PI XÀ ĂN BÁM - 1 - 2

Cập nhật lúc: 2024-07-15 06:18:29
Lượt xem: 213

Trẫm, Hoàng Đế, không phải thụ.

 

Hoàng Hậu trợn mắt liếc trẫm: “Xì, con gà hoi, ngài chẳng những hoi, mà còn bất lực đấy.” 

 

Trẫm: “...”

 

Sao dám nói một người đàn ông bất lực thế hử?

 

Trẫm tức giận: “Người đâu, đày Hoàng Hậu vào lãnh cung!”

 

Hoàng Hậu cười ngả ngớn với trẫm: “Bệ hạ, đại ca của thần thiếp ba ngày nữa về kinh đấy.”

 

Trẫm: “...”

 

Tự nhiên trẫm thấy bắp chân trẫm mềm nhũn.

 

Hình như trẫm cũng hơi hơi bất lực thật.

 

1.

 

Trẫm ngồi vững vàng giữa giang sơn này, hoàn toàn nhờ vào trẫm biết ăn bám.

 

Hoàng Hậu gả cho trẫm cũng bởi nàng ấy cảm thấy tiết mục anh em gái cùng yêu một người đàn ông, khá kích thích.

 

Đúng vậy, anh trai nàng ấy là đoạn tụ, lại còn thầm mến trẫm nữa.

 

Mối tình tay ba này bắt đầu từ hai năm trước.

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

 

Hai năm trước, phụ hoàng trẫm phê tấu chương nhiều tới phát điên.

 

Ổng thấy trẫm ngay cạnh nhàn nhã ngắm hoa, chơi chim, chơi rùa, cả giận nói: “Ba mươi ba tuổi đầu mà chẳng được cái tích sự gì, vẫn cứ làm Thái Tử. Bay cũng không biết đường tạo phản này kia, như thể Hoàng Đế Đại Lương ta không c.h.ế.t nổi ấy.”

 

Thế là, ổng viết luôn cái chiếu thoái vị, nện vào lòng trẫm, sau khi chuyển hết áp lực sang cho trẫm, ổng nói: “Được rồi, Tiêu Dật Trần, từ giờ, con chính là Hoàng Đế.”

 

Trẫm: “?”

 

Trẫm nói: “Phụ hoàng, cái cảnh làm ngày làm đêm ấy, nhi thần có bị ngu đâu…”

 

Ổng quơ lấy ngọc tỉ nện vào đầu trẫm: “Bây giờ bây ngu rồi đầy, nhận việc đi.”

 

Dứt lời, ổng nghênh ngang bỏ đi, trên đường đi còn tiện thể quẹo vào chung vui với mẫu hậu.

 

Để lại trẫm đang xoa cục u trên trán, một thân một mình bơi giữa đống tấu chương nhiều như hoa tuyết.  

 

Tình thế ngay lúc đó, với trẫm mà nói chỉ có bốn chữ: Tứ cố vô thân.

 

Trong nhà, thằng hai thằng ba vì biết trẫm không muốn kế vị nên gói ghém quần áo rời Lương đô ngay trong đêm, nghe nói chúng nó còn vừa đi vừa hỏi nhau: “Sao đại ca lại muốn tạo phản nhỉ?”

 

Thằng tư ở biên giới phía Bắc xa xôi, không biết hóng hớt được kiểu gì, sống c.h.ế.t không chịu về. Trẫm gửi thư, nói phụ hoàng treo rồi, về đi.

 

Thằng tư về, treo ở đâu? Sao đại ca lại vội vã thế, huynh mau gỡ phụ hoàng xuống đi.

 

Trẫm: “...”

 

Trên triều, Tả Tướng là nguyên lão tam triều, bóp tay cười lạnh với trẫm. Ngày đầu tiên trẫm vào triều, ổng mắng trẫm như cờ hó, còn hỏi trẫm, có phục không?

 

Trẫm mẹ nó chứ đã kịp đỡ đâu mà phải chịu phục ổng rồi. Ngày đầu tiên trẫm vào triều, trẫm không cần thể diện à?

 

Ổng hỏi lại trẫm: “Bệ hạ, ngài hãy suy nghĩ thật kỹ, ngài đang sĩ diện thật đấy à?”

 

Trẫm: “...”

Nếu không nể năm nay ổng cũng sáu mươi nhảy nhót không được bao lâu nữa rồi thì trẫm đã c.h.é.m đầu ổng bất chấp rồi.

 

Thống soái Tây Nam nắm trong tay hai mươi vạn binh quyền, nở nụ cười dữ tợn với trẫm, thừa cơ hỏi trẫm, có thông gia không? Nhà có một đôi con gái, đang khóc oe oe chờ gả. Nếu thông gia, ổng sẽ mắng Tả Tướng giúp trẫm.

 

Trẫm bị Tả Tướng mắng ngu người rồi, giờ nhìn gương mặt dữ tợn kia, ta tưởng ổng biết mắng người ta lắm nên ta tin lời quỷ ma, trúng kế của ổng, cưới con gái ổng.

 

Ấy cũng chính là Hoàng Hậu của trẫm.  

 

Sau đó, mua một tặng một, ta mới ngớ ra huynh trưởng của nàng đang thầm mến trẫm.

 

Đêm thành hôn, Hoàng Hậu tính giao huynh trưởng của nàng cho trẫm, nàng bảo: “Nếu bệ hạ không chê…”

 

Trẫm ngắt lời nàng: “Chê.”

 

Hoàng Hậu: “...”

 

Hoàng Hậu chưa từ bỏ ý định: “Bệ hạ, phồn hoa thế gian nhiễu mắt người, chơi gay mới là vương trong vương.”

 

Trẫm không để nàng phải thị tẩm đã rõ rồi, chớ vì không phải mà thị tẩm mà ghép CP tà đạo, vừa hay trẫm bất lực… À đếu, vừa hay trẫm không có dục vọng thế tục.

 

Nhưng, Thứ Nguyệt, Hoàng Hậu vẫn tìm được cơ hội, dẫn huynh trưởng của nàng tới trước mặt trẫm.

 

Trẫm vẫn còn nhớ, ngày đó mây trôi nước chảy, hoa sơn chi nở khắp núi đồi. Trẫm phê tấu chương muốn phát rồ bèn bãi công, dẫn người ra ngoại ô đạp thanh.

 

Trên đường, khi ta đang cầm con đao tiện tay tìm được gần đây, định bổ cây kim tơ nam mộc trước mắt. 

 

Ai ngờ thị vệ đi theo lại không có mắt nhìn, trẫm vừa định biểu diễn cho chúng xem ác long hống thì có đứa thò thanh đao qua.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/pi-xa-an-bam/1-2.html.]

Trẫm sững sờ, nghiêng đầu qua lại bắt gặp huynh trưởng của Hoàng Hậu.

 

2.

 

Tính ra, trẫm cùng huynh trưởng của nàng cũng coi như nửa người quen.

 

Ngày trẫm còn ở cái tuổi biết thể diện, cũng từng có duyên với hắn đôi lần.

 

Khi ấy Đại Lương được giao vào tay phụ hoàng, vì Hoàng gia nhà trẫm từng thói hoang đường nên mất mười năm loạn lạc. Những năm đó, thị tộc nổi binh, chư hầu phản loạn, nước láng giềng Nam Tề thừa cơ đục nước béo cò.

 

Hoàng gia lại tin miệng lưỡi gian thần, trước lại chọn cầm hòa chứ không đánh, cắt đất bồi thường hòa đàm với Nam Tề. Thế là, phụ hoàng ta tức mắt, quả quyết g.i.ế.c cha, tự mình đăng cơ.

 

Thay nguyên hào, Tuyên Hòa.

 

Nhưng khi ấy, phụ hoàng là người g.i.ế.c cha nên loạn càng loạn, mấy phiên vương cũng theo nhau dấy binh làm phản.

 

Năm ấy, trẫm mười sáu.

 

Suốt ngày đi theo thứ tử nhà Trấn Quốc tướng quân Lâm Thủy Hàn rong chơi khắp chốn.

 

Phụ hoàng và Trấn Quốc tướng quân bảo nhau, quan hệ hai người tốt lắm, tốt đến mức phụ hoàng muốn tạo phản, Trấn Quốc tướng quân giúp ổng c.h.ặ.t đ.ầ.u Hoàng gia.

 

Sau khi Trấn Quốc tướng quân giúp phụ hoàng ngồi lên Hoàng vị, phụ hoàng kiêu ngạo khoe khoang với trẫm: “Dật Trần, thấy chưa, con phải có được thế lực của riêng mình.”

 

Trẫm đáp: “Rõ ạ.”

 

Thế là, trẫm càng chăm chạy tới chỗ Lâm Thủy Hàn hơn.

 

Nhưng trẫm khác với phụ hoàng, trẫm không có lòng cầu tiến, trẫm chỉ đơn thuần mê nhan sắc xinh đẹp tuyệt vời của Lâm Thủy Hàn… à không, thân thủ nhanh nhẹn khi đánh nhau của Lâm Thủy Hàn.

 

Ngược dòng tìm hiểu mười đời Lâm gia, đều là chiến thần gánh team, là Định Hải Thần Châm* trong lòng bách tính.

 

*a.k.a. gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không.

 

Từ lúc Lâm Thủy Hàn biết đi, hắn đã theo Lâm Soái chinh chiến sa trường.

 

Hắn hơn trẫm ba tuổi, năm phụ hoàng đăng cơ, hắn đã là Thiếu soái Lâm gia, dù đánh nhau hay đánh giặc hắn đều mạnh kinh, còn văn võ song toàn, rõ là một thiếu niên thiên tài.

 

Làm hơn phân nửa cha mẹ ở Lương đô đều “cúi đầu” vì hắn.

 

Tới phụ hoàng còn hỏi Lâm Soái rằng: “Trẫm có thể dùng bốn đổi một của ngươi không?”

 

Lâm Soái sao cho ổng chơi khôn thế được, còn nói: “Cái đứa Thái tử vô tri nhà ngài coi phủ Tướng quân nhà thần như nhà mình thì cũng thôi đi, dù nó không thông minh nhưng được cái đẹp. Thế mà ngài còn định đưa thêm ba đứa nữa tới chọc tức thần, thần là v.ú em hay gì.”

 

Ổng còn khí phách nói rằng: “Bệ hạ, ngài làm người đi được không?”

 

Trẫm ở bên cạnh vô tri gật đầu: “Phu hoàng, người làm người đi.”

 

Phụ hoàng: “...”

 

Vì tránh sau khi Lâm Soái đi, phụ hoàng sẽ đánh trẫm tơi bời, trẫm bèn bắt lấy tay áo Lâm Soái, vừa đi cùng ổng, vừa hỏi: “Lâm Soái, có phải mấy ngày nữa nhị ca sẽ cầm ấn soái xuất chinh đúng không?”

 

Lâm Soái mơ hồ gật đầu, hỏi: “Sao”

 

Không sao, cơ mà trẫm muốn chơi tí kích thích.

 

Ba ngày sau, trẫm theo Lâm Thủy Hàn xuất chinh.

 

Lần đó Lâm Thủy Hàn đi trấn áp phiên vương tạo phản ở biên cảnh phía nam, cần đi đường tắt qua trấn Tạ gia.

 

Khi đó trấn Tạ gia, đúng như tên, là địa bàn của gia tộc nhà mẹ Hoàng Hậu, Lâm Thủy Hàn muốn dẫn binh đi qua đó, cần được Tạ gia đồng ý trước.

 

Không phải, rất có thể sẽ phải đánh thêm một trận nửa đường.

 

Đúng vậy, khi đó Đại Lương bất lực, vô dụng như vậy đấy. Đã tới mức sắp sụp, sắp tanh bành rồi.

 

Lâm Thủy Hàn muốn tốc chiến tốc thắng, không muốn nửa đường dừng lại ở trấn Tạ gia quá lâu.

 

Vì thế, hắn dẫn theo trẫm cùng ba ngàn tinh binh ra roi thúc ngựa tới gặp gia chủ Tạ gia, lễ phép thưa chuyện trước.

 

Sau đó, là lần đầu trẫm gặp được huynh trưởng của Hoàng Hậu, Tạ Thù Kỳ.

 

Lúc đó, y vừa tròn mười hai, người nhỏ tí.

 

Nhưng người nhỏ mà vô tri, y nhìn Lâm Thủy Hàn, lại nhìn trẫm, còn ngông cuồng khinh miệt với cha y: “Cha, sớm muộn gì cũng có một ngày, con sẽ thay thế Lâm Thiếu soái, để mỹ nhân siêu đẹp bên cạnh hắn làm phó tướng cho con.”

 

Cha y dùng tay bịt miệng y lại, xin lỗi Lâm Thủy Hàn: “Khuyên tử vô ý, Thiếu soái chớ trách.”

 

Lâm Thủy Hàn không muốn xung đột với Tạ gia nên rộng lượng tha thứ cho y, không ngăn cản.

 

Có trẫm lòng dạ hẹp hòi, đánh xong phiên vương biên cảnh phía nam về, ta trộm cho người bắt y lại, quýnh y một trận.

 

Sau khi cho Lâm Thủy Hàn biết, hắn mỉa mai trẫm: “Điện hạ, so đo với một đứa nhóc, ngài cũng khá đấy.”

 

Trẫm kiêu ngạo gật đầu: “Biết sao giờ, ta cứ khá thế đấy.”

 

Khóe miệng Lâm Thủy Hàn giật một cái: “Tiêu Dật Trần, ta có khen ngươi đâu, cái chày gỗ nhà ngươi!”

 

Trẫm: “...”

Loading...