PI XÀ ĂN BÁM - 15 - 16
Cập nhật lúc: 2025-02-27 15:01:16
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14.
Rốt cuộc trẫm yêu Lâm Thủy Hàn chỗ nào?
Để trẫm ngẫm lại.
Ngày nhỏ, trẫm lớn lên cùng Lâm Thủy Hàn.
Năm ấy hoàng gia gia trầm mê nữ sắc, tin tưởng gian thần mù quáng, tới chính phụ hoàng cũng như đang đi trên băng bỏng, hoàn toàn không để ý được tới trẫm.
Thế là năm trẫm mười hai tuổi, phụ hoàng ném trẫm tới phủ Tướng quân. Theo như lời ổng nói thì là, nhỡ đâu ổng chết, trẫm còn có đường chạy, ngày sau quay lại báo thù cho ổng.
Nhưng Lâm Soái cũng bận bịu nhiều việc, Lâm đại ca c.h.ế.t yểu. Thế là , trẫm trở thành đàn em của Lâm Thủy Hàn.
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Muốn làm đàn em của Lâm Thủy Hàn thì phải có tâm lý vững vàng, nếu không, không thể ở cùng với hắn nổi một khắc.
Chuyện nhỏ thì là hắn chẳng thích để ý tới ai, trẫm mến mộ kẻ mạnh, trước năm mười hai tuổi, làm thế nào hắn cũng không để ý tới trẫm nhưng lúc nào trẫm cũng la l.i.ế.m ở cùng hắn.
Vấn đề lớn nhất của hắn là ngươi sẽ không bao giờ biết được một khắc sau khi hắn ra ngoài một chuyến sẽ mang niềm bất ngờ gì về cho ngươi.
Sau khi trẫm bị phụ hoàng ném tới phủ Tướng quân, ở cùng một viện với hắn, có lần nửa đêm tỉnh giấc, trẫm thấy hắn uống rượu trên nóc nhà một mình.
Trẫm còn nhỏ tuổi, không biết gì, trẫm muốn hỏi hắn đang phiền lòng chuyện gì.
Thế là, trẫm trèo thang dây lên nóc nhà, ngồi bên cạnh hắn hỏi: “Nhị ca, huynh đang buồn à?”
Tức thì hắn dùng vạt áo dài che đi đồ vật bên cạnh, liếc trẫm rồi khuyên: “Tiểu điện hạ, về ngủ đi.”
Trẫm không nghe hắn khuyên, nhất định muốn lảm nhảm với hắn, trẫm còn định kéo tay áo hắn hỏi: “Huynh giấu cái gì? Cho ta xem với.”
Thế là, trong lúc lôi lôi kéo kéo, trẫm trông thấy một cái đầu người lăn từ nóc nhà xuống.
Trẫm: “!”
Hồn phách của trẫm cũng lăn xuống theo.
Trẫm biết, khi ấy Lương đô rất loạn lạc, các đảng phái c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau trong tối, thường thăm hỏi nhau bằng cách tặng nhau đầu người nhưng ta thật sự không ngờ lại loạn tới mức đầu người bay đầy trời rồi.
Lâm Thủy Hàn thấy trẫm sợ, hắn che mắt trẫm, bất đắc dĩ nói: “Đệ nói xem, đệ cứ ngủ ngon không biết gì là được, chạy lên đây tự dọa mình làm gì?”
Trẫm: “...”
Trẫm mơ thấy ác mộng suốt nửa tháng trời, sau đó thi thoảng vẫn mơ thấy ác mộng, hắn ngủ cùng trẫm cả một tháng, cũng thấy phiền các tật nằm mơ thấy ác mộng này của trẫm.
Thế là, hắn dứt khoát lấy độc trị độc, ban ngày đưa trẫm đi học ở chỗ Tả Tướng xong đưa về là dạy trẫm cưỡi ngựa b.ắ.n cung, tới đêm thì dẫn trẫm đi g.i.ế.c người cùng.
Trẫm: “?!”
Đây là chuyện người bình thường nên làm à!
Tới cả Tả Tướng cũng nhìn hắn đầy ẩn ý, còn mắng hắn, bảo hắn đừng dẫn theo trẫm lông nhông tới nửa đêm nữa, ảnh hưởng tới việc học.
Nhưng hắn xách theo trẫm suốt bốn năm, chỉ lúc đi đánh trận là không đưa trẫm theo, phàm là phải ám sát ai, hắn đều xác trẫm theo, mãi tới khi phụ hoàng đăng cơ.
Ngày phụ hoàng đăng cơ, đầu người trong tay trẫm cùng hắn đã không đếm nổi bằng mười đầu ngón tay nữa rồi.
Phụ hoàng vẫn tưởng ở phủ Tướng quân, trẫm làm một cái bình hoa, một đứa ngốc nghếch ngây thơ, thỉnh thoảng vẫn phái người tới dặn dò trẫm, bảo trẫm đừng có chạy lung tung, không cho trẫm lên chiến trường cùng Lâm Thủy Hàn.
Mãi cho tới khi cuộc chính biến soán vị diễn ra, ổng trông thấy trẫm dùng một kiếm c.h.ặ.t đ.ầ.u tam Hoàng thúc đang tranh đoạt Hoàng vị với ổng mà tay không run lấy nửa phần, Lâm Thủy Hàn ở bên cạnh thì ăn ý đỡ tên b.ắ.n tới cho trẫm.
Từ đấy ổng mới ngầm cho phép trẫm ra chiến trường cùng Lâm Thủy Hàn.
Sau đó, trẫm theo Lâm Thủy Hàn nam chinh bắc chiến vài chục năm, từ thuở Đại Lương đổ nát cho tới phồn vinh hưng thịnh như bây giờ.
Có vinh cùng hưởng, đồng sinh cộng tử.
Thuở thiếu thời mỗi khi mơ thấy ác mộng, dù thiếu kiên nhẫn nhưng hắn ôm lấy trẫm vào lòng thật dịu dàng rồi dỗ dành: “Có nhị ca ở đây, ngủ đi.”
Lần đầu tiên trẫm theo hắn ám sát kẻ thù chính trị, trên đường về hai chân trẫm cứ run như cầy sấy, vì thế hắn bế trẫm về phủ, còn nói: “Có nhị ca ở đây, sẽ không để đệ gặp nguy hiểm.
Sau này, khi ra trận, trẫm bị thương không biết bao nhiêu lần, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, cũng là hắn che chắn trước mặt trẫm: “Tiêu Dật Trần, người khác sống c.h.ế.t thế nào cũng được nhưng mạng của đệ là của ta.”
Trẫm yêu sự dịu dàng thiếu kiên nhẫn của hắn, cũng yêu sự phách lối không ai bì nổi của hắn.
Thực sự trẫm không nghĩ ra được, ngoài hắn ra còn ai sánh vai được với trẫm nữa.
Nhưng nếu hỏi, từ khi nào trẫm có ý nghĩ lạ thường với hắn, thì trẫm lại nhớ rất rõ.
Năm Tuyên Hòa thứ ba, trẫm và Lâm Thủy Hàn từ biên cảnh phía bắc về Lương đô, Lâm Soái nghiêm túc nói với hắn ở gia yến như thế này: “Con à, hai mươi hai rồi, nên thành gia thôi.”
Còn hỏi hắn có vừa ý cô nương nào trong nhóm tiểu thư khuê các ở Lương đô chưa.
Lúc ấy trẫm cũng có mặt, nghĩ theo lời Lâm Soái nói, Lâm Thủy Hàn sắp phải thành hôn rồi, thành hôn cùng một cô nương khác. Trầm ướm thử mấy tiểu thư khuê các mà trẫm biết, càng ướm càng thấy trường kiếm trong tay thèm đầu người.
Ngọn lửa quỷ quái trong lòng bỗng bùng lên khó hiểu.
Trẫm nghiêng đầu nhìn Lâm Thủy Hàn, lại thấy Lâm Thủy Hàn đang nhìn trẫm đầy sâu xa.
Thấy trẫm nhìn hắn, hắn quay đi, nhấp một ngụm trà, lạnh nhạt đáp: “Cha, nội loạn chưa yên, Nam Tề lăm le, bây giờ bệ hạ đang rất cần người. Con còn chưa biết ngày nào sẽ nằm lại chiến trường, để cô nương nhà người ta lỡ thì làm gì?”
Lâm Soái đáp như đương nhiên: “Chỉ sợ ngày nào đó con c.h.ế.t rồi, nhà này tuyệt hậu mất.”
Lâm Thủy Hàn cũng không chịu thua là bao, chỉ đáp một câu đã g.i.ế.c c.h.ế.t cuộc trò chuyện: “Con cháu tự có phúc của con cháu, không có con cháu mới hưởng được phúc của mình.”
Lâm Soái giận tới suýt lật bàn nhưng chẳng hiểu sao ngọn lửa quái quỷ trong lòng trẫm lại tắt ngúm.
Trẫm không ngốc, đương nhiên trẫm biết lý do là gì, trẫm cũng lý giải được vì sao mấy năm nay Phụ hoàng, Mẫu hậu muốn trẫm lập Thái tử phi trẫm lại thấy phản cảm.
Cho nên, trẫm liền chớp ngay thời cơ, lừa được miếng ngọc bội giá trị ngang cả toàn thành, lừa luôn cả con vịt Lâm Thủy Hàn, tặng cho hắn vào ngày sinh nhật hắn.
Lâm Thủy Hàn nhận lấy miếng ngọc bội, liếc mắt nhìn qua, chần chờ một lát, hắn hỏi: “Đệ chắc chắn?”
Trầm gật đầu: “Chắc chắn.”
Lâm Thủy Hàn nhận lấy, tỏ vẻ không biết nói thế nào cho hết.
Bây giờ nghĩ lại, sao hắn không biết đấy là uyên ương, chỉ là khi ấy trẫm chìm đắm trong cõi lòng nhỏ nhoi của mình, không nghĩ sâu xa.
Hoặc có thể nói, trẫm không dám nghĩ sâu xa.
15.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/pi-xa-an-bam/15-16.html.]
Khi trẫm đang hồi tưởng lại quá khứ thì Tả tướng càng mắng càng hăng: “Bệ hạ, yêu đương mù quáng thì cũng phải có mức độ thôi chứ, nếu ngài còn cứ tiếp tục thế này, thứ cho thần nói thẳng, thần đỡ không nổi. Thần muốn cáo lão hồi hương!”
Ông ấy cũng là có chuẩn bị thật rồi mới tới đây, rút lá đơn xin từ chức từ trong tay áo ra, đặt lên trên ngự án.
Trẫm: “...”
Trẫm cũng không phải tượng đất, trẫm cũng biết giận mà, trẫm cầm đơn xin từ chức của ông lên, cả giận nói: “Phê chuẩn.”
Tả tướng: “?”
Tả tướng ngây người.
Chưa nói tới Tả tướng, ngay cả Đại Phúc, người được Phụ hoàng giao việc nên chuyện gì cũng dám nói cũng sợ ngây người.
Mãi tới khi Tả tướng ra khỏi thư phòng, lão mới tỉnh hồn, quỳ xuống cầu xin thay Tả tướng: “Bệ hạ…” Trẫm lườm lão một cái.
Lão lắp bắp nói tiếp: “Tả tướng chính là… nguyên lão ba đời, quyền cao chức trọng, ngài…”
Trẫm hỏi: “Rồi sao nữa? Ngươi cũng muốn mắng trẫm yêu đương mù quáng, muốn giảng giải đạo lý cho trẫm nghe?”
Đại Phục đập đầu xuống đất: “Nô không dám.”
Lão không dám nhưng có người dám.
Ngày hôm sau, vì chuyện Tả tướng từ chức, một nửa quan viên trong triều từng là học trò của ổng đều tới dùng đạo đức trói buộc trẫm cùng mấy cái cột khắc bàn long trong điện Kim Loan.
Rất có điệu bộ nếu trẫm không mời Tả tướng về, bọn họ sẽ dùng m.á.u rửa cột bàn long.
Trẫm đau lòng thay cho mấy cây cột kia.
Cho nên, trẫm nói: “Đừng làm trò nữa, cút luôn được rồi.”
Trẫm còn cho luôn hai đại thần hăng hái cầu xin cho Tả tướng nhất đi sung quân ra khỏi Lương đô thì lúc này quần thần mới yên tĩnh được, tới cả tấu chương dâng lên cũng giảm mạnh.
Cuối cùng trẫm cũng có được vài ngày thư giãn.
Kết quả, thư giãn chưa được mấy ngày, chuyện tồi tệ hơn lại tới.
Phạm nhân trốn thoát khỏi Hình bộ, dẫn theo đám người kia đi ám sát Tạ Thù Kỳ lần hai cùng hai vị đại thần bị trẫm cho đi sung quân.
Cũng may, lần này Tạ Thù Kỳ đã có phòng bị từ trước, không để bị thương nữa. Nhưng hai đại thần đang di chuyển tới nơi nhậm chức lại không được may mắn như vậy, c.h.ế.t ngay trên đường đi.
Trẫm: “!”
Ý là nhất định phải chụp cái bô này lên đầu trẫm đúng không?
Lần này còn khoa trương hơn, trên triều truyền tai nhau, trẫm đang quyết tâm muốn đánh đổ Tạ gia.
Lần này phân tích còn có lý, có căn cứ hơn.
Rằng đầu tiên trẫm vô duyên vô cớ đẩy Tạ Thù Kỳ đi Lương đô hơn nửa năm, sau đó cho Ngự Lâm quân ám sát Tạ Thù Kỳ, thậm chí trẫm còn cho Tả tướng có mối quan hệ tốt với Tạ gia từ chức, bây giờ chẳng những ám sát Tạ Thù Kỳ lần hai còn g.i.ế.c quan viên Tạ gia.
Đúng, mọi chuyện trùng hợp như vậy đấy, hai tên đại thần trẫm trục xuất lại chính là người Tạ gia.
Còn nói nếu không phải trẫm phải phế bỏ Tạ gia, thì chỉ có mấy tên Ngự Lâm quân mà còn ở Lương đô tại sao mãi chả thấy bắt được.
Nói thật, nếu không phải trẫm là người trong cuộc, trẫm nghe bọn họ phân tích xong cũng suýt tin.
Nên nhất thời, cả cái Lương đô ai ai cũng bàng hoàng.
Phòng thủ ở Tạ phủ giờ đây có thể coi so được với Hoàng cung, thân tín của Tạ gia ở lại Tạ phủ thương nghị tới nửa đêm chưa về, tới Hoàng Hậu cũng không dám đẩy thuyền tà đạo nữa.
Cán bút của Sử quan lúc nào cũng lăm le viết lên mặt trẫm hai chữ “bạo quân”.
Trẫm đã chai sạn rồi.
Lúc này đây, trẫm chợt nhớ Lâm Thủy Hàn vô cùng.
Trên đời này, có lẽ chỉ có hắn dù có nghi ngờ chính bản thân mình cũng sẽ không nghi ngờ trẫm.
16.
Trẫm vẫn nhớ, sau khi Phụ hoàng cùng Lâm Soái biết trẫm và Lâm Thủy Hàn ở bên nhau, hai ông già vì muốn hoàn thành chức trách của phụ thân đã từng chọn cách đấu tranh đến cùng.
… Ly gián trẫm và Lâm Thủy Hàn.
Hai ông già bàn bạc với nhau ba ngày trời, đọc nát “Ba mươi sáu kế” cũng không tìm được biện pháp nào đành đi đọc kịch bản truyện ngược.
Cuối cùng tìm ra được một kế sách tuyệt hảo, đó là dùng huyết hải thâm thù. Để cản trẫm và Lâm Thủy Hàn yêu đương, hai người họ còn không cả nói gì với phu nhân nhà mình luôn.
Kế hoạch cụ thể được hai ổng áp dụng đó là, hai ông già làm bộ cãi nhau um sùm, Phụ hoảng còn sai tử sĩ của trẫm âm thầm đi ám sát Lâm Soái. Sau khi Lâm Soái bị thương, ổng đi kể với Lâm Thủy Hàn rằng Phụ hoàng không muốn ống nắm binh quyền hệ trọng trong tay nên mới dấy sát tâm với ông.
Hai ông già diễn nhập tâm vô cùng.
Đầu tiên là lên triều cãi nhau mấy bận.
Sau đó, vào một đêm trời tối gió to, người của trẫm nghe lệnh Phụ hoàng, đi ám sát Lâm soái mà lại còn làm Lâm Soái bị thương thật, trên tay bị một vết thương to m.á.u chảy đầm đìa đến thích.
Lâm Soái còn nói lời thoại cực cảm xúc, chuẩn chỉ vô cùng.
Ổng bắt lấy tay Lâm Thủy Hàn vừa chạy về nhà, căm phẫn nói: “Lâm gia ta, vì nước vì dân, chinh chiến mấy chục năm, cửu tử nhất sinh, nào ngờ thứ đem lại chỉ có sự nghi kỵ Hoàng quyền.”
Lâm Thủy Hàn nhìn vết thương trên cánh tay ổng, lại nhìn bóng lưng rời đi của trẫm, tự hỏi: “Từ khi nào ta lại có suy nghĩ g.i.ế.c cha vậy?”
Lâm Soái: “?”
Lâm Soái nổi giận: “Lâm Thủy Hàn, con đừng có mà hoang đường!”
Lâm Thủy Hàn hỏi lại: “Thế là bệ hạ ăn no, hay đầu óc Tiêu Dật Trần bị úng nước? Bây giờ g.i.ế.c cha, sau đó cha con hai người họ cùng nhau bị Sử quan đ.â.m chọt?”
Hắn dừng lại một chút: “Lại nói, nếu con nhớ không lầm, tử sĩ trong tay Tiêu Dật Trần một khi đã động thủ, hẳn phải không chừa lại một ai. Sao có chuyện vừa vặn để con bắt gặp rồi trả lại mình cha bị thương?”
“... Không phải đàn ông yêu đương vào trí thông minh sẽ về âm à?!” Lâm Soái tức giận, hỏi lại: “Thế rốt cuộc con nhìn trúng chỗ nào của điện hạ rồi? Để ta bảo bệ hạ bắt nó thay đổi!”
Lâm Thủy Hàn đập tay vào vết thương của Lâm Soái, đập mà ta nói Lâm Soái phải hít khí lạnh, hắn tức giận đáp: “Không thay đổi được Tiêu Dật Trần nhưng cha ấy, đã lớn tuổi rồi, sau này bớt theo bệ hạ tìm đường c.h.ế.t đi.”
Lâm Soái: “...”
Trẫm cũng không biết Lâm Thủy Hàn nhìn trúng trẫm chỗ nào?
Trẫm chỉ biết sau khi hai ông già diễn xong màn này từng hỏi Lâm Thủy Hàn thích gì ở trẫm.
Nhưng tới tận khi Lâm Thủy Hàn ch.ết hắn cũng chưa từng nói với trẫm.