Phúc Họa Song Hành, Buff Tràn Đầy - 5

Cập nhật lúc: 2025-02-13 17:16:43
Lượt xem: 1,462

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, ba mẹ chuẩn bị đi làm. 

 

Thấy tôi mặt mũi bơ phờ như ma, họ giật mình. 

 

Mẹ tôi trừng mắt: 

 

“La Kỳ, thi xong rồi cũng đừng buông thả bản thân như thế chứ!” 

 

Ba tôi thở hắt ra: 

 

“Vốn dĩ chẳng trông mong con đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại, nhưng thi xong cũng đừng chơi bời quá mức.” 

 

Tôi ủ rũ uống ngụm sữa đậu nành, buột miệng than thở: 

 

“Có lẽ con thật sự là đứa số xui...” 

 

Mẹ tôi lập tức hốt hoảng: 

 

“Xì! Nhổ ngay! Cái gì mà xui với chả xẻo? Bà nội con mê tín nhảm nhí, nguyền rủa con, sao con cũng tin hả?” 

 

Ba tôi nghiêm túc nhìn tôi: 

 

“La Kỳ, sao con lại nói thế? 

 

“Con là con gái, từ nhỏ sức khỏe yếu, thành tích cũng bình thường, nhưng ba mẹ có bao giờ trách con hay nghĩ con thua kém ai đâu? 

 

“Người mà tự thấy mình kém cỏi và vin vào đó để bào chữa thì sau này gặp chuyện gì cũng dễ nản lòng. Không được nói vậy nữa...” 

 

Ba tôi chưa kịp nói hết câu thì điện thoại ông rung lên. 

 

Trên màn hình hiện tên người gọi: Bà nội.

 

Ba tôi do dự một chút, cuối cùng cũng nghe máy. 

 

“Tiểu Chính à! Không xong rồi! Thành Tài chơi game suốt một ngày một đêm, nó ngất rồi!” 

 

Tiếng khóc của bà nội ầm ĩ đến mức không cần bật loa ngoài, tôi và mẹ cũng nghe rõ mồn một như đang ở hiện trường. 

 

Ba tôi quát lớn: 

 

“Thế mẹ nuông chiều nó để nó chơi thâu đêm suốt sáng làm gì?” 

 

Bà nội ấm ức đáp: 

 

“Mẹ… mẹ cũng khuyên nó rồi, nhưng nó có thèm nghe đâu?” 

 

Ba tôi hỏi tiếp: 

 

“Anh cả và chị dâu đâu?” 

 

“Anh chị con cãi nhau từ hôm qua tới giờ, sáng nay mới ngừng được một lát, họ… chắc sẽ đến thôi.” 

 

Ba tôi bật cười đầy mỉa mai: 

 

“Có đến thì đến, không đến thì thôi, cái gì mà chắc sẽ đến? 

 

“Hôm qua Phí Thành Tài mắng con thậm tệ như thế, mẹ gọi cho con làm gì? Để ba mẹ ruột nó lo đi!” 

 

Nói xong, ba tôi dập máy luôn. 

 

Mẹ tôi hừ lạnh: 

 

“Tiêu chảy còn lên cả bản tin, chơi game một ngày một đêm thì đã là gì?” 

 

Bà lại chỉ vào tôi: 

 

“Không được học theo!” 

 

Trong đầu tôi chỉ vang vọng câu thông báo trong game: 

 

“Double kill! Double kill! Double kill!” 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phuc-hoa-song-hanh-buff-tran-day/5.html.]

Tôi bị co thắt dạ dày = Anh họ tôi tiêu chảy không ngừng. 

 

Xe ba tôi bị trầy = Bác cả bị tai nạn xe liên hoàn. 

 

Tôi thức trắng đêm = Anh họ tôi thức chơi game suốt một ngày một đêm. 

 

Ba mẹ tôi tranh cãi vì anh họ = Bác cả và bác gái cãi nhau to. 

 

Và còn điểm số thảm hại của tôi, với số điểm cao đến mức gặp quỷ của anh họ! 

 

Thật là một sự trùng hợp quái dị. 

 

Một buff nhân đôi đầy tinh vi! 

 

Chẳng lẽ, cuộc sống của từng người trong nhà tôi đều là bản gốc để nhà bác cả “sao chép” lại với hiệu ứng nhân đôi, bất kể là may mắn hay xui xẻo? 

 

Trên đời này thật sự có một cơ chế gian lận như vậy, bị nhà bác cả nắm trong tay sao? 

 

Chuyện này… sao có thể chứ!

 

07 

 

Từ đó, tôi như bị ám ảnh, cứ muốn tiếp tục kiểm chứng xem hiệu ứng nhân đôi này có thật hay không. 

 

Nhưng mẹ tôi đi công tác rồi. 

 

Ba tôi cũng bận tối mắt tối mũi vì công việc. 

 

Bác cả và bác gái thì biệt tăm biệt tích. 

 

Không đi bệnh viện, tiệm quần áo cũng đóng cửa luôn. 

 

Chỉ còn tôi và anh họ là “đối chứng”, liệu có đáng tin không? 

 

Anh họ được xuất viện. 

 

Vì cái vụ tiêu chảy ầm ĩ quá nên đành về quê ở với ông bà nội. 

 

Tôi thì chẳng đời nào muốn về quê để rước bực vào người. 

 

Thế là tôi cứ lang thang trên mạng, tìm kiếm những thông tin về hiện tượng kỳ lạ này. 

 

Follow một đống tài khoản về khoa học viễn tưởng, huyền huyễn, thậm chí cả chuyện tâm linh ma quái. 

 

Xem xong, tôi rùng mình nổi da gà. 

 

Anh họ ở quê cũng chẳng yên ổn. 

 

Cứ kêu cảm thấy sợ hãi, nhưng đồng thời cũng rất tò mò, phấn khích, tim đập thình thịch liên hồi. 

 

Bà nội tưởng là anh họ chưa khỏi hẳn, lại lôi đi khám lần nữa. 

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Bác sĩ nghe anh họ kể xong, chỉ khuyên bà nội nên tìm bác sĩ tâm lý cho cậu ta. 

 

Bà nội hừ lạnh đầy khinh miệt: 

 

“Cháu cưng của tôi sao có thể mắc bệnh thần kinh được!” 

 

Bác sĩ nhún vai: 

 

“Vậy tùy bà.” 

 

Bà nội chẳng biết làm sao, lại sợ phải chịu trách nhiệm, bèn gọi cho bác cả và bác gái. 

 

Bác cả nói đang bận lắm, không có thời gian lo mấy chuyện đó, bảo bà gọi cho mẹ của anh họ. 

 

Rồi lại hỏi ba tôi dạo này thế nào. 

 

Bác gái thì đang du lịch ở xa, ngã gãy chân, phải nằm viện với người chăm sóc riêng. 

 

Mắng bà nội xong một trận, bác gái lại hỏi xem mẹ tôi thế nào. 

 

Loading...