PI XÀ ĂN BÁM - 9 - 10

Cập nhật lúc: 2024-07-15 09:17:13
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

 

Hẳn Tạ Thù Kỳ khẩu vị phải nặng lắm mới nuốt trôi được miếng này?

 

Vì để làm rõ vấn đề này, tiện thể tương lai trẫm còn ăn bám Tạ Thù Kỳ.

 

Sau khi Tạ Thù Kỳ về Lương đô, trẫm giữ hắn lại đây luôn.

 

Xét thấy năng lực chịu đựng tâm lý của quần thần tương đối kém, trẫm không trực tiếp nói oang oang với bọn họ. Mà uyển chuyển bày tỏ, trẫm muốn thảo luận với Tạ Thù Kỳ về kế hoạch tiến đánh Nam Tề.

 

Nhưng Đại Phúc bảo: “Bệ hạ, không bằng ngài cứ oang oang với đám đại thần đi, bây giờ đám đại thần đang nghi ngài thỏ hết, chó săn bị thịt, ám sát Tạ Thiếu soái ở Lương đô đấy.”

 

Trẫm: “...”

 

Trẫm nói: “Chút hiểu biết ấy trẫm vẫn có nhé.”

 

Chưa cần nói tới hai mươi vạn hùng binh Tạ gia đang nắm trong tay, mà bao năm nay, vì yên bình của Đại Lương, có thể nói Tạ gia đã vắt kiệt sức lực.

 

Quả thật, ngày phụ hoàng mới kế vị, Tạ gia vẫn giữ thái độ trung lập, đứng ngoài nhìn vào.

 

Nhưng trước khác nay khác, khi ấy Đại Lương quả thực không giống sẽ vực dậy được, chẳng phải đến cả phụ hoàng cũng từng run rẩy tới khóc với Quốc sư sao.

 

Hơn nữa, dù ban đầu Tạ gia đứng ở vị trí trung lập nhưng ít nhiều gì cũng không gây áp lực trong triều, âu cũng chỉ là thủ đoạn tự vệ giữa thời loạn thôi. Chẳng nói khoa trương gì nhưng non nửa đại thần trong triều đều đã từng giữ thái độ trung lập, đứng ngoài quan sát suốt mấy năm phụ hoàng gian nan nhất đấy thôi.

 

Nhưng sau khi phụ hoàng đã ổn định thế cụ, bọn họ cũng như Tạ gia lập tức quy hàng.

 

Cho tới bây giờ, Tạ gia đã là trụ của của Đại Lương. Danh tiếng của Tạ Thù Kỳ bây giờ còn hơn cả Lâm Thủy Hàn năm đó nữa.

 

Từ khi y ở lại Lương đô, Tạ phủ đông như trẩy hội. Trong năm tháng ngắn ngủi, con em thế gia Lương đô đã giao hảo với y rồi. Rất giống với Lâm Thủy Hàn mỗi lần đánh giặc trở về năm đó, đang tiếng năm đó Lâm Thủy Hàn…

 

Vả lại, Tạ Thù Kỳ còn có ơn cứu mạng trẫm nữa đấy.

 

Tục ngữ có câu, ơn cứu mạng không thể báo đáp, chỉ đành lấy thân báo đáp.

 

Trẫm cảm thấy, phương pháp ấy ấy, cũng hợp lý.

 

Trẫm được cái không thích quanh co lòng vòng.

 

Thế là trẫm tìm một ngày lành hợp nói chuyện yêu đương, gọi Tạ Thù Kỳ vào cung, hỏi: “Nghe Hoàng Hậu kể, khanh thích trẫm phát điên, khanh thích trẫm chỗ nào?”

 

Tạ Thù Kỳ: “...”

 

Y ngẩng đầu nhìn Hoàng Hậu, trong mắt là cả bầu trời hỏi chấm.

 

Trẫm cũng hỏi chấm: “Sao thế, trên mặt Hoàng Hậu có đáp án à?”

 

Y: “...”

 

Y đắn đo giây lát: “Thích bệ hạ yêu dân như con.”

 

Trẫm: “?”

 

Chính thức dữ dậy?

 

Mà rõ ràng y đã trả lời rất chi hình thức rồi mà Hoàng Hậu cũng làm ra biểu cảm “Ca, thì ra là thế”.

 

Hoàng Hậu: “Ca, chẳng trách ở huynh cứ như cha già ấy, thì ra huynh thích đàn ông kiểu kiểu thế.”

 

Tạ Thù Kỳ: “!”

 

Nếu trẫm không nhìn lầm, trong ánh mắt của Tạ Thù Kỳ có… sát khí.

 

Hình như Hoàng Hậu chọc phải đại họa rồi, Tạ Thù Kỳ không hề thích trẫm.

 

Trẫm đã nói với Hoàng Hậu mãi rồi mà, bạ đâu ghép đôi đấy là tự hại mình mà nàng cứ không tin.

 

Nhưng Hoàng Hậu vẫn bướng lắm, có lỗi cũng kiên quyết không nhận, còn dám tái phạm lần sau.

 

Nàng thậm chí còn giật dây trẫm cưỡng ép Tạ Thù Kỳ yêu đương để thỏa mãn cái đam mê ghép cp biến thái của nàng.

 

Nàng nói: “Bệ hạ, cầm tù huynh ấy, chà đạp huynh ấy, thà ta không yêu người trong thiên hạ, cũng không thể để người trong thiên hạ không yêu ta, có hiểu chưa.”

 

Trẫm khô héo lời: “Hoàng Hậu, giữ mặt mũi chút được không?”

 

Nàng: “Mặt có ăn được như cơm đâu!”

 

Trẫm: “...”

 

Trẫm: “Trẫm nhớ là trước kia nàng đâu có như này, rõ ràng nàng là một cô nương dè dặt rất hiểu chuyện cơ mà.”

 

Hoàng Hậu: “...”

 

10. 

 

Trẫm vẫn nhớ năm đó, cái năm mà trẫm và Lâm Thủy Hàn dưỡng thương ở Tạ gia.

 

Hoàng Hậu mới mười ba tuổi, vẫn là một cô bé nhà bên, ngày ngày nỗ lực diễn trò xà nẹo Lâm Thủy Hàn.

 

Khi đi ngang qua Lâm Thủy Hàn nếu không vô tình đánh rơi khăn tay thì cũng làm rơi sách rơi vở. Nhưng nàng lại chẳng dám nhìn Lâm Thủy Hàn, làm trẫm cứ phải nhặt đồ rơi đồ rớt cho nàng rồi gọi: “Nhóc con, ngươi rơi đồ này.”

 

Lần tệ nhất ấy là, trẫm cùng Lâm Thủy Hàn đang tham quan hồ nhân tạo của Tạ gia thì Hoàng Hậu đi ngang qua, nàng trượt chân, trượt thẳng tới trước mặt Lâm Thủy Hàn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/pi-xa-an-bam/9-10.html.]

Khi ấy, Lâm Thủy Hàn bị thương ở chân còn chưa khỏi, không ngồi xổm xuống được, bình tĩnh lùi về sau hai bước.

 

Trẫm đành phải đỡ Hoàng Hậu dậy, bất đắc dĩ nói: “Đừng xà nèo Lâm Thiếu soái nữa, chân hắn bị thương rồi, ngươi mà trượt xuống hồ, cô không biết bơi là nhà ngươi hết cứu đấy.”

 

Hoàng Hậu chạy trối c.h.ế.t nhưng lần tiếp theo nàng vẫn không ngừng cố gắng.

 

Trẫm không nhìn nổi nữa, nên khi nàng ấy lại qua xà nẹo ăn vạ Lâm Thủy Hàn, trẫm ôm lấy eo Lâm Thủy Hàn, hôn lên mặt hắn.

 

Trẫm nói với nàng ấy: “Tạ tiểu thư, dù ngươi có đẹp như con lai, đẹp kinh tâm động phách. Nhưng chưa nói tới ngươi vẫn còn quá nhỏ, Lâm Thiếu soái không làm được chuyện cầm thú như thế thì tính hướng của Lâm Thiếu soái cũng giống ngươi mà. Nên là hai người không hợp đâu, hết hi vọng đi.”

 

Hoàng Hậu: “...” 

 

Hoàng Hậu: “...” 

 

Hoàng Hậu: “...” 

 

Hoàng Hậu bỗng tròn mắt nhìn, dường như vừa mở ra cánh cửa tới thế giới mới, lắp bắp nói: “Ta… ta… ta có thể gia nhập với các ngài không?”

 

Trẫm: “...”

 

Đây là lời lang sói gì thế!

 

Khi trẫm vẫn còn đang suy tư rằng Tạ gia là gia tộc lớn sao lại nuôi ra một nhóc con vừa không biết xấu hổ còn vừa có suy nghĩ linh tinh bậy bạ như Hoàng Hậu thì nàng lại đốp thêm một câu: “Ta sùng bái Lâm Thiếu soái đã lâu, ta muốn bái ngài ấy làm thầy.”

 

Trẫm: “...”

 

Người không biết xấu hổ là trẫm.

 

Người suy nghĩ linh tinh bậy bạ cũng là trẫm.

 

Nhưng cũng phải nói thật là Lâm Thủy Hàn rất có duyên với trẻ trâu. Trẫm cũng từng kể rồi đấy, cứ hắn về Lương đô và đám con cháu nhà quyền thế ở Lương đô sẽ kết bầy chạy tới phủ Tướng quân.

 

Một nửa có cùng mục đích với Hoàng Hậu là muốn bái sư, nửa còn lại là bảo sao thì hay vậy.

 

Cơ mà Lâm Thủy Hàn lại thích yên tĩnh nhưng trực tiếp từ chối bọn họ thì không hay.

 

Thế là, nhiệm vụ này lại rơi vào đầu trẫm.

 

Trẫm thao túng bọn họ rằng: “Các ngươi vốn đã đần rồi, đừng bái Lâm Thủy Hàn làm thầy làm gì. Các ngươi không bái hắn làm thầy, ít nhiều gì cha mẹ các ngươi còn viện cớ được cho các ngươi là không tìm được thầy giỏi nên các ngươi mới đần như thế. Các ngươi mà bái Lâm Thủy Hàn làm thầy, học chẳng ra gì, cha mẹ các ngươi còn kiếm cơ cho các ngươi kiểu gì được, đúng không nào? Trăm sự chữ hiếu làm đầu, các ngươi hãy nghĩ cho huyết áp của đa số cha mẹ mình chút đi. Các ngươi thấy sao?”

 

Bọn họ: “...”

 

Bọn họ còn muốn gì đó, trẫm ngẩng đầu lên đã thấy Lâm Thủy Hàn đi xa, thế là trẫm cười hở mười cái răng với bọn họ, vặn nhỏ giọng lại, khuyên tiếp: “Có tới nữa, có tin cô đánh ch.ết các ngươi không!”

 

Đám con em các nhà rất nghe lời, cả đám rút lui nhanh như chớp.

 

Trẫm thầm tưởng rằng mình thao túng thành công rồi, dương dương đắc ý đi vào cửa mới thấy cổng phủ Tướng quân dựng một tấm bảng, viết rằng: Nhà có chó dữ, người sống chớ vào.  

 

Trông nét bút có vẻ là Lâm Thủy Hàn viết, mực bút cũng còn mới.

 

Trẫm: “?”

 

Trẫm giận tới mức nhe răng trợn mắt, đuổi theo Lâm Thủy Hàn hỏi: “Nhị ca, huynh có ý gì đây?”

 

Lâm thủy Hàn lạnh nhạt chặn miệng trẫm lại, đáp: “Thu răng nanh lại, ai cũng biết ngài muốn giữ cơm hết.”

 

Trẫm: “...”

 

Lần ấy, Lâm Soái còn mắng Lâm Thủy Hàn một trận, rằng Lâm Thủy Hàn làm huynh trưởng phải có sự chững chạc của người huynh trưởng, làm thần tử nên có sự kính trọng của thần tử.

 

Lần này, Lâm Soái lại đứng nguyên tại chỗ, không nói lên lời.

 

Đúng, trùng hợp vậy đấy, lúc trẫm hôn Lâm Thủy Hàn, Lâm Soái tới.

 

Tình hình tự nhiên trở nên khó xử vô cùng.

 

Một lúc lâu sau, Lâm Thủy Hàn gọi: “Cha.”

 

Lâm Soái giận lắm, trực tiếp mồm nhanh hơn não: “Cha cái gì mà cha, ta không có cha nào như ngươi.”

 

Lâm Thủy Hàn: “...”   

 

Cuối cùng Hoàng Hậu phải ra hỗ trợ giải thích, nàng nói: “Thái Tử điện hạ cho rằng ta thích Lâm Thiếu soái, vì để ta bỏ cuộc nên mới cố ý làm thế.”

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

 

Lâm Soái nửa tin nửa ngờ nhìn trẫm, rồi lại nhìn Lâm Thủy Hàn, hỏi: “Thật không?”

 

Lâm Thủy Hàn im lặng giây lát rồi nói: “Cha, vì huyết áp của cha, cha cứ tin lời Tạ tiểu thư trước đi.”

 

Lâm Soái: “...”

 

Lâm Soái ôm trán quay đi, vừa đi và nói: “Ta phải đi đào cái hố chôn cửu tộc trước đã.”

 

Lâm Thủy Hàn cùng trẫm: “...”

 

Lâm Soái đi rồi, Hoàng Hậu mới tròn đôi mắt trong suốt của nàng hỏi Lâm Thủy Hàn lần nữa: “Bây giờ ta bái sư được chưa?”

 

Lâm Thủy Hàn từ chối lịch sự: “Thái Tử điện hạ không đồng ý.”

 

Trẫm: “...”

 

Sau đó, mãi cho tới khi trẫm và Lâm Thủy Hàn về Lương đô, cũng không thấy Hoàng Hậu qua làm bộ đánh rơi cái nọ cái kia với Lâm Thủy Hàn nữa.

 

Đấy, trước kia nàng ấy là một cô nương nhỏ biết nghe lời khuyên, sao giờ lớn lại khác thế này?

Loading...