Kỳ Liên ngẩng đầu, mắt sáng lên, dường như ngờ thế.
“Cậu đang... mời tớ ?”
“Ừ.”
Mời đến học lớp của , lớp dạy bóng chuyền 1 kèm 1 do chính trả tiền.
Ánh mắt đột nhiên tối sầm.
“ lát nữa tớ việc, thời gian, để hôm khác ?”
“Đương nhiên là .”
Hắn trả tiền thì là ông chủ.
Tôi ăn lướt điện thoại, lướt đến bài đăng mới của Kỳ Liên.
“Tớ sẽ chuộc về.”
Chuộc ai?
Ngoài cơm , Kỳ Liên chẳng ăn gì cả.
Tôi gắp thức ăn cho mà cũng nhận, bảo tối qua vất vả.
Tôi lắc đầu.
“Tớ mệt.”
Chẳng qua chỉ là giúp kéo lên giường thôi mà.
“Tớ thường vận động nhiều, chút hoạt động chẳng là gì với tớ, quen !”
Kỳ Liên gì, hỏi.
“Ngày nào cũng chỉ ăn cơm ?”
“Ừ, dạo cần tiết kiệm tiền.”
Hình như thật sự tiền.
Và đang lén chuộc ai.
Tôi lén nhét tờ tiền đưa cho túi áo khoác của .
Thân , lấy tiền nữa.
Sau bữa ăn, Kỳ Liên rời , phát hiện quên mặc áo khoác.
Tôi đuổi theo đến cổng trường, thấy Kỳ Liên tiền lên một chiếc xe sang trị giá triệu đô.
Một phụ nữ yêu kiều mở cửa xe cho .
Tôi rửa mặt trong nhà vệ sinh, nhịn liền kể với Nam Bội.
“ là bữa nào Kỳ Liên cũng chỉ ăn cơm trắng.”
Nam Bội đồng tình.
“ chứ! Kỳ Liên thuộc tuýp nam thần lạnh lùng trai nhưng khổ, đúng kiểu nam chính học đường khiến xót xa nhất trong tiểu thuyết.”
Cậu lắc đầu thở dài.
“Không như , tên họ và ngoại hình đều bình thường vô vị, chỉ là vai nam phụ.”
“Cậu nghĩ sai .”
“Thế là tớ làm nam chính ?”
Tôi đảo mắt.
“Ai chứ, tớ đang Kỳ Liên. Thực Kỳ Liên giàu, lúc nãy tớ thấy lái Bentley đến đón.”
“Phải là kiểu nam chính hào môn giàu mới .”
Nam Bội đổ nước trong chậu, vắt đôi tất.
“Nói nhảm gì thế? Nhầm , quên là trẻ mồ côi, bố ? Vì thế mới là cỏ dại trắng trẻo trai, mạnh mẽ, đáng thương .”
“Sao mồ côi?”
“Chính nhắc trong ký túc xá.”
“Lúc đó tớ mặt.”
Vậy đó ?
Điện thoại kêu "ting ting" một tiếng, Kỳ Liên chuyển cho một ít tiền.
“Tiền làm thêm phát , cho tiêu.”
Làm thêm?
Nam Bội tiếng vô thức .
Tôi vội vàng che màn hình điện thoại, hai hàm răng va vì hoảng sợ.
Tôi tuyệt đối thể để Nam Bội thấy cảnh , bạn cùng phòng mà tôn sùng như nam thần, nam thần lạnh lùng Kỳ Liên của trường chúng phú bà b.a.o n.u.ô.i !
Điện thoại nhận một tin nhắn, đăng ký học bóng chuyền với .
Không thời gian nghĩ về chuyện của Kỳ Liên nữa, vớ lấy áo khoác ngoài nhận ca gấp .
Lâu dạy, vận động một hồi mà cả ê ẩm.
Tối về đến ký túc xá, Kỳ Liên thấy khuôn mặt sưng húp của , bát cơm trắng tay rơi bịch xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phuc-vu-to-di-to-tra-tien/chuong-4.html.]
"Cậu... , mặt thế?"
Mặt nóng rát, cần soi gương cũng nó sưng to thế nào, nhưng bận tâm.
"Vừa làm thêm xong."
Kỳ Liên bước tới nâng khuôn mặt sưng một bên của , vẻ mặt căng thẳng.
"Khách hàng làm ?"
Khách hàng thì gọi là khách hàng, cứ kỳ kỳ?
Tôi khẽ trả lời.
"Không , hôm nay khách hàng dữ, tính tình nóng nảy thôi."
" cũng thể...Tớ tìm nó."
Tôi kéo Kỳ Liên .
"Không cần , nó cố ý, nó còn nhỏ mà, bồi thường tiền cho tớ ."
Hôm nay dạy một đứa trẻ.
Nó học bóng chuyền mà đòi học yo-yo, ném bóng phản đối nó.
Tôi bên xem, quả bóng bay thẳng mặt .
Mẹ nó xin đền hai nghìn tệ.
Chẳng làm gì mà kiếm bảy nghìn, sướng c.h.ế.t.
Kỳ Liên xót xa .
"Sao làm mấy việc đó nữa? Tớ đưa tiền cho ."
Tôi bĩu môi.
"Có tiền mà kiếm thì ngu lắm ?"
Hắn hỏi.
"Sao nhận tiền của tớ?"
Rồi cúi đầu lẩm bẩm một .
“Tớ vẫn kiếm ít quá, đủ cho tiêu."
Tôi chợt nhớ bảo là làm thêm lên xe phú bà.
Cùng là bạn cùng phòng, thể khuyên đừng con đường thì cứ khuyên.
Kỳ Liên ngoại hình xuất chúng, đúng là dễ các phú bà để ý.
Cộng thêm gia cảnh của bình thường, chắc chống cám dỗ .
Tôi khẽ thăm dò.
"Kỳ Liên... đừng làm mấy công việc đó nữa."
Kỳ Liên lớn tiếng hỏi.
"Tại ?"
"Suỵt!"
Tôi vội hiệu im lặng.
"Chuyện nhỏ thôi."
Vinh quang gì chứ?
Hắn sững sờ.
"Cậu... thấy ?”
Tôi khẽ gật đầu.
"Ừ, tớ thấy ."
"Cậu nghĩ tiền của tớ bẩn hả?"
"Cũng... hẳn."
Hắn hỏi lắm c.h.ế.t .
Tôi trả lời đây?
Tôi vắt óc suy nghĩ gãi đầu gãi tai.
“Kỳ Liên, là làm với tớ ! Tớ thấy hợp với nghề ! Người khoẻ khoắn!”
Tôi tha thiết tán dương .
“Cơ bụng tám múi, vóc dáng , chắc thể lực cũng gấp đôi tớ, khách hàng thích loại như , trông còn trai nữa.”
“Làm nghề chỉ tốn chút thể lực, nhưng mệt một chút kiếm nhiều tiền! Năm sinh viên đại học nào mà chẳng dư sức dùng !”
“Làm nhiều hưởng nhiều, tích góp thêm khách hàng riêng, phục vụ họ thật , họ sẽ tìm tiếp! Họ cũng sẽ giới thiệu , bạn bè cho !”
Kỳ Liên sững sờ.
“Tớ làm cái .”
Hắn với vẻ mặt khó chịu xót xa xoa mặt .
“Tớ cũng làm nghề . Tớ sẽ cố gắng kiếm thêm, đến lúc đó sẽ …”