Phúc Họa Song Hành, Buff Tràn Đầy - 4

Cập nhật lúc: 2025-02-13 17:16:13
Lượt xem: 2,028

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ tôi càng thêm bực bội: 

 

“Mấy năm trước, tiệm quần áo của chị dâu mở ngay đối diện cơ quan em. 

 

“Đồng nghiệp em ghé vào xem thử, chị ta liền hỏi ngay: ‘Cô làm cùng phòng với em dâu tôi à? Lương bao nhiêu? Phúc lợi thế nào? Cộng thêm trợ cấp thì một năm kiếm được bao nhiêu?’ 

 

“Đồng nghiệp em không muốn nói, chị ta lập tức xị mặt, ra khỏi cửa còn lẩm bẩm chửi người ta nghèo kiết xác. 

 

“Quan tâm anh em kiểu gì mà toàn săm soi chuyện tiền nong thế chứ? 

 

“Rõ ràng là vừa sợ anh khổ, lại vừa sợ anh giàu hơn!” 

 

Ba mẹ tôi tiếp tục bực bội bàn tán gì đó, nhưng tôi chẳng nghe rõ. 

 

Nhớ lại thì, nhà bác cả đúng là luôn theo dõi gia đình tôi một cách âm thầm, vừa có vẻ bình thường, vừa khiến người ta thấy lạ lùng.

 

Từ trước đến giờ, bác cả và bác gái luôn thích bóng gió hỏi thăm thu nhập của nhà tôi. 

 

Biết được rồi thì lúc thì tỏ ra vui vẻ, lúc lại không hài lòng, có khi còn thất vọng như thể “đồ bỏ đi” vậy. 

 

Đến đây thì vẫn còn bình thường. 

 

Cho đến khi tôi và anh họ cùng vào tiểu học. 

 

Tôi chẳng có tí năng khiếu học hành nào. 

 

Rõ ràng rất chăm chỉ, nhưng thành tích mãi lẹt đẹt ở nhóm trung bình yếu của lớp. 

 

Ngược lại, anh họ tôi suốt ngày chỉ biết chơi bời. 

 

Thế mà lần nào công bố điểm, tổng điểm của anh ấy cũng luôn đứng top đầu. 

 

Lúc đầu, ba mẹ tôi tìm mọi cách cho tôi học thêm, luyện đề, đủ mọi cách để cải thiện thành tích. 

 

Nhưng sau hơn mười năm dốc sức và thời gian, ba mẹ tôi rút ra một chân lý: 

 

Tôi đúng là một đứa bình thường không thể tầm thường hơn. 

 

Còn anh họ tôi là một thiên tài bẩm sinh không cần thầy dạy. 

 

Vì thế, tôi lớn lên trong những lời châm chọc của mọi người xung quanh. 

 

Càng nghĩ càng ấm ức, tôi bắt đầu dọn lại đống bài kiểm tra trong suốt một năm qua. 

 

Trước kỳ thi đại học vài ngày, nhiều bạn đã xé hết sách vở, bài tập, đề cương, tạo nên một “cơn mưa tuyết trắng” bay khắp sân trường. 

 

Xem như một buổi lễ chia tay đầy lãng mạn cho tuổi thanh xuân. 

 

Còn tôi thì không. 

 

Chủ yếu là vì muốn gom lại bán đồng nát. 

 

Được mấy chục tệ, coi như giá trị cuối cùng cho sự cố gắng của thanh xuân. 

 

Dù hơi rẻ. 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Nhưng đúng là thành tích của tôi chẳng đáng giá hơn chút nào. 

 

Bỗng điện thoại rung lên báo tin nhắn. 

 

Là bài viết hot trên “Confession” của trường được hệ thống gửi cho tôi. 

 

Tiêu đề là: [Đừng bao giờ đặt niềm tin vào “học thần”, đặc biệt là loại bị tiêu chảy!] 

 

Thì ra, có một em gái lớp 11 đã cùng vài bạn đấu giá nhiều vòng, cuối cùng bỏ ra một khoản tiền lớn để mua được tài liệu học tập lớp 12 của anh họ tôi trước kỳ thi đại học. 

 

Cứ nghĩ là sẽ thu được khối kiến thức hay ho. 

 

Ai ngờ, cả xấp tài liệu, ngoài bìa sách hơi cũ ra, bên trong toàn là trang giấy trắng, vài trang thì vẽ bậy linh tinh. 

 

Thậm chí, còn có vài tờ chi chít những “nhận xét sắc bén” của anh họ tôi về ngoại hình và body của không ít nữ sinh trong trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phuc-hoa-song-hanh-buff-tran-day/4.html.]

 

“Cái gì ngủ được thì phải khiến người ta ‘lên mây xuống địa ngục’, sóng to gió lớn, bóp một cái cũng không uổng làm trai hư…” 

 

Còn thô tục hơn cả mấy câu tán gái ngoài chợ hoa. 

 

Nhận được xấp tài liệu xong, cô bé kia tức đến phát điên, tìm anh họ tôi đòi lại tiền. 

 

Anh họ không những không trả mà còn vênh váo lên mặt dạy đời. 

 

“Cho dù môn cuối có hơi tạch, điểm thi đại học của anh cũng phải trên 700 nhé! 

 

“Em cứ ngoan ngoãn quỳ bái anh là được rồi, bày đặt lắm trò? 

 

“Đợi điểm thi anh công bố xong, anh vả nát mặt em cho xem, con đ*!” 

 

Tức giận đến nỗi cô bé viết hẳn một bài dài mấy ngàn chữ để “bóc phốt”, còn tuyên bố chắc nịch: 

 

[Tôi sẽ đợi xem, cái tên biến thái mê gái này thi được bao nhiêu điểm!] 

 

700 điểm? 

 

Anh họ tôi từng đứng top trong các kỳ thi thử. 

 

Nhưng thành tích của tôi thì thảm hại đến nỗi ba mẹ cũng chẳng so sánh tôi với anh ấy để tránh làm tôi tủi thân. 

 

Tôi vội lục lại điểm số của anh họ trong mấy kỳ thi lớn gần đây. 

 

Trời ơi! 

 

Tôi: 360 điểm. 

 

Anh họ: 720 điểm. 

 

Tôi: 356 điểm. 

 

Anh họ: 712 điểm. 

 

Tôi: 345 điểm. 

 

Anh họ: 690 điểm. 

 

Điểm của tôi cứ quanh quẩn mốc 350. 

 

Còn điểm anh họ lần nào cũng hơn 700. 

 

Và đều gấp đúng hai lần điểm của tôi. 

 

Trùng hợp đến mức này luôn sao?

 

06 

 

Cả đêm đó tôi không ngủ. 

 

Ngoài việc lôi hết điểm các kỳ thi quan trọng suốt ba năm cấp ba ra so sánh, 

 

Tôi còn tìm lại tất cả điểm số của anh họ từ cấp hai, thậm chí cả tiểu học. 

 

Mỗi kỳ thi quan trọng, điểm số của anh ấy luôn gấp đôi điểm của tôi – đứa học kém. 

 

Ngay cả mấy bài kiểm tra nhỏ, điểm cũng xấp xỉ gấp hai lần. 

 

Trời bắt đầu hửng sáng, tôi mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn, xung quanh ngổn ngang sách vở, bài kiểm tra, giấy nháp... 

 

Không biết có chứng minh được gì không. 

 

Nhưng mọi thứ đều là nhân đôi. 

 

Nhân đôi. 

 

Double kill! 

 

Còn không phải gặp quỷ sao? 

Loading...