PI XÀ ĂN BÁM - 17 - 19

Cập nhật lúc: 2025-03-02 06:55:44
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17.

Trước mắt, hắn thích trẫm chỗ nào cũng không quan trọng.

Quan trọng là, trẫm cứ kéo dài thời gian mãi có thể sẽ đứt mất.

Trông tình hình của Tạ gia hiện tại, có vẻ như hoặc là trẫm phải sinh con với Hoàng Hậu, ổn định Tạ gia, hoặc trẫm phải nhanh chóng thu hồi bình quyền của Tạ gia sau khi xử lý xong nếu không khả năng Tạ gia tạo phản lên đến tám mươi phần trăm.

Nhưng hai lựa chọn này với trẫm đều rất khó khăn.

Con cái vốn là chuyện không thể muốn sinh là sinh, trẫm không thích. Mà quyền thế của Tạ gia không phải muốn thu hồi là thu hồi ngay được, trẫm cũng phải cân nhắc tới sự an ổn của biên cảnh phía nam nữa.

Khi trẫm đang suy nghĩ cả nửa tháng rồi vẫn chưa ra kế sách gì ổn thì lại tới sinh nhật của trẫm.

Thế là trẫm dứt khoát xuất cung ra ngoại ô.

Mộ của Lâm Thủy Hàn ở núi Quân ngoại thành.

Trước kia mỗi lần trẫm tới đây đều không cảm thấy gì nhưng lần này trẫm vừa rời cung, mí mắt đã giật liên tục. Trong lòng trẫm thấy “lộp bộp”, đừng bảo Tạ gia tính đánh đòn phủ đầu đấy nhá.

Sự thật chứng minh rằng, dự cảm của trẫm không hề sai.

Trẫm vừa vào tới núi Quân, mới tới trước hành cung ở sườn núi đã cảm giác tình hình có gì đó không ổn.

Núi Quân bình thường chim hót hoa nở, hôm nay lại không nhìn thấy một con chim nào, đừng nói tới chim bay, ngay cả thú chạy cũng không thấy.

Đây là khung cảnh của một ngọn núi có hổ.

Mà hôm nay trẫm chỉ dẫn theo có mấy trăm tử sĩ.

Trẫm đang định quay đầu thì có tiếng vó ngựa từ xa văng vẳng tới.

Trẫm: “!”

Xong con bê, chắc hôm nay trẫm đi chân lạnh toát rồi.

Quay đầu lại, quả nhiên, dưới núi, cách đó không xa, Tạ Thù Kỳ mặc một bộ giáo bạc, đầu đội mũ trụ, tay cầm trường thương.

Binh sĩ thủ vệ núi Quân không địch lại được quân y đưa từ Tây Nam về, chỉ trụ được một lát rồi trực tiếp buông vũ khí đầu hàng.

Trẫm vẫn còn suy nghĩ hão huyền, cảm thấy vẫn còn nói được chút đạo lý với hắn, đứng từ phía xa gọi y: “Tạ ái khanh, có gì từ từ nói.”

Nhưng rõ ràng y không định từ từ nói chuyện với trẫm mà thẳng thắn trần thuật tội trạng của trẫm.

Từ chuyện trẫm không để ý tới sự sống c.h.ế.t của bách tính biên cảnh phía nam cho khăng khăng muốn chinh phạt phương nam, cho tới chuyện trẫm phê chuẩn đơn xin từ chức của Tả tướng, rồi còn nói tới cả chuyện trẫm sát hại hai thân tín của Tạ gia.

Cuối cùng y tổng kết lại: Trẫm hoành hành ngang ngược, làm hại muôn dân, không xứng làm Vua.

Trẫm: “...”

Trẫm hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy ai mới xứng ngồi lên Hoàng vị này?”

Phía sau y là nhị đệ béo tới bẹo hình bẹo dạng của trẫm ló cái đầu bự của nó ra: “Có này, thần đệ lo được.”

Trẫm: “?”

Trẫm: “Thằng hai, mày ăn no rửng mỡ à?”

Mà thằng hai lại còn ợ lấy một cái: “Cũng hơi no, quà tặng sinh nhật của thần đệ, hoàng huynh không hài lòng à?”

Trẫm: “...”

Tạ Thù Kỳ nói tiếp: “Tiêu Dật Trần, ngươi ngồi lên được Hoàng vị cũng chỉ ỷ vào việc ngươi là Hoàng trưởng tử thôi. Ngoài cái thân phận này ra, ngươi không còn gì khác. Vì sao ngươi ngồi trên Hoàng vị được sao người khác không ngồi được!”

18.

Vì sao trẫm lại ngồi trên Hoàng vị?

Còn không phải là vì Phụ hoàng phê tấu chương tới phát rồ nên muốn đẩy áp lực qua cho trẫm sao.

Chủ yếu vì hai năm trước, không có trẫm phụ giúp, ba ngày Phụ hoàng bị mười tám cái tấu chương làm phiền nên trẫm vẽ bánh cho ổng nói trẫm muốn đi chinh phạt phương nam, trẫm muốn vặn đầu quốc quân Nam Tề xuống để thịnh thế của Đại Lương được bền lâu, vĩnh viễn không còn hậu họa.

Phụ hoàng thực sự bị chập, ổng bàn điều kiện với trẫm: “Con sinh con đi rồi ta cho con tự đi chinh phạt phương nam.”

Trẫm nói: “Đây rõ là lừa cưới còn gì, không được. Thật ra con có thể khiến cho thằng hai thằng ba thằng tư sinh con, con không sinh ra được người kế thừa giang sơn Đại Lương, thì có thể để cháu trai kế thừa mà!”

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

Phụ hoàng âu sầu: “Con à, làm gì có Thái từ nhà ai lại đồng tính chứ, con muốn vi phụ trăm năm sau sao đối mặt được với liệt tổ liệt tông?”

Trẫm nói: “Phụ hoàng, trước hết người đừng quan tâm tới chuyện ta có đồng tính hay không đồng tính nữa, trước người cứ quan tâm tới chuyện người g.i.ế.c cha kế vị, trăm năm sau có bị liệt tổ liệt tông dưới đấy mắng c.h.ế.t không kìa.”

Phụ hoàng: “...”

Phụ hoàng cũng không nói nổi nữa, ngày nào cũng mắng trẫm không sinh con sau này c.h.ế.t già không người đưa tang, trẫm cũng không tức giận gì. Trẫm chọc vào chỗ đau của ổng, ổng nổi giận, giận quá bỏ gánh theo mẫu hậu lên đường chạy.

Để quần thần đốc thúc trẫm sinh con.

Đấy là về phần sao lại là trẫm ngồi trên Hoàng vị. 

19.

Tạ Thù Kỳ mắng trẫm xong, vung tay, quân Tây Nam sau lưng y cùng xông tới bao vây núi Quân.

Kết quả, người của y còn chưa chạy được tới trước mặt trẫm đã bị cung thủ mai phục ở sườn núi b.ắ.n cho thành cái sàng.

Tạ Thù Kỳ ngỡ ngàng nhìn về phía trẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/pi-xa-an-bam/17-19.html.]

Trẫm cười: “Đã nói hôm nay núi Quân có hổ mà cứ không tin cơ!”

Tạ Thù Kỳ: “...”

Tạ Thù Kỳ lại càng ngỡ ngàng hơn khi hắn nhìn rõ cung thủ trên sườn núi lại chính là quân Tây Nam mà y vốn đang cho đóng quân ở biên cảnh phía nam, người dẫn đầu còn là thống lĩnh Ngự lâm quân trước đó vừa rút lui không lâu.

Tạ Thù Kỳ bỗng nhiên tròn mắt nói: “Sao có thể?”

“Đúng vậy, sao có thể thế được, sao quân Tây Nam của ngươi lại thành người của trẫm được?” Hôm nay tâm trạng trẫm tốt, trẫm tình nguyện giải thích cho y: “Nhưng có lẽ ngươi đã quên, tay chân của ngươi ở quân Tây Nam, đại bộ phận từng là quân Lâm gia của Lâm Thủy Hàn.”

Tạ Thù Kỳ: “... Lâm Thủy Hàn chưa chết?!”

Nhưng dù thế nào y cũng không dám tin, mới chỉ qua một nén nhang mà quân của y đã gục hơn phân nửa dưới chân núi Quân.

Trẫm ngại đứng kêu gọi y đầu hàng mệt thân nên đi thẳng vào hành cung, tâm trạng đang tốt bèn uống mấy chén trà. Khi trẫm uống hết ba chén trà, tiếng đánh nhau dưới núi dừng lại.

Chính vào lúc này, Thống lĩnh Ngự lâm quân hô một tiếng: “Không hay rồi, nghịch tặc muốn phóng hỏa đốt rừng!”

Trẫm đặt chén trà xuống, đáp một câu không đúng tình huống chút nào: “Vậy theo điều số năm mươi hình pháp Đại Lương, phóng hỏa đốt rừng phán tội chết!”

Thống lĩnh: “...”

Thống lĩnh: “Bệ hạ, đừng làm màu nữa, xuống núi thôi.”

Trẫm vừa bị Thống lĩnh tóm ra khỏi hành cung, chỉ thấy ở núi Quân phương xa, lại một đợt binh lính như sóng trào tới. Trên lá cờ đang theo gió tung bay in một chữ lớn cực kỳ bắt mắt, chữ Lâm.

Người lãnh binh, trẫm không cần nhìn cũng biết là ai.

Người kia sống mũi cao, đôi mắt đào hoa mang theo sát khí. Khi nhìn người khác, dù hắn không làm gì cũng khiến người ta có cảm giác như đang chịu phán quyết.

Ấy chính là người hơn một năm trước bị trẫm phái đi giám quân thuận tiện chinh phạt phương nam, Lâm Thủy Hàn.

Quả nhiên, Lâm Thủy Hàn chỉ vừa xuất hiện một lát, Tạ Thù Kỳ cùng vây cánh của y đã bị bao vây áp giải về hành cung núi Sơn.

Trẫm ngồi trên long ỷ cao cao, nhìn y, còn có tâm trạng trả lời y một vấn đề khác.

Trẫm nói: “Năm Tuyên Hòa thứ ba, bảy Châu hai mươi tư toàn thành biên cảnh phương Bắc rơi vào tay Ngôn Hầu, Ngôn Hầu g.i.ế.c toàn thành, là trẫm tự tay c.h.ặ.t đ.ầ.u Ngôn Hầu, bảo vệ bách tính biên cảnh phương bắc; năm Tuyên Hòa thứ năm, mười lăm vạn quân Nam Tề lăm le bờ cõi, quốc khố trống rỗng, Phụ hoàng bó tay, trẫm là người chuẩn bị quân lương, dẫn binh đi cầm cự, bảo vệ bách tính ba mươi mốt tòa thành ở biên cảnh phương nam; năm Tuyên Hòa thứ bảy, hạn hán to, mùa màng thất bát, ba mươi sáu quận huyện Tây Trạng bị sơn phỉ xúi giục, khởi nghĩa tạo phản, cũng là trẫm tự mình diệt sơn phỉ, mở kho lúa, cứu Tây Trạch.”

Trẫm dừng lại một chút, nói tiếp: “Tạ Thù Kỳ, người hỏi trẫm dựa vào đây trẫm có xuất phát điểm tốt là xưng đế được? Dựa vào trẫm cửu tử nhất sinh giữ lấy giang sơn Đại Lương; dựa vào trẫm muôn c.h.ế.t không từ bảo vệ bách tính Đại Lương; dựa vào trẫm có thể bảo vệ bách tính Đại Lương không còn bị ngoại bang ức hiếp!”

Trẫm cười lạnh một tiếng: “Không giống ngươi, vì chút tiền tài Nam Tề cho mà dám bội bạc, sát hại triều thần, thờ ơ với tính mạng muôn dân.”

Tạ Thù Kỳ: “...”

Tạ Thù Kỳ chán nản ngồi xuống: “Ngươi đã biết từ lâu, năm đó, người ám sát ngươi và Lâm Thủy Hàn, là người của ta.”

Trẫm nghe xong bật cười: “Tìm hung thủ phía sau có khó như vậy sao? Ám sát trẫm và Lâm Thủy Hàn chẳng phải vì muốn binh quyền Lâm gia sao, vậy thì chỉ cần nhìn xem sau khi Lâm gia suy tàn, binh quyền rơi vào tay ai chẳng phải liếc mắt là thấy sao?”

Lại nói, năm đó sau khi phiên vương ở biên cảnh phía nam bị loại trừ, thế gia quân phiệt lớn nhất chỉ có Tạ gia đã sớm quy hàng.

Cũng chỉ có Tạ gia mới đủ sức ngáng chân khi trẫm và Lâm Thủy Hàn rút quân ở ngay trong khu vực của biên cảnh.

Năm đó Tạ Thù Kỳ cũng không phải tới để cứu trẫm, mà chẳng qua vì viện binh của Lâm Soái tới nơi nên y chỉ có thể cứu người, thuận nước đẩy thuyền tạo ân tình.

Mấy năm sau đó, như lời quần thần đã nói, các phe phái còn non trẻ, không nên động võ. Hải Lộ Thanh cũng bận bịu cứu tế bách tính, cũng không trợ giúp gì được cho trẫm.

Trong tay Tạ gia cầm mười vạn binh mã.

Nếu không, sao trẫm chịu đựng Tạ gia tới giờ được?

Cũng may, không thiệt lắm, nếu không Lâm Thủy Hàn đã chẳng thể cầm quần Tạ gia đánh hạ Nam Tề được.

Đúng vậy, Lâm Thủy Hàn không chết, một người không thể nào giẫm trúng một cái hố tới hai lần được.

Nhưng có thể tương kế tựu kế, nếu Nam Tề đã cho rằng chỉ cần trẫm và Lâm Thủy Hàn một trong hai c.h.ế.t đi là bọn chúng có thể nhảy nhót, vậy thì một người c.h.ế.t cho chúng xem chứ sao.

Cũng không biết Hoàng Hậu và Đại Phúc biết tin xong sẽ có vẻ mặt gì nhỉ?

Khi trẫm đang suy nghĩ hai người bọn họ sẽ có biểu tình gì, thằng hai nói: “Chết tiệt, bị đại ca lừa rồi!”

Trẫm nhìn nó.

Nó hơi sợ sệt, nói: “Đại ca, là tự huynh nói, sinh nhật năm nay không lấy quà, chỉ nhận “thần đệ và Tạ Thù Kỳ tạo phản”, cũng đâu phải mình thần đệ tình nguyện mà.”

Trẫm lườm nó một cái, nó lo lắng vô cùng túm lấy Tạ Thù Kỳ cút tới Hình bộ báo cáo, vừa đi vừa dạy dỗ Tạ Thù Kỳ: “Đầu óc ngươi có lỗ hay gì, thế mà tin bản vương chịu ngồi trên cái long ỷ sáng dậy sớm hơn gà, đêm ngủ muộn hơn chó kia, tới nô lệ tư bản còn chưa bị vắt đến thế đây!”

Trẫm: “...”

Bọn họ đi hết rồi, hành cung chỉ còn lại trẫm và Lâm Thủy Hàn.

Bỗng mí mắt trẫm giật giật mấy cái, ngẩng đầu chỉ thấy Lâm Thủy Hàn đang nhìn trẫm, nửa như cười nửa như không.

Hồi lâu sau, hắn hỏi: “Bệ hạ, làm trò xong rồi là không có gì muốn nói với ta nữa?”

Trẫm: “...”

Trẫm im lặng một hồi rồi ôm eo hắn, nói: “Nhị ca, cũng may huynh về kịp lúc, nếu không, huynh chỉ có thể sống hồi ức của ta thôi.”

Lâm Thủy Hàn: “...”

Lâm Thủy Hàn: “...”

Lâm Thủy Hàn: “Tiêu, Dật, Trần!”

Xong xong, không có sự đồng ý của hắn đã kích Tạ Thù Kỳ tạo phản, mai trẫm có lên triều được không cũng là cả một vấn đề đấy.

 

Loading...