PI XÀ ĂN BÁM - 11 - 12

Cập nhật lúc: 2024-07-21 09:11:22
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

 

Hoàng Hậu nói như đúng rồi: “Nữ tuổi mười tám phải có biến chứ.”

 

Trẫm ngẫm lại lời nói của nàng bèn hỏi: “... Biến trong biến thái?”

 

Hoàng Hậu: “...”

 

Mà thôi đừng nói nữa, hình như Hoàng Hậu ghép CP tà đạo ghép tới phát điên rồi.

 

Bởi sau đó, vì muốn trẫm và Tạ Thù Kỳ thành đôi, nàng dùng đủ mọi phương pháp, mọi thủ đoạn, thậm chí còn nói hết cho trẫm sở thích, thành tựu, châm ngôn sống của Tạ Thù Kỳ.

 

Chỉ thiếu điều chưa lôi hết gốc gác của Tạ Thù Kỳ cho trẫm hay, tất cả chỉ vì muốn trẫm hiểu rõ Tạ Thù Kỳ một cách toàn diện.

 

Nàng nói: “Bệ hạ, đại ca của thần thiếp cực kỳ lắm tiền, giàu nhất vùng, vô cùng hợp lý cho ngài ăn bám.”

 

Nàng nói: “Bệ hạ, đại ca của thần thiếp đánh nhau cực giỏi, một chấp một trăm, trước kia người từng chứng kiến rồi đó.”

 

Nàng nói: “Bệ hạ, con em thế gia ở Lương đô đều tới tìm đại ca rồi, ngài còn không ra tay là người ta đón chàng về dinh đấy!”

 

“...”

 

Sau mấy tháng nỗ lực không ngừng nghỉ của Hoàng Hậu, trẫm biết hết mọi sự vụ lớn nhỏ của Tạ gia.

 

Tỷ như, Tạ Thù Kỳ bắt đầu nắm quyền Tạ gia từ tuổi cập quan*.

*Cập quan: chỉ con trai tới tuổi hai mươi thời xưa.

 

Tỷ như, từ ngày Tạ Thù Kỳ cầm quyền Tạ gia mới bắt đầu phất lên, giàu có hơn, Tạ Thù Kỳ còn từng kiếm được một bút tiền lớn.

 

Tỷ như, Tạ gia từng đổi chủ mẫu một lần rồi, Hoàng Hậu cùng cha khác mẹ với Tạ Thù Kỳ, sau khi mẹ nàng ấy mất, Tạ soái mới nâng mẹ Tạ Thù Kỳ lên.

 

Đương nhiên, chuyện này không ảnh hưởng đến tình anh em sâu sắc của hai người họ.

 

Trẫm trêu Hoàng Hậu: “Đúng là tình hữu nghị rất sâu sắc, sâu tới nỗi Hoàng Hậu chắp tay dâng người đàn ông của mình ra, lại còn làm mối cho anh trai của nàng nữa.”

 

Hoàng Hậu nhìn trẫm với ánh mắt “Ngài còn không biết vì sao à”, ý là muốn trẫm tự tìm nguyên nhân ở bản thân hả?

 

Trẫm: “...”

 

Nhớ ra rồi, trẫm cong.

 

Nhưng với chuyện này, trẫm chỉ có một suy nghĩ duy nhất… nếu ngày nào đó Tạ gia lâm vào cảnh bần hàn hay ngày nào đó Tạ Thù Kỳ bị người ta đ.â.m sau lưng, chắc chắn sẽ có công lao của Hoàng Hậu.

 

Nàng ấy cái gì cũng dám phanh ra cho người ngoài nghe hết.

 

Hơn nữa, trẫm nhìn qua đỉnh đầu nàng ấy, cứ cảm thấy thiếu thiếu gì đó, thế là trẫm ban thưởng cho nàng một chiếc ngọc quan bằng phỉ thúy.

 

Hoàng Hậu: “...”

 

Vì không để Hoàng Hậu thất vọng, dù Tạ Thù Kỳ không có ý kia với trẫm, trẫm vẫn quyết định gọi y vào cung thường xuyên, bàn về thế cục ở biên cảnh phía nam.

 

Tận dụng, phải biết tận dụng chứ, chuyện nam chinh chỉ là tình thế bắt buộc thôi.  

 

Trong lúc Hoàng Hậu nỗ lực đẩy trẫm cho huynh trưởng của nàng, quần thần thì tận sức giục trẫm kiếm đứa con.

 

Tả Tướng đầu têu, mỗi ngày dâng ba quyển tấu nhắc trẫm: “Bệ hạ, muốn giàu, phải sinh nhiều con, trồng nhiều cây!”  

 

Trẫm đáp: “Lần trước, khanh bệnh, năm đứa con trai của khanh suýt nữa đánh nhau vì gia sản đấy.”

 

Tạ Soái: “Bệ hạ, ba tội bất hiếu, không con nối dõi là tội lớn nhất.”

 

Trẫm đáp: “Khanh cũng sắp bị con của khanh đoạt quyền rồi đấy, nói gì nữa.”

 

Đại Phúc: “Bệ hạ…”

 

Trẫm trực tiếp ngắt lời lão: “Hôm qua con nuôi của ngươi nói xấu ngươi với trẫm đấy, tố ngươi lần trước xin nghỉ phép không phải nghỉ bệnh, mà là xuất cung ăn chơi.”

 

Tới đây, tới tổn thương nhau đi!

 

Đại Phúc muốn nói lại thôi, chần chừ một hồi mới nói: “Bệ hạ, nô là muốn hỏi, tháng sau là sinh nhật ngài, chẳng hay ngài có muốn giống năm ngoái, đón sinh nhật bên ngoài không ạ?”

 

Trẫm: “...”

 

À đúng rồi, sắp tới sinh nhật trẫm. 

 

Đợt trước, thằng hai và thằng ba thấy trẫm có vẻ như không định vứt Hoàng vị cho chúng nó nữa rồi nên cũng chịu về Lương đô, kêu là muốn chúc thọ trẫm.

 

Mấy ngày trước thằng hai còn vào cung đánh cờ với trẫm, bảo đang chuẩn bị cho trẫm quà sinh nhật siêu to.

 

Nhưng trẫm nhìn Đại Phúc: “Ngươi nhận tiền của Lễ bộ à?”

 

Đại Phúc lấy một tấm ngân phiếu trăm lượng ra: “Thượng thư Lễ bộ cãi nhau với nô, cho nô một trăm lượng, bảo nô hỏi thử xem năm nay sinh nhật ngài có muốn chuẩn bị chút tiết mục không ạ.”

 

Trẫm suy nghĩ: “Không có tâm trạng, không tổ chức.”

 

Đại Phúc nhận được câu trả lời xác nhận, đặt một trăm lượng vào tay trẫm, tiếp lời mà lòng như lửa đốt: “Bệ hạ, ngài cứ nghỉ ngơi đi ạ, nô về đánh thằng con bất hiếu một trận đã ạ.

 

Trẫm: “...”

 

Thấy chưa, đã bảo sinh con tốt chỗ nào đâu mà, còn phải trả tiền để đánh nó nữa kìa!

 

Đương nhiên, lần này Đại Phúc chạy về không chỉ là về để đánh thằng con.

 

Một nguyên nhân khác khiến lễ bộ không dám tới hỏi trẫm có muốn tổ chức sinh nhật không đó là, sinh nhật trẫm cũng là ngày kiêng kị của Lâm Thủy Hàn.

 

Ông ta sợ chạm mạch trẫm, sợ không chỉ bị ăn mắng bình thường.

 

12. 

 

Ấy là năm Tuyên Hòa thứ mười lăm, trẫm nhắc lại kế hoạch nam chinh, thu phục Nam Tề là chuyện tất yếu.

 

Phụ hoàng nói: “Con à, con không thể vì trốn lập gia đình mà cắn chặt lấy Nam Tề được. Người ta nói, tuổi ba mươi, thành gia rồi mới lập nghiệp.

 

Trẫm đáp: “Chờ con đi hỏi xem chừng nào thì nhị ca chịu thành thân với con?”

 

Tấu chương trong tay phụ hoàng rơi mất tiêu: “Mày nói lại coi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/pi-xa-an-bam/11-12.html.]

 

Nói lại chục lần cũng được.

 

Trẫm vui vẻ lặp lại: “Không có Thái Tử phi đâu, nhị ca đã đồng ý lời tỏ tình của con rồi.

 

Phụ hoàng: “!”

 

Phụ hoàng giận đến mức vội xuất cung tìm Lâm Soái: “Ngươi có quản không?”

 

Lâm Soái nhắc lại chuyện cũ với ổng: “Năm đó có phải người muốn đổi bốn lấy một với thần đúng không, đổi đi, thần đổi một lấy ba được rồi.”

 

Phụ Hoàng: “... … …”

 

Phụ Hoàng bắt được trọng điểm trong đống lời mắng của Lâm Soái: “Chờ chút, ngươi biết hai đứa nó lêu lổng với nhau từ lâu rồi.” 

 

Lâm Soái: “...”

 

Lâm Soái im lặng.

 

Vì nữa nửa năm trước, lúc trẫm trịnh trọng thổ lộ với Lâm Thủy Hàn, vừa hay ông ấy có mặt.

 

Lúc ấy là đêm thất tịch, chiều hôm đó, trẫm hẹn Lâm Thủy Hàn ra con sông trước thành ngồi du thuyền thả hoa đăng. Lâm Thủy Hàn vốn không phải người thích chỗ náo nhiệt nhưng không chịu được trẫm quấy quá quấy. Thế là phải đi thả hoa đăng cùng trẫm, còn uống đến chếnh choáng say.

 

Trẫm thấy hắn đã đủ say rồi, thế là nghĩ cách tạo bầu không khí, trẫm chọn gảy bài “Phượng Cầu Hoàng” dù gảy siêu tệ.

 

Kết quả, đàn được một nửa, hắn bị tiếng đàn của trẫm đánh thức luôn.

 

Hắn đứng dậy đè dây đàn lại, nói: “Tiêu Dật Trần, tốt nhất là ngài nên có chuyện muốn nói!”

 

Trẫm: “...”

 

Trẫm nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc của hắn, tủi tủi nói: “Có mà, nhị ca, ta thích huynh.”

 

Lâm Thủy Hàn: “...”

 

Từ lần tỏ tình không đứng đắn trước của trẫm, Lâm Thủy Hàn vẫn giữ thái độ không chủ động, không cự tuyệt, cứ mập mờ thế thôi. Mặt cho hôn, tay cho nắm, cũng không bán miếng ngọc bội uyên ương treo bên hông đi.

 

Nhưng cứ không chịu trả lời lời tỏ tình của trẫm, rõ là một tên tồi.

 

Dù thế nào chăng nữa, hôm nay trẫm cũng phải đòi đáp án khẳng định bằng được.

 

Lâm Thủy Hàn nhìn vẻ mặt kiên định của trẫm, hồi lâu sau, hắn thở dài, hỏi: “Rốt cuộc ngươi thích ta chỗ nào?”

 

Thích hắn chỗ nào?

 

Thích nhiều chỗ lắm.

 

Trẫm đang định mở miệng đáp thì nụ hôn của Lâm Thủy Hàn lại rơi trên môi trẫm.

 

Trẫm: “!”

 

Hồi lâu sau, dường như hắn đã chịu nhận thua trong tiếng tim đập như trống của trẫm: “Được rồi, hỏi ngươi cũng như không.”

 

Dừng một chốc, hắn đáp: “Tiêu Dật Trần, ta yêu ngươi.”

 

Hắn vừa nói dứt lời, bên tai có người từ trên thuyền rơi xuống nước vang lên tiếng ì ùm.

 

Trẫm nghiêng đầu, chỉ thấy Lâm Soái đang bay nhảy trong làn nước.

 

Trẫm hô lên: “Lâm Soái!”

 

Lâm Soái bơi đến gần chỗ trẫm, giận dữ nói: Điện hạ, đàn hay đấy, lần sau đừng đàn nữa!”

 

Trẫm: “...”

 

Còn bây giờ, Lâm Soái đối mặt với sự chất vấn của phụ hoàng, ông im lặng trong giây lát rồi trả đũa: “Bệ hạ, đừng tỏ ra kinh ngạc thế làm gì, hai đứa nhóc ngày nào chả nhảy nhót trước mặt ngài, ngài dám khẳng định ngài không nhìn ra vấn đề không? Chính ngài không chịu sửa từ trước, giờ còn tới đây chất vấn thần!”

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

 

Phụ hoàng xù lông: “Ý ngươi là trẫm đồng ý cho chúng nó hả?”

 

Lâm Soái: “Ngài không đi trước mà chia loan rẽ thúy, lại tới tìm thần đùn đẩy trách nhiệm, chẳng lẽ ngài không ngầm đồng ý à?”

 

Phụ hoàng im lặng giây lát, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “... Thì đấy là trẫm còn phải nghĩ cách về nhà trình bày với Hoàng Hậu như nào, ngươi cũng đồng ý còn gì?”

 

Lâm Soái lườm ổng một cái: “Vừa hay, thần cũng đang nghĩ đây.”

 

Trẫm cùng Lâm Thủy Hàn trộm hóng hai ông già cãi nhau: “...”

 

Sau khi hai ông bô chia tay trong không vui, trẫm bắt đầu được một tấc lại tiến một thước, hỏi Lâm Thủy Hàn: “Nhị ca, hai ông đều đồng ý rồi, chừng nào thì huynh chịu thành thân với ta?”

 

Lâm Thủy Hàn im lặng giây lát: “Chẳng phải ngươi còn muốn Nam chinh à? Chờ đánh xong Nam Tề đi.”

 

Nhưng kế hoạch Nam chinh lại một lần nữa c.h.ế.t yểu từ trong trứng nước.

 

Trước ngày xuất phát một tháng là sinh nhật trẫm, trẫm mở tiệc bị ám sát, Lâm Thủy Hàn cản một tên cho trẫm.

 

Nhìn đường võ cùng tác phong của thích khách thực sự y đúc với thích khách làm phản trong quân doanh lần trước.

 

Sau khi Lâm Thủy Hàn trúng tên, đám thích khách kia thấy ám sát bất thành, tất cả uống thuốc độc tự vẫn.

 

Đến cả độc trên mũi tên cũng là độc lần trước, nhưng lần này không cứu được Lâm Thủy Hàn nữa rồi. Hắn nằm giường bệnh nửa tháng, sau đó buông rời thế gian.

 

Sau khi Lâm Thủy Hàn mất, Lâm Soái vốn đã bị thoát vị nay lại gặp cơ sự này, qua một đêm mà như già đi mấy chục tuổi. Sau đó, ông còn nhiễm phong hàn, sau mấy ngày ho khan không khỏi, ông giao lại ấn soái, về vùng nông thôn dưỡng lão.

 

Để tránh quân quyền tập trung vào tay người không đáng tin, phụ hoàng chia năm xẻ bảy hai mươi vạn binh vốn nằm trong tay Lâm gia.

 

Một bộ đóng quân ở biên cảnh phía nam, một bộ phận vào Ngự Lâm quân, đại bộ phận trở thành Tây Nam quân thuộc Tạ gia.

 

Tính tới nay, đã ba năm trôi qua rồi.

 

Lâm gia từng huy hoàng, theo cái c.h.ế.t của Lâm Thủy Hàn, Lâm Soái quy ẩn, Lâm gia cũng lịm đi trong dòng sông lịch sử.

 

Hiếm lắm mới có người nhắc tới.

 

Đám thích khách kia cũng trở thành bí ẩn chưa có lời giải của Đại Lương. 

 

Chúng giống như quả b.o.m không hẹn giờ, lúc nào cũng sẵn sàng nổ khiến trẫm khó lòng trở tay kịp. 

Loading...