Phúc Họa Song Hành, Buff Tràn Đầy - 2

Cập nhật lúc: 2025-02-13 17:15:24
Lượt xem: 2,387

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất nhiên, ba mẹ tôi không chịu. 

 

Thế là từ đó, bà nội ghét tôi ra mặt. 

 

Ba mẹ tôi đều là người có học, đâu thể vì mấy lời mê tín dị đoan mà phân biệt đối xử với con cái. 

 

Họ biết bà nội không ưa tôi, 

 

Nên từ nhỏ, tôi đã sống với ông bà ngoại ở thành phố. 

 

Tưởng đâu cách xa rồi thì bà nội sẽ dần quên chuyện khắc mệnh vớ vẩn ấy đi. 

 

Ai ngờ, nhà bác cả lại chẳng nghĩ vậy! 

 

Kể từ khi tôi vào tiểu học, cả nhà bác tôi cũng dọn lên thành phố.

 

Nhà tôi mua được căn hộ rộng rãi, thì bác cả cũng tậu luôn biệt thự liền kề trong cùng khu. 

 

Hai anh em chúng tôi học cùng một trường, chỉ khác lớp. 

 

Thậm chí, tiệm quần áo của bác gái còn mở ngay đối diện cơ quan mẹ tôi. 

 

Đúng là “ngẩng đầu cúi đầu đều chạm mặt”! 

 

Vừa rời khỏi bệnh viện chưa bao lâu, điện thoại của bố tôi đã bị bác cả goi réo liên hồi như chuông hồn gọi vía. 

 

Ba tôi đang lái xe nên nhờ mẹ bắt máy. 

 

Mẹ tôi bấm nút nghe mà còn để điện thoại cách xa cả mét. 

 

Giọng bác cả cáu kỉnh vang lên ầm ầm: 

 

“Tiểu Chính! Cậu vừa lái xe có xảy ra chuyện gì không đấy?” 

 

Ba tôi liếc điện thoại một cái đầy ghét bỏ. 

 

“Không có! Tôi lái xe bình thường, có thể xảy ra chuyện gì được?” 

 

Bác cả lại hỏi: 

 

“Nghe nói con bé La Kỳ nhà cậu cũng bị bệnh à? Có thật không?” 

 

Mẹ tôi trợn mắt ngán ngẩm. 

 

“Anh à, nếu không có gì khác thì tôi cúp máy đây.” 

 

“Ê! Ê! Ê!...” 

 

Mẹ tôi tắt luôn điện thoại, tiện thể bật chế độ im lặng. 

 

“Có đào vàng cũng không ra được cái ‘kho vàng’ như nhà này! 

 

“Mấy năm trước anh trai anh còn ra vẻ quan tâm lắm. 

 

“Giờ thì y như mẹ anh, cứ hễ con trai họ gặp chuyện là lại đổ cho La Kỳ nhà mình.” 

 

Ba tôi thở dài, hờ hững nói: 

 

“Anh ấy đâu có nói thế… 

 

“Thôi, hai đứa nó đều gặp sự cố khi thi đại học, đừng nhắc nữa.”

 

Mẹ tôi quay đầu từ ghế phụ, nhìn tôi và an ủi: 

 

“La Kỳ, mình cứ cố gắng hết sức là được, đừng tự tạo áp lực cho bản thân.” 

 

Tôi nhìn tin nhắn WeChat bác cả vừa gửi, khẽ cau mày. 

 

[La Kỳ, ba con lái xe thật sự không sao chứ?] 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phuc-hoa-song-hanh-buff-tran-day/2.html.]

Bác ấy lo ba tôi lái xe làm gì nhỉ? 

 

Về đến bãi đậu xe của khu chung cư, mẹ tôi xuống xe thì mới phát hiện. 

 

Phía sau xe bị trầy một mảng to từ lúc nào chẳng hay. 

 

Ba tôi lấy trong cốp ra một miếng sticker hình mèo Tom, dán đè lên chỗ sơn bị xước. 

 

“Công ty đang kẹt tiền, cứ thế này tạm đi, sửa thì tốn kém quá.” 

 

Buổi tối, tôi vô tình lướt thấy bài đăng của Lỗ Quỳ – bạn cùng lớp, vừa đi du lịch ngoại thành vào chiều nay. 

 

[Hôm nay xui quá! 

[Gặp ‘vũ khí sinh học’ ngay trong phòng thi, vừa ra khỏi thành phố lại dính tai nạn liên hoàn. 

[Cầu xin ông trời cho quãng đường tiếp theo suôn sẻ chút đi!] 

 

Bức ảnh đăng kèm là một vụ đ.â.m liên hoàn ba xe trên cầu vượt, cái xe đi đầu bị đ.â.m bẹp dúm phần đuôi. 

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ở góc ảnh còn thấy bóng dáng bác cả đang giơ điện thoại lên, mặt đầy tức giận. 

 

Trùng hợp đến mức này luôn sao?

 

03 

 

Tối hôm đó, đài truyền hình phát tin về kỳ thi đại học, còn chiếu một đoạn video giám sát mờ mịt. 

 

Trong video, anh họ tôi bỗng giơ tay hét to: 

 

“Tôi chịu hết nổi rồi!” 

 

Vừa nhấc chân định chạy thì quần tụt xuống. 

 

Mấy thí sinh ngồi gần đó lãnh đủ. 

 

Bài thi của họ bị “tưới đẫm” thứ chất lỏng kinh khủng nhất trần đời. 

 

Đài truyền hình còn cẩn thận làm mờ cái “vòi phun” ở m.ô.n.g anh họ tôi. 

 

Nhà tôi lâu lắm rồi không xem tivi. 

 

Hôm nay nhờ có người quen gọi nhắc, ba tôi mới chuyển kênh xem và chứng kiến cảnh tượng đó. 

 

Người quen cười khúc khích qua điện thoại: 

 

“Đài truyền hình cũng buồn cười thật, che mờ cái m.ô.n.g làm gì, che mặt đi thì hơn!” 

 

Ba tôi cứng họng, chẳng biết đáp thế nào. 

 

Video tuy mờ, nhưng người quen thì sao không nhận ra được “vóc dáng” trứ danh của anh họ tôi chứ. 

 

Cao mét tám chín, nặng 125 cân. 

 

Ngã xuống đất mà càng vùng vẫy thì càng khó đứng lên. 

 

Mẹ tôi kêu lên một tiếng “Eo ôi!” rồi đổi kênh. 

 

Ba tôi bên kia cũng vội vàng cúp máy. 

 

“Không biết Thành Tài sao lại thành ra thế này? Kỳ thi này không biết có ảnh hưởng đến kết quả không?” 

 

Mẹ tôi nhếch môi đầy khinh thường: 

 

“Phí Thành Tài mà bị ảnh hưởng, bà nội sẽ mắng La Kỳ trước. 

 

“Nếu thi tốt, bà cũng sẽ cười nhạo xong rồi mắng La Kỳ tiếp thôi. 

 

“Thôi, em lo cho con gái em trước thì hơn.” 

 

Ba tôi thở dài. 

 

“Họ hàng lối xóm ai mà không biết Phí Thành Tài là cháu nhà mình chứ. Em giận bà nội La Kỳ thì cũng đừng trút lên đầu trẻ con…” 

Loading...