4.
Vào buổi tối.
Anh trai tôi theo chỉ dẫn của chú Chung, đã gi3t mười con ch.ó đen, dùng m//áu và mỡ của chúng trộn lại, thắp một ngọn đèn trường minh ở cửa.
Phương pháp này rất tổn hại đến đức hạnh, nhưng không còn cách nào khác, chú Chung nói, chỉ có như vậy mới có thể ngăn chặn được s//át khí của th//i nữ.
Chú còn bảo anh trai tôi thắp hai hàng nến trắng.
M//áu chó đen để ngăn sát khí, nến trắng để tiễn s//át khí.
Chú Chung nói với anh trai tôi, đêm nay nến này không được tắt, nếu tắt, cậu sẽ ch//ết.
Anh trai tôi sợ hãi, bảo tôi cùng anh ấy canh giữ.
Giữa đêm, tôi thực sự quá mệt mỏi, nên đã chợp mắt một chút.
Gần sáng, tôi bị một tiếng động xào xạc đánh thức, vừa mở mắt ra, tôi thấy ở góc cửa lớn, có một thứ hình người đang ngồi, khí lạnh tỏa ra.
"Anh?" Tôi lấy hết can đảm gọi một tiếng.
Anh trai tôi lập tức quay đầu lại, tôi suýt nữa thì phát điên!
Anh ấy khoác lên mình một lớp da chó đen đầy m//áu, ngồi trên đất, liên tục múc mỡ x//ác chó vào miệng, dưới đất hàng chục cây nến trắng, đều đã tắt!
Điều khiến tôi rùng mình nhất là bụng anh ấy bị mỡ chó đen căng phồng đến gần như nứt ra, nhưng khóe miệng lại treo một nụ cười quái dị!
"Có chuyện rồi! Chú Chung, có chuyện rồi!" Tôi lăn lộn đứng dậy, chạy về phía nhà chú Chung.
Anh trai tôi cũng đột ngột đứng dậy, cười ghê rợn đuổi theo tôi.
Tôi thực sự sắp phát điên! Tôi chạy hết sức, anh trai tôi ở phía sau đuổi theo, vừa đuổi vừa phát ra tiếng cười sắc nhọn như phụ nữ: "khà khà khà khà..."
"Cứu tôi với! Chú Chung! Chú Chung!" Tôi lớn tiếng kêu cứu.
Cuối cùng cũng chạy đến con đường lớn, phía trước là con sông nơi quan tài m//áu chìm xuống.
Từ xa, tôi thấy một thứ màu đỏ lớn đang đi qua đi lại trên bờ sông.
5.
Tôi đột nhiên ngẩn người, toàn thân nổi hết cả da gà.
Cái vật màu đỏ lớn đó dường như cũng nhận ra tôi đang nhìn nó, nó quay sang phía tôi.
Anh trai tôi đã chạy đến bên cạnh tôi, đứng cạnh tôi, trên mặt mang nụ cười ghê rợn, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào tôi: "Em thấy đúng không?"
Tôi run rẩy ngẩng đầu nhìn anh. Anh cúi đầu, khuôn mặt tái nhợt gần như chạm vào trán tôi.
"Chặn hắn lại!" Chú Chung từ phía sau chạy tới, tay cầm đinh trấn hồn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/quan-tai-mau/chuong-2.html.]
"Để tôi đ.â.m ch//ết cậu ấy!"
Gương mặt ông ta đầy oán hận, khiến tôi lạnh sống lưng: "Cậu ấy đã thành qu//ỷ rồi! Ch//ết chắc rồi, để tôi đ.â.m ch//ết cậu ấy!"
Anh trai tôi thấy chú Chung chạy tới, liền chạy về phía bên kia sông.
Cái chuông trong tay chú Chung kêu "đing đang đing đang", tôi thấy bước chân anh trai tôi chậm lại, ôm đầu ngồi xổm xuống đất.
"Đâm ch//ết cậu!" Chú Chung đá ngã anh trai tôi, giơ cao cái đinh trấn hồn trong tay, nhằm vào gáy anh trai tôi, chuẩn bị đ.â.m xuống.
Tôi nhớ lời chú Chung nói ban ngày, cái này vừa đ.â.m xuống, sẽ không bao giờ được siêu sinh, anh trai tôi ch//ết chắc rồi!
Tôi lao tới, đẩy chú Chung ra, giật lấy cái chuông của ông ta.
"Anh, chạy đi! Chạy đi!" Tôi hét lên.
Anh trai tôi từ dưới đất đứng dậy, chạy sang bên kia sông, "bịch" một tiếng, nhảy xuống sông, cái vật màu đỏ lớn đó cũng biến mất.
"Phụt!" Chú Chung ôm ngực, phun ra một ngụm m//áu, ánh mắt ông ta đầy oán hận:
"Anh cậu bị quỷ nhập, không cho tôi đ.â.m ch//ết hắn, sẽ có nhiều người ch//ết!"
Tôi lắc đầu: "Đó là anh tôi..."
Chú Trọng tay run rẩy, từ trong túi lấy ra một cuộn thuốc lá, hút mạnh hai hơi, sắc mặt mới hồi phục một chút, ông ta hít một hơi thật sâu: "Cậu thấy cái gì?"
6.
Tôi không biết ông ta có phải đang chỉ cái vật màu đỏ đó không.
"Cậu thấy gì?" Ông ta lại hỏi một cách hung dữ.
"Một người phụ nữ màu đỏ lớn, từ trong sông bò ra." Tôi nói không yên lòng.
"Bò ra... làm sao có thể bò ra được..." Chú Chung nhìn tôi, ánh mắt ông ta khiến lòng tôi cảm thấy sợ hãi.
Đến khi trời sáng, cả tôi và chú Chung đều không tìm thấy anh trai tôi bên bờ sông.
Chỉ có một dãy dấu chân dài ba tất, như thể có cái gì đó từ dưới nước bò ra.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Chú Chung nhìn mặt sông: "Trong nước này, chắc chắn có cái gì đó."
Gương mặt chú Chung tối tăm đến đáng sợ.
Tôi cảm thấy anh trai tôi chắc chắn đã nhảy xuống sông và ch//ết đuối.
Ngồi xổm bên bờ sông, tôi không kìm được mà khóc lên.
Vào lúc này, đột nhiên có cái gì đó nổi lên trên mặt sông, tôi đưa tay vớt lên, một cái đầu trắng bệch từ dưới nước nổi lên, cơ thể phù nề, cứ thế nằm ngang trước mặt tôi.
Tôi "á" một tiếng, sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, sau đó vùng vẫy, chạy về phía sau chú Chung: "Anh tôi! Anh tôi nổi lên rồi!"