Phúc Họa Song Hành, Buff Tràn Đầy - 9

Cập nhật lúc: 2025-02-13 17:18:55
Lượt xem: 1,797

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ tôi xông vào, tấn công phủ đầu luôn: 

 

“Cái gì gọi là do Phí Chính hại anh?” 

 

Bác cả và bác gái, người đầy vết thương, thoáng chốc lộ vẻ lúng túng và xấu hổ. 

 

Cả hai vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mẹ tôi. 

 

Mẹ tôi vén tay áo lên, sẵn sàng “chiến” tới cùng.

 

“Hôm nay phải nói cho rõ! Anh cả à, số tiền anh chơi chứng khoán rồi nợ nần, sao lại đổ lên đầu Phí Chính nhà tôi?” 

 

Bác cả bí quá, chỉ biết quay sang ba tôi cười gượng: 

 

“Cậu không quản vợ mình được hả?” 

 

Ba tôi ung dung đáp: 

 

“Vợ tôi muốn nói gì thì cứ nói, tôi cũng muốn biết, tôi đã làm gì có lỗi với anh?” 

 

Bác cả tất nhiên không dám nói ra là do mình đã “ràng buộc” với nhà tôi để kích hoạt hiệu ứng nhân đôi. 

 

Bác gái liền quay sang chỉ vào tôi, gào lên: 

 

“Còn không phải tại con gái anh sao? Nó với Thành Tài khắc nhau! 

 

“Nó thi tốt thì Thành Tài thi tạch! 

 

“Thành Tài nhà tôi vốn có thể đậu Thanh Hoa Bắc Đại!” 

 

Ba tôi lập tức bước tới trước mặt bác gái, nhìn thẳng vào bà ta: 

 

“Con gái tôi sinh ra đã ốm yếu bệnh tật, nó khắc cái gì? Khắc để con trai chị cao to vạm vỡ? Hay khắc để nhà chị làm ăn phát đạt mười mấy năm nay?” 

 

Mẹ tôi đanh giọng tiếp lời: 

 

“Tôi còn thấy là Phí Thành Tài đè bẹp hết may mắn của La Kỳ suốt 18 năm qua thì có! 

 

“Nó phải cố gắng gấp bao nhiêu lần, đến cuối cùng mới ‘gian tà không thắng chính’, lật ngược thế cờ được! 

 

“Chị muốn tính sổ à? Vậy tôi cũng muốn tính! 18 năm may mắn của La Kỳ bị con trai chị cướp hết, các người định bồi thường sao đây?” 

 

Bác gái bị lập luận ngược này làm cho nghẹn họng, chỉ thốt ra được một câu: 

 

“Tôi sinh con trai, nó đương nhiên phải được ông trời ưu ái!” 

 

Mẹ tôi cười nhạt đầy khinh bỉ.

 

“Nếu đã muốn cam chịu thấp kém, sao còn lên thành phố mở cửa hàng quần áo làm gì? Về quê làm bà nội trợ hầu hạ cậu con trai vàng nhà chị không phải tốt hơn à?” 

 

Bác cả nghe xong lại gật gù tán thành: 

 

“Đúng đấy! Nói mãi mà cô không nghe! Đàn bà con gái mở cửa hàng buôn bán làm gì cho khổ? Tôi đâu có không nuôi nổi cô! 

 

“Cô ở nhà chăm Thành Tài thì nó đâu đến nỗi thi cử thảm hại như vậy!” 

 

Bác gái nghe xong thì sôi máu, nhào tới túm lấy bác cả: 

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Khốn kiếp! Anh coi tôi là con ở à? Khinh ai vậy? Hôm nay tôi sống c.h.ế.t với anh!” 

 

Thế là hai người lại đánh nhau. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phuc-hoa-song-hanh-buff-tran-day/9.html.]

Mẹ tôi chỉ biết lắc đầu liên tục: 

 

“Đấy! Mấy kẻ nhận thức kém còn chẳng chịu cam chịu thua kém, bám riết lấy cái tư tưởng nam tôn nữ ti đầy mục ruỗng!” 

 

Ba tôi kéo tay mẹ tôi: 

 

“Từ giờ trở đi, chúng ta cắt đứt quan hệ với nhà họ luôn.” 

 

Ba mẹ tôi có lẽ chỉ nghĩ rằng nhà bác cả ích kỷ, vô ơn và lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng. 

 

Nhưng tôi thì hiểu rõ rồi. 

 

Nhà bác cả từ mười mấy năm trước đã có âm mưu “ràng buộc” với nhà tôi. 

 

Họ chẳng khác nào loài mọt gạo hút m.á.u người khác để sống! 

 

Nhà tôi càng vươn lên, họ càng hưởng thụ phú quý nhờ hiệu ứng nhân đôi. 

 

Nhà tôi gặp xui xẻo, họ tất nhiên phải gánh hậu quả gấp đôi! 

 

Và quả nhiên, ngay sau đó... 

 

Cảnh sát thông báo rằng bác cả và bác gái không chỉ gây rối trật tự, mà còn bị tình nghi lừa đảo huy động vốn qua đầu tư chứng khoán, với số tiền liên quan lên đến hơn 100 triệu tệ. 

 

Dù không đánh nhau làm ầm ĩ trong đồn cảnh sát, thì hai người họ sớm muộn gì cũng phải ngồi tù mà thôi!

 

11 

 

“La Kỳ!” 

 

Vừa bước ra khỏi cổng đồn cảnh sát, tôi thấy Lỗ Quỳ – bạn cùng lớp – đang thò đầu ra từ cửa sổ một chiếc ô tô. 

 

“Cậu đi du lịch về rồi à?” 

 

Lỗ Quỳ nhảy xuống xe, vui vẻ nắm tay tôi, ánh mắt lấp lánh như b.ắ.n ra cả ngàn ngôi sao. 

 

“La Kỳ bảo bối! Cậu là bảo bối tốt nhất của tớ! Nhờ cậu dẫn tớ luyện đề trước kỳ thi, tớ đậu được đại học chính quy rồi đó~” 

 

Tôi suýt quên mất... 

 

Tôi và Lỗ Quỳ từng là thành viên của một nhóm học tập. 

 

Thành tích của cả nhóm đều bết bát, càng gần ngày thi, ai cũng nôn nóng và nản chí. 

 

Nhiều người cuối cùng bỏ cuộc, không học nổi nữa. 

 

Chỉ còn tôi và Lỗ Quỳ, chán quá nên đành học bù, ôn đề và luyện đề với nhau. 

 

Không ngờ kỳ thi vừa rồi, tụi tôi đoán trúng mấy đề thật! 

 

“Ai nói ‘nước tới chân mới nhảy’ là vô dụng chứ? 

 

“Lúc làm bài gặp trúng đề đã ôn qua, cảm giác như gặp Thần luôn ấy!” 

 

Ba mẹ tôi bật cười khi thấy tôi và Lỗ Quỳ ríu rít như chim sẻ. 

 

“Nếu không phải do bận chuyện, đáng ra La Kỳ cũng được đi du lịch tốt nghiệp rồi. 

 

“Giờ có kết quả rồi, cũng đến lúc chọn nguyện vọng. Không ngờ con lại thi tốt như vậy.” 

 

Một người đàn ông tóc chải ngược, mặc vest đen lịch lãm, vui vẻ vẫy tay với chúng tôi. 

 

Đó là ba của Lỗ Quỳ – Lỗ Hạo Dã. 

Loading...