PI XÀ ĂN BÁM - 19 - 20

Cập nhật lúc: 2025-03-03 14:19:24
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm sau, trẫm vẫn lên triều như thường.

 

Nguyên nhân…

 

Trước khoan hãy để ý tới nguyên nhân, trẫm còn phải tiếp tục quét sạch triều đình.

 

Tạ Soái thành tù nhân rồi vẫn rất không phục, mắng trẫm: “Tiêu Dật Trần, Đại Lương có loại hôn quân vô nhân tính như ngươi, sớm muộn gì cũng mất nước.”

 

Trẫm: “?”

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

 

Ngẫm lại, thì ra ổng mắng trẫm vì trẫm khai trừ bạn tốt Tả tướng của ổng, sát hại thân tín của ổng, buộc thằng con lớn ổng phải tạo phản vì tự vệ.

 

Trẫm suy nghĩ một chút rồi đáp: “Có khi nào Tả tướng đang lừa ông không? Có khi người của ông là Tả tướng g.i.ế.c đó.”

 

Trẫm không nói điêu, trẫm thật sự không nghĩ tới chuyện g.i.ế.c con trai lớn lẫn thân tín của Lâm Soái, mà người một g.i.ế.c thằng con lớn lẫn thân tín của ổng là Tả tướng.

 

Ổng: “...”

 

Ổng: “...”

 

Ổng: “... Không thể nào!”

 

Trẫm cười: “Ngươi cho rằng năm đó, khi Phụ hoàng đăng cơ, Tả Lẫm dựa vào đâu mà từ một nhân viên nhàn tản ở Hàn Lâm viện lại nhảy thẳng lên thành Thừa tướng? Vì lão biết mắng người ta? Vì tính tình lão dở dở ương ương? Vì tuổi lão lớn? Đừng làm trò nữa, ở cái tuổi bằng con ngươi bây giờ ấy đã làm thủ lĩnh sát thủ của Phụ hoàng rồi.”

 

Chẳng qua ổng cảm thấy văn nhân không hợp động tay động chân, trông không được nhã nhặn nên ổng đổi sang chủ huy người khác động tay động chân. Đương nhiên, đầu người trong tay trẫm và Lâm Thủy Hàn, tất cả đều là ý của Tả tướng.

 

Trẫm giận: “Ngươi thấy từ lúc trẫm đăng cơ tới nay, Tả tướng mắng trẫm bao nhiêu lần, trẫm dám trả treo lấy một lần không?”

 

Vì sao trẫm không cãi lại, là trẫm không muốn cãi lại hả?

 

“Hơn nữa.” Trẫm nhìn Hoàng Hậu và Đại Phúc đứng cạnh ông ta, nói tiếp: “Năm đứa con trai của Tả tướng, ngày ngày ở nhà đánh lộn cũng không dám cãi Tả tướng nửa lời. Còn ông chỉ có một trai một gái, con trai ông không kìm được, con gái làm gian tế Nam Tề ông cũng có biết đâu.”

 

Tạ Soái: “?”

 

Hoàng Hậu: “!”

 

Trẫm liếc mắt nhìn Hoàng Hậu: “Tạ Thư Âm, từ ngày ngươi thành thân với trẫm tới nay, ngươi luôn cố gắng đẩy Tạ Thù Kỳ cho trẫm, chẳng phải vì ngươi nghĩ, trẫm đồng tính, như thế chẳng khác nào hạ nhục Tạ Thù Kỳ, Tạ Thù Kỳ tất nhiên nuốt không trôi cơn tức này, sẽ tìm cơ hội tạo phản sao? Nhưng kế không thành, ngươi lại tiết lộ cho trẫm, năm đó là Tạ Thù Kỳ nhận tiền của Nam Tề rồi mưu hại trẫm cùng Lâm Thủy Hàn để trẫm xử lý hắn. Chẳng phải ngươi nghĩ chỉ cần Tạ Thù Kỳ c.h.ế.t rồi trẫm sẽ không có người bảo vệ biên cảnh phía nam nữa, vậy thì Đại Lương lại nằm trong tay Nam Tề sao?”

 

“Mẹ của ngươi là hoàng thất Nam Tề chứ gì.”

 

Tạ Thư Âm: “...”

 

Trẫm cười cười, nói tiếp: “Nhị ca của trẫm lần này chinh phạt phương nam trở về mang cho ngươi một món quà nhỏ đấy, mong ngươi sẽ thấy vui.”

 

Dứt lời, trẫm sai người đưa một cái đầu người tới trước mặt Tạ Thư Âm.

 

… Đó là đầu của quốc quân Nam Tề.

 

Tạ Thư Âm vốn vẫn còn bình tĩnh đột nhiên mất không chế, hận không thể chạy ra khỏi nhà tù g.i.ế.c trẫm.

 

Trẫm cười lạnh: “Một cái Nam Tề nho nhỏ, có tí ưu thế về địa lý, nhảy nhót mấy chục năm trời cũng lớn mặt lớn mày quá.”

 

Tạ Thư Âm: “...”

 

Nàng ta ôm lấy đầu quốc quân Nam Tề, ngồi sụp xuống đất.

 

Cuối cùng trẫm nhìn về phía Đại Phúc, hỏi: “Dù cho trẫm bị ngươi trói chân ở Lương đô thật thì sao?”

 

Đại Phúc: “...”

 

Đại Phúc: “Tại tâm hồn tham tiền của nô, nô có lỗi với sự tín nhiệm của bệ hạ.”

 

Trẫm gật đầu: “Nhưng cũng phải cảm ơn ngươi đã nói cho Tạ Soái biết, trẫm bị Phụ hoàng ra lệnh cưỡng chế không được phép đánh Nam Tề, cũng trở mặt với Tả tướng thật.”

 

Đại Phúc: “...”

 

Dọn dẹp triều đình sạch sẽ rồi, trẫm bèn đi tìm Lâm Thủy Hàn. Biết Lâm Thủy Hàn đang ở chỗ Tả tướng, trẫm lại vòng qua Tướng phủ, vừa tới đã thấy Lâm Thủy Hàn bị Tả tướng chỉ vào mũi mà mắng.

 

“Lâm Thủy Hàn, nhìn điệu bộ này của ngươi tới đây hôm nay là để cãi nhau với lão phu đúng không?”

 

Tả tướng nói mà nước miếng văng tung tóe: “Không phải lão phu vì muốn dọn dẹp sạch sẽ cặn bã trong triều nên mới ép bệ hạ lên núi Quân thôi à, người có làm sao đâu, ngươi cứ làm như lão phu g.i.ế.c bệ hạ rồi không bằng là cái dạng gì!”

 

Lâm Thủy Hàn giải thích: “Không phải, Tả tướng…”

 

Tả tướng ngắt lời hắn: “Tả với tướng cái rắm ấy, lão phu không hầu hạ hai đứa bây, một đôi không biết xấu hổ, lão phu chướng mắt, lần này lão phu hồi hương về làm ruộng cho rồi!”

 

Lâm Thủy Hàn hết lời ngon ngọt nhưng Tả tướng khó chơi quá, còn hỏi ngược lại hắn: “Rốt cuộc ngươi thích bệ hạ chỗ nào? Thích tới mức muốn cùng người đoạn tử tuyệt tôn thế hả.”

 

Lâm Thủy Hàn: “...”

 

20.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/pi-xa-an-bam/19-20.html.]

 

Thật ra, Lâm Thủy Hàn cũng không biết mình thích Tiêu Dật Trần chỗ nào.

 

Từ nhỏ Tiêu Dật Trần đã thích ở cạnh hắn rồi.

 

Hắn cảm thấy dắt theo một thằng nhắc con quá phiền, nhóc con lại cảm thấy đi theo hắn rất ngầu.

 

Trong đám lắt nhắt Hoàng thất, chỉ có thằng nhóc này là nói mười câu thì bảy, tám câu phải có tên hắn.

 

“Ta muốn ra chiến trường cùng Lâm nhị ca.”

 

“Ta mới đi bơi với Lâm nhị ca.”

 

“Ngày mai Lâm nhị ca chịu dắt ta ra quân doanh chơi, các ngươi làm gì được như ta, ha ha ha!”

 

Đám lắt nhắt còn lại nhìn y như một tên chó liếm, mà y lại còn chạy khắp nơi khoe khoang với những đứa khác mình tích cực làm chó quấn chân tới nhường nào.

 

Lâm Thủy Hàn cảm giác bất lực vô cùng, rất muốn đánh c.h.ế.t y nhưng nghĩ tới thân phận Hoàng tôn của y đành phải rút tay lại, không thể không dắt y theo, không nói cũng biết nghẹn đắng tới độ nào.

 

Mà nghẹn cay nghẹn đắng hơn nữa là, năm Tiêu Dật Trần mười hai tuổi, y được đưa tới phủ Tướng quân, cha hắn chỉ mặt gọi tên yêu cầu hắn che chở Tiêu Dật Trần.

 

Thế là y lại càng phiền.

 

Càng dính lấy hắn.

 

Lâm Thủy Hàn, lớn hơn Tiêu Dật Trần ba tuổi, khi ấy đã là một thanh kiếm sắc bén trong tay Lâm Soái, từ trí thông minh cho tới giá trị vũ lực đều đè bẹp Tiêu Dật Trần, nghĩ tới một chiêu thật độc.

 

Hắn cố tình xách đầu người Tả tướng muốn g.i.ế.c về nhà, gây ra chút động tĩnh. Sau khi đánh thức Tiêu Dật Trần xong lại giả vờ uống rượu trên nóc nhà.

 

Thu hút Tiêu Dật Trần ra xem đầu người.

 

Hắn cảm thấy hẳn từ đó Tiêu Dật Trần sẽ nhìn hắn như một ác ma g.i.ế.c người, sẽ không còn dính lấy hắn nữa.

 

Kết quả, ha ha.

 

Tiêu Dật Trần sợ tới mức mơ thấy ác mộng liên tục nửa tháng trời, mỗi lần mơ thấy ác mộng y lại ôm lấy chăn nhỏ của mình, xuất hiện trước cửa phòng hắn.

 

Y sẽ đáng thương nói: “Nhị ca, ta sợ.”

 

Lâm Thủy Hàn: “...”

 

Nghiệt chướng!

 

Tự mình tạo nghiệt lại còn phải tự mình đi dọn.

 

Có hắn ngủ cùng một tháng, Tiêu Dật Trần dứt khoát ở lỳ trên giường hắn, dù có mơ thấy ác mộng hay không cũng đều muốn ngủ cùng hắn.

 

Lâm Thủy Hàn bất đắc dĩ hỏi y: “Tiểu điện hạ, chẳng phải điện hạ mơ thấy ác mộng vì gặp ta sao?”

 

Tiêu Dật Trần tròn đôi mắt vô tội: “Nhị ca, sao lại như thế được, huynh lợi hại như thế, ta ngủ cùng huynh tất nhiên không yêu ma quỷ quái nào dám bước vào giấc mơ của ta nữa rồi.”

 

Lâm Thủy Hàn: “?”

 

Ngươi có thể đi lối bình thường chút được không?

 

Câu hỏi đặt ra là, liệu Tiêu Dật Trần có thể đi lối bình thường một lần được không?

 

Sự thật chứng minh, Tiêu Dật Trần không thể.

 

Vì muốn dọa y một vố thật ác, Lâm Thủy Hàn dắt y theo đi g.i.ế.c người. Y sợ tới mức hai chân run cầm cập nhưng vẫn không quên yểm trợ cho Lâm Thủy Hàn. Trên đường trở về, giọng của y hãy còn run.

 

Nhưng khi cất lời hỏi thì lại rằng: “Nhị ca, huynh không sao chứ?”

 

Xong việc về nhà lại tiếp tục chui vào chăn của Lâm Thủy Hàn, lý do vẫn không đổi, y sợ.

 

Lâm Thủy Hàn: “...”

 

Có một lần, Lâm Thủy Hàn g.i.ế.c một tên quan được bách tính cho rằng là quan tốt nhưng sau lưng lại trộm làm không biết bao nhiêu chuyện âm hiểm, Lâm Thủy Hàn còn cho rằng Tiêu Dật Trần sẽ xem thường, hoặc sẽ ngăn cản hắn.

 

Kết quả, Tiêu Dật Trần lại trả lời một câu không não rằng: “Nhị ca, huynh muốn g.i.ế.c người, chắc chắn huynh có cái lý của mình.”

 

Lâm Thủy Hàn: “!”

 

Rốt cuộc lăng kính Tiêu Dật Trần phủ lên hắn dày bao nhiêu vậy?

 

Bỗng hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật Trần, chợt phát hiện ra, thiếu nhiên nho nhỏ đứng tới bả vai mình này nào nay đã được hắn nuôi thành một thiếu niên phổng phao ngang bằng mình.

 

Rõ ràng mới chỉ qua một cái chớp mắt. 

 

Nhưng hóa ra đã bốn năm trôi qua rồi.

 

Mà hắn lại không thể không thừa nhận, trong ba bốn năm này, dường như hắn đã quen với sự tồn tại của Tiêu Dật Trần rồi.

Loading...