QUAN TÀI M//ÁU - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-03 03:59:00
Lượt xem: 277
1.
Chú Chung chỉ vào bốn góc của quan tài: "Bốn góc của quan tài này được đóng bằng đinh trấn hồn! Trên quan tài khắc 《Đại La Trấn Thi Kinh》,đây là quan tài ác!"
Nhưng mọi người đều không để tâm.
Chúng tôi ở đây nằm trên con đường cổ của sông Hoàng Hà, không biết có bao nhiêu thứ đã bị chôn vùi trong sông hàng trăm năm qua, mưa lớn thường có thể cuốn trôi lên một số đồ vật.
Năm tôi sinh ra, có trận lũ lớn, từ sông trôi lên hai con bò sắt không biết tên.
Chú Chung như phát điên, thu dọn th//i th//ể nữ, đặt cô trở lại quan tài. Sau đó, ông chắp tay, quỳ xuống đất liên tục lạy th//i th//ể nữ. Ông cầu xin mọi người trả lại những đồ chôn theo.
Nhưng những trận lũ liên tiếp đã phá hủy nhiều ruộng vườn và nhà cửa, mọi người đều không thu hoạch được gì.
Những thứ trong quan tài cổ nhìn là biết đồ cổ, chuyển tay là có thể đổi tiền.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Dù chú Chung có khẩn cầu thế nào, cũng không ai để ý đến ông.
Anh trai tôi còn khiến người ta đẩy ông sang một bên, gọi vài người, đẩy chiếc quan tài xuống sông.
Khi quan tài m//áu vừa vào sông, lạ lùng thay, nó không nổi lên mà lại chìm xuống.
Chẳng bao lâu, toàn bộ mặt sông đã bị nhuộm đỏ như m//áu.
2.
Chú Chung ngồi bệt xuống đất: "Xong rồi!"
Khi cả dòng sông chuyển thành màu đỏ, tôi thấy ánh mắt mọi người đều có chút hoảng loạn.
"Chú Chung, sao sông lại đỏ… không thể nào có chuyện gì thật đấy chứ?" Anh trai tôi tiến lại hỏi với giọng run rẩy.
"Sắp có người ch//ết rồi."
Sắc mặt chú Chung khó coi.
"Đây là quan tài m//áu, chỉ có những người ch//ết oan uổng, và những người có oán khí rất lớn, mới dùng loại quan tài này để trấn hồn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/quan-tai-mau/chuong-1.html.]
Chú Chung nhặt lên hai chiếc đinh trấn hồn rơi trên đất: "Cái này, từ cổ đ.â.m vào, rồi khắc văn tự lên quan tài m//áu, bên trong sẽ vĩnh viễn không thể siêu sinh."
"Có thể bị ép đến mức dùng biện pháp này, có thể tưởng tượng, cô ấy đã khiến nhiều người ch//ết rồi! Hôm nay cô ấy đã thấy ánh sáng mặt trời! Một trăm năm sát khí!"
"…… Không thể trấn được!"
3.
Sắc mặt của dân làng đều có chút kiêng kỵ.
Chú Chung lại hỏi ai đã mở quan tài, dân làng nhìn về phía anh trai tôi.
"Lấy ra!" Chú Chung đột ngột quát lớn.
Anh trai tôi cũng bị dọa cho giật mình, lúc này anh không còn lộn xộn nữa, đưa ra những thứ như ngọc bội, giày thêu, trâm cài tóc...
"Tôi nói, cái khác!"
Chú Chung nắm chặt cánh tay anh trai tôi, lật tay từ trong túi của anh lấy ra một chiếc đinh dài bằng vàng rực rỡ, trên đó khắc rất nhiều ký tự phức tạp, còn chạm khắc vài hình thù quái dị của ma qu//ỷ.
"Tôi đã biết sẽ có thứ này!"
Chú Chung nhìn anh trai tôi với ánh mắt đầy oán hận.
Anh trai tôi cười khổ, có phần nịnh nọt nói: "Nếu chú cần thì lấy đi, cái này tôi đã lấy từ đầu của cô ấy."
"Trấn hồn đinh đóng vào đỉnh đầu, cậu cũng dám lấy!"
Chú Chung tức giận tát anh trai tôi một cái. Anh trai tôi bình thường có chút ngốc nghếch, nhưng lúc này, anh thật sự có chút sợ hãi, mặt mày nhăn nhó, cũng không dám lên tiếng.
Chú Chung nói, thứ trong quan tài, lúc ch//ết chắc chắn mang theo hận thù ngút trời, và sau khi ch//ết, nhất định đã gây ra động tĩnh rất lớn, mới bị cao nhân dùng Trấn hồn đinh đóng trong quan tài má//u.
Đây là một phương pháp cực kỳ độc ác, không bao giờ được siêu thoát.
Có thể tưởng tượng, bên trong có thứ gì ghê gớm. Vì vậy mới viết lên quan tài câu nguyền rủa “Quan tài m//áu trấn hồn, mở ra là ch//ết."
Mặt anh trai tôi trắng bệch: "Không, không đến mức đó chứ?"
"Cậu muốn hại ch//ết mọi người!" Chú Chung nói một cách nghiêm khắc!