PI XÀ ĂN BÁM - 7 - 8
Cập nhật lúc: 2024-07-15 06:19:45
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Nếu không, sao lúc trẫm hô hào đòi ngự giá thân chinh, Tả Tướng lại trực tiếp cho người lôi trẫm ra ngoài được.
Theo lời Đại Phúc bà tám với cấp dưới của lão thì là: “Nếu không có Tả Tưởng, chắc bệ hạ đã cụ đi chân lạnh toát rồi.”
Trẫm nhìn bộ dạng lắc đầu thở dài của Đại Phúc, cảm thấy sợ hãi sâu sắc thay cho mấy người lắm bí mật trong Hoàng cung này.
Tới trẫm là Hoàng Đế mà cũng thành chủ đề bàn tán khắp chốn nói chi những người khác.
Càng đáng sợ hơn chính là, ba tháng sau, Tạ Thù Kỳ đánh lui Nam Tề, nhưng lúc trẫm lệnh cho hắn đánh tiếp, hắn lại không đánh nữa.
Trong cùng một ngày, trẫm hạ liên tiếp mười hai tấm kim bài, lời nói không có tác dụng đã đành, thế mà vàng lại còn hoặc bị nung ra làm thành hàng mỹ nghệ, hoặc đổi thành tiền.
Mà người chặn mười hai tấm kim bài này lại, chẳng phải ai khác, chính là tả tướng.
Ổng cầm ngân lượng bán được, rủ Thượng thư Hộ bộ tới tìm trẫm, trẫm còn chưa hiểu ra sao, Thượng thư Hộ bộ đã quỳ “phịch” một cái: “Cảm tạ bệ hạ hào phóng đưa tiền.”
Trẫm: “?”
Tả tướng trình giấy tờ lên: “Tất thảy bán được hai vạn lượng, mời bệ hạ xem qua.”
Trẫm cả giận nói: “Đây là tiền riêng của trẫm mà!”
“Tiền riêng gì cơ, Hoàng Đế tốt nhà ai mà xa xỉ thế, dùng vàng làm lệnh bài thật luôn. Đến cả cái vị hôn quân không có tính người, dùng mười hai tấm kim bài g.i.ế.c người còn chưa dùng vàng làm lệnh bài nữa là. Trước mắt lại đang có chiến sự, lúc quốc khố đang căng thẳng thế này…”
Tả tướng nổi giận: “Tịch thu sung công.”
Trẫm: “...”
Được, trẫm nhịn.
Trẫm hỏi: “Vậy chuyện trẫm muốn đánh Nam Tề thì sao?”
Tả tướng: “Có Hoàng Đế tốt nhà ai nhìn dân sống yên sống ổn lại ngứa mắt là như nào nào, năm nay Tạ thống soái đã hơn năm mươi, ngài cứ nhất định muốn ông ấy người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh mới chịu đúng không?”
Trẫm ngờ vực: “Chẳng phải khanh với Tạ Soái không hợp nhau à?”
Tả tướng: “Đúng rồi.”
Trẫm: “?”
Trẫm nhìn Tả Tướng, chợt có ý nghĩ to gan.
… Chẳng lẽ trẫm bị lão Tả Tướng với Tạ Thống Soái diễn tuồng qua mặt?
Cơ mà vì sao chứ?
Đại Phúc kề bên tai trẫm: “Vì ngài ba mươi mấy tuổi đầu rồi còn chưa lập Hậu.”
Trẫm: “...”
Thế nên sau khi ép được trẫm lập Hậu rồi, hai kẻ này diễn tuồng “Tướng tướng không chung đường” cho trẫm xem à?”
Chẳng trách từ ngày trẫm cưới Hoàng Hậu thấy ngày nào Tả Tướng và Tạ Thống soái cũng đánh cờ với nhau, lúc vào triều, Tả Tướng mắng trẫm, Tạ Thống soái còn ở bên cạnh bồi thêm câu “Thần tán thành”.
Tán thành cái quần, hai người này đã thông đồng với nhau xong rồi!
Trẫm lên một kế hoạch siêu to!
Trẫm giận dữ ra ngoại ô đi săn một tháng, luyện đao nguyên cái tháng đấy luôn.
Một tháng sau, khi nguyên cái hoàng cung truyền tai nhau rằng trẫm nuôi mỹ nhân ở ngoại ô, vì mỹ nhân bỏ bê triều chính, Tạ Thù Kỳ về đến Lương đô.
Y mặc bộ giáp nhẹ, quỳ ở điện Kim Loan. Quần thần đưa đẩy tán dương, hệt như năm đó khen Lâm Thủy Hàn, đến cú pháp cũng không thèm đổi: “Đúng là Tạ Thiếu soái.”
Trẫm thì khác, gần đây trẫm khó ở, trẫm phải gây sự chơi.
Trẫm nói: “Mỗi cái Nam Tề mà đánh gần cả năm.”
Trẫm vừa nói dứt câu, quần thần vô thức nhìn Tạ Thù Kỳ, cha y thậm chí còn chuẩn bị đi lên bịt miệng y lại, đủ thấy bọn họ rất sợ Tạ Thù Kỳ ném cho trẫm câu: “Ngươi ngon ngươi đi đi.”
Dù sao, nếu là người khác ngồi đây, cùng lắm thì là mất chức mất đầu, cơ mà gặp cái mặt trẫm, trẫm sẽ đi thật.
Tạ Thù Kỳ lại biết điều vô cùng, y cũng không đề cập tới lúc chiến sự ở biên cảnh đang căng thẳng, trẫm lờ đi thư thúc chuyển lương thực y gửi tới lại còn ra ngoại ô đi săn, đi chơi. Y cũng không nhắc tới chuyện trẫm xếp cho y tên giám quân, suýt nữa kéo chân sau y.
Y khiêm tốn đáp: “Bệ hạ nói phải, là thần vô năng.
Nhưng Tả Tướng nhìn trẫm phách lối tức con mắt, thấy trẫm còn định giở quẻ, ổng bèn thọc cho một gậy: “Bệ hạ cũng đâu có kém cạnh gì, ít ra Tạ Thiếu soái cũng thắng rồi. Chuyện năm đó ngài thua tan tành suýt táng thân ngoài biên cảnh, sao ngài quên nhanh thế?”
Trẫm: “...”
Trẫm: “...”
Trẫm: “...”
Không được rồi, hôm nay phải cho lão già này đi đời thôi!
Gì lão cũng dám nói thật đấy nhỉ.
Kết quả, khi trẫm nói dứt câu kéo lão vào đại lao chọn ngày c.h.é.m đầu, lão lại lấy ra kim bài miễn tử của phụ hoàng!
Trẫm: “!”
Thôi thì trẫm đành xách đao xuôi nam chúc mừng năm mới phụ hoàng vậy.
8.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/pi-xa-an-bam/7-8.html.]
Nhưng có lẽ trẫm bị mấy lời của Tả Tướng ảnh hưởng.
Đêm đó, trẫm mơ một giấc mơ, mơ thấy năm đó trẫm chinh chiến phương Nam cùng Lâm Thủy Hàn.
Năm đó phụ hoàng không phải giả bệnh, mà bị bệnh rất nặng. Thời điểm bệnh chuyển nặng nhất, thần chí ổng còn mơ màng mất mấy tháng. Nên khi ấy, là trẫm giám quốc.
Kết quả, phụ hoàng còn chưa hẻo, Nam Tề đã kích động mấy nước nhỏ xung quanh, chuẩn bị tới bứt lông dê Đại Lương.
Lúc ấy trẫm nóng m.á.u nóng ruột, càng nhìn Nam Tề cùng mấy nước nhỏ kia càng thấy không vừa mắt.
Đã vậy Nam Tề cùng mấy nước nhỏ xung quanh lại thích tới bứt lông dê Nam Tề, vậy trẫm sẽ dùng chiến trận chứng minh, cho bọn chúng cũng thành lông dê, cắt đứt hậu họa vĩnh viễn.
Nhưng, khi trẫm vừa đề nghị chuyện này, quần thần đã bắt đầu kéo chân sau trẫm, nói từ “dĩ hòa vi quý” nói tới “khổ dân tốn tiền”.
Trẫm đành tới phủ Tướng quân, tìm Lâm Thủy Hàn.
Trẫm hỏi: “Chiến không?”
Hắn đáp: “Đưa tiền.”
Trẫm lại vòng qua tìm Hải Lộ Thanh, hỏi: “Ngươi tin ánh sáng không?”
Hắn lấy tất cả chìa khóa tiền trang ra, hỏi lại trẫm: “Sáng tới độ nào?”
Tóm lại, được hai tên này đồng ý, chuyện Nam chinh đã quyết.
Sau khi chốt kèo, bệnh tình của phụ hoàng cũng đỡ nhiều, trẫm lại theo chân Lâm Thủy Hàn lên đường.
Lần này đi mất hai năm.
Trong hai năm này, mấy nước nhỏ quanh Nam Tề đã bị trẫm và Lâm Thủy Hàn dọn sạch, tới khi chỉ còn lại Nam Tề, quân ta lại có kẻ làm phản.
Lâm Thủy Hàn đang ngồi trong doanh trại, họa từ trên trời rơi xuống.
Hắn bị một mũi tên b.ắ.n trúng chân, mũi tên tẩm độc, suýt thì tiễn luôn Lâm Thủy Hàn.
Lâm Thủy Hàn mạng lớn, sau hơn nửa tháng hôn mê, độc được quân y giải. Còn đám phản bội kia, sau khi Lâm Thủy Hàn bị thương, chúng đã uống thuốc độc tự vẫn hết toàn bộ.
Căn bản chẳng thể nào điều tra ra được.
Công cuộc Nam chinh cứ vậy bị ép phải dừng chân.
Lúc rút quân lại xảy ra sự cố, chẳng ma nào nghĩ tới, trong biên cảnh phương Nam lại có quân Nam Tề, Lâm Thủy Hàn cùng trẫm bị Nam Tề phản công một đợt. Tổn hại năm vạn binh mã, mấy nước nhỏ đã bị đánh hạ, lập tức tụ lại với Nam Tề vùng dậy lần nữa.
Trẫm cùng Lâm Thủy Hàn còn bị quân Nam Tề dồn tới núi Ly ở biên cảnh, bị nhốt bảy ngày bảy đêm, không nước không lương thực.
Khi ấy, trên núi Ly, lưng trẫm bị tên b.ắ.n trúng, sốt cao không thuyên. Ngay thời khắc sinh tử tồn vong, đầu óc trẫm lại bắt đầu chập cheng. Trẫm hỏi Lâm Thủy Hàn: “Nhị ca, nếu lần này hai ta sống sót về Lương đô, huynh đừng bán miếng ngọc bội kia được không?”
Lâm Thủy Hàn liếc trẫm: “Ngươi không sợ bệ hạ đánh gãy chân thật à?”
Trẫm to mồm: “Sợ gì chứ, chân gãy thì nối.”
Lâm Thủy Hàn: “...”
Hắn lau trán cho trẫm: “Điện hạ, sốt cao váng đầu thì tranh thủ ngủ đi, ngủ một giấc là chúng ta về tới Lương đô rồi.”
Khi ấy trẫm còn có chút bi lụy: “Còn về được Lương đô sao? Có cần ta viết di thư trước không?”
Trước khi trẫm ngủ thiếp đi, Lâm Thủy Hàn nói một câu ngang ngược vô cùng: “Ngậm miệng, Tiêu Dật Trầm. Người khác sinh tử tại số nhưng mạng của ngươi do ta quyết.”
Trẫm: “...”
Thật ra, đây cũng không phải lần đầu trẫm theo Lâm Thủy Hàn đánh trận bị thương.
Mười hai năm qua, từ khi phụ hoàng lên ngôi, trẫm theo Lâm Thủy Hàn nam chinh bắc chiến, nếu không phải đang đánh trận thì là đang trên đường đi đánh trận, vết thương lớn vết thương nhỏ trẫm chịu liên miên.
Đây cũng không phải lần đầu hai người chúng ta bại trận, Lâm Soái cũng từng cố chịu bệnh thoát vị tới cứu hai chúng ta đôi lần.
Sau lần đầu Lâm Soái vớt chúng ta ra, còn từng đề nghị với phụ hoàng, một Thái Tử như trẫm, đừng có suốt ngày theo Lâm Thủy Hàn chạy tới chiến trường tìm chết.
Nhưng phụ hoàng lại bật ổng thế này: “Sao, ý ngươi là, Hàn Nhi thì đi được còn con trai nhà ta dặt dẹo quá không nên trò trống gì hả?”
Khóe miệng Lâm Soái giật một cái: “... Người có thể đừng bì tị như thế nữa được không!”
Nhưng lần ấy, chắc chắn là lần trẫm cùng Lâm Thủy Hàn thua thảm hại nhất.
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Không phải thua trong tay địch, mà lại thua trong tay người nhà, thậm chí cũng không biết, người nhà kia rốt cuộc là ai.
Mà theo lời Lâm Thủy Hàn, mạng của trẫm do hắn quyết, hắn không cho trẫm chết, trẫm không c.h.ế.t được.
Bảy ngày sau, Tạ gia cách biên cảnh gần nhất nhận được thư cầu cứu, dẫn theo viện binh đuổi tới, cứu trẫm cùng Lâm Thủy Hàn xuống núi, còn đưa hai người chúng ta tới Tạ gia ở một thời gian.
Theo lời Hoàng Hậu nói, ấy cũng là khi Tạ Thù Kỳ bắt đầu thầm mến trẫm.
Trẫm cũng không biết Tạ Thù Kỳ nhìn trúng điểm nào ở trẫm, dù khi đó Tạ Thù Kỳ không nề hà thân phận Thái Tử của trẫm, thường xuyên đến tìm trẫm.
Nhưng trẫm chắc chắn khi ấy mình chẳng khác nào một kẻ lang thang, tới cả Lâm Thủy Hàn chơi với trẫm từ nhỏ còn vì thúi quá mà kêu trẫm cách xa hắn ra chút.
Hắn nói hắn không c.h.ế.t vì đánh trận, có khi lại c.h.ế.t vì trẫm quá thúi.
Dù sao khi ấy trẫm đã hơn nửa tháng không tắm không rửa, lại còn đúng tháng bảy trời như chảo lửa.
Thậm chí tới cả Lâm Soái hôm sau chạy tới đây, nhìn thấy trẫm cũng che mũi.
Lúc ổng đi ngang qua người trẫm còn chẳng nhận ra trẫm, lại còn thuận miệng hỏi quân y đang chữa trị cho trẫm: “Đứa nhỏ này là ai thế, thúi như này còn chữa được cơ à?”
Trẫm: “...”