quân” đến mở khăn che. Đợi đói quá, ta lén cầm một nắm hạt bóc ăn , đang ăn dở thì nghe tiếng mở cửa, ta vội giấu hạt dưới chăn, kéo khăn trùm đầu lại.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần khiến ta không khỏi thấp thỏm. Chợt lưỡi kiếm sắc lẹm lật tấm khăn lên, ta thót tim nhắm nghiền mắt lại , lẩm bẩm “ tiêu rồi.. tiêu rồi… chẳng lẽ ta phải chết ngay ngày đầu tiên thành hôn như này sao…”
Không thấy động tĩnh gì, ta hé mắt nhìn, đập vào mắt ta khuôn mặt trắng trẻo, đẹp hết cỡ, ta nghi ngờ liệu đây có phải Quận Vương như lời đồn không. Thấy ta nhìn chằm chằm, hắn nhếch cười chĩa kiếm vào cổ ta
sao, gả cho ta khiến ngươi thất vọng
Ta vội xua tay giải thích:
- không ạ… chỉ là ta có chút chưa quen, Quận Vương yên tâm ạ
ta nghe nói, ngươi có hôn ước với Thái Tử
là do từ nhỏ không hiểu chuyện, do phụ mẫu sắp đặt ạ. Đến giờ lệnh ban xuống đã có thay đổi rồi ạ .
Hắn bóp cằm ta cau mày
— vậy ý ngươi gả cho ta khiến ngươi uỷ khuất
dạ không… gả cho ngài ta còn không giám mơ nữa là.
Hừ
“Xoẹt” một tiếng rất nhanh, y phục của ta bị tuột ra, ta hốt hoảng giữ trước ngực, càng lùi về sau, hắn càng cúi áp sát, hơi thở ấm nóng thoang thoảng mùi rượu khiến ta nóng hết mặt, vội vàng quay đi không giám nhìn thẳng.
Tống Vân Đình chặn ngay trước mặt ta, không cho ta nhúc nhích, ta càng sợ hãi giữ trước ngực lắp bắp, một tay giữ vai Tống Vân Đình không để hắn lại gần hơn:
Quận …Quận Vương…khoan đã
Hắn hừ mũi không vui trừng ta
— đêm xuân đáng giá, ngươi đừng làm hỏng chuyện tốt
Hắn lại gần hơn, cánh tay mạnh mẽ kéo ta lại gần, bàn tay lạnh lẽo luồn sau lưng khiến ta lạnh sống lưng, hơi thở nóng bỏng phả bên tai ta nóng rực :
ngươi không thích sao mà trốn ta kĩ vậy
Quận Vương tha tội… ta ..ta
Hắn không vui thôi không trêu ghẹo ta, phất áo đứng dậy đi ra ngoài. Ta ở lại trong phòng thở phào, thật sự hắn chưa giết mình, coi như mình may một kiếp.huhu
