Giống hệt con gái mình, ông ấy cũng có đôi mắt to, lông mày rậm và ánh nhìn lấp lánh như b.ắ.n ra “biu biu” mấy chục ngôi sao.
“Chào anh chị Phí, chị La, đi đâu thế? Tôi chở cả nhà một đoạn nhé~”
Ba tôi khẽ ho khan, ngượng ngùng nói:
“À... tôi họ Phí, tôi là Phí Chính, còn đây là vợ tôi – La Thục Hoa.”
Lỗ Hạo Dã cười rạng rỡ:
“Ồ~ không sao đâu, nghe nói La Kỳ và Lỗ Quỳ là bạn thân, để tôi đưa mọi người về nhé.”
Xe nhà tôi bị tai nạn ở thành phố bên, còn chưa đem đi sửa.
Lỗ Hạo Dã nhiệt tình như vậy, gia đình tôi đành ngượng ngùng lên xe.
Vừa lên xe, ông ấy liền cười tươi lộ cả hàm răng trắng tinh, thao thao bất tuyệt:
“Nghe Lỗ Quỳ nói suốt, La Kỳ dạy nó học bài.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Tôi thì dốt lắm, con bé nhà tôi cũng học dở tệ.
“Tôi còn nghĩ sẵn rồi, kiểu gì nó cũng phải học trường dân lập đắt tiền, rồi về làm ở công ty nhà mình.
“Ai ngờ đâu, nó lại đỗ đại học chính quy, dù là sát vạch cuối cùng thì tôi cũng mừng phát điên!”
Ba mẹ tôi quay sang nhìn tôi, ánh mắt phức tạp như muốn nói:
Học sinh kém mà dám dạy, học sinh kém mà cũng dám học theo...
Lỗ Quỳ cười hì hì, phụ họa thêm:
“Đúng đó! Đặc biệt là môn cuối cùng, cái tên Phí Thành Tài... hắn ta tụt quần... thật là vô liêm sỉ!
“Ghê muốn chết, môn đó con ôn kỹ nhất luôn đấy!”
Nụ cười trên môi Lỗ Hạo Dã tắt ngúm.
“Yên tâm, con gái ngoan, ba sẽ không bỏ qua cho nó đâu!
“Cái thằng ‘tiêu chảy’ đó, bố nó lừa đảo, quỵt tiền của đại ca ba, lần này vào tù thì đừng hòng ra được.”
Không khí trong xe bỗng ngột ngạt hẳn.
Đúng là oan gia ngõ hẹp!
Thì ra, người kéo đến làng tôi đòi nợ bác cả hôm đó... chính là Lỗ Hạo Dã!
Lỗ Quỳ ngồi ghế phụ lại lên tiếng:
“Ba, Phí Thành Tài đúng là thằng khốn nạn!
“Hắn còn bắt nạt cả La Kỳ! Hồi tiểu học, hắn rủ một đám con trai vây quanh, hát mấy bài chế giễu gọi La Kỳ là ‘đồ bỏ đi’.
“Đáng ghét!
“La Kỳ không hề dốt đâu! Chỉ là trước đây bị Phí Thành Tài đè ép đến mức không ngóc đầu lên được thôi!
“Đáng đời hắn thi có 240 điểm! Đáng lắm! À... Khoan đã... Chú Phí? Cả nhà mình họ Phí sao?”
Ngồi ở ghế sau, cả nhà ba người chúng tôi cùng lúc cúi gằm mặt, giả vờ tìm chỗ trốn trên sàn xe...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phuc-hoa-song-hanh-buff-tran-day/10.html.]
12
Lỗ Quỳ dẫn tôi đến một trại trẻ mồ côi.
Cô ấy đưa bảng điểm cho một cụ già tóc bạc phơ.
“Báo cáo đại ca! Lỗ Quỳ này thi đậu đại học chính quy rồi!”
Cụ già sững sờ, im lặng một lúc lâu.
Ông cầm lấy điện thoại, cẩn thận xem xét bảng điểm, cuối cùng mới nở nụ cười mãn nguyện:
“Tốt lắm! Tốt lắm! Con bé Lỗ Quỳ còn ‘liều’ hơn cả thằng Lỗ Hạo Dã!”
Nhưng chưa kịp nói thêm mấy câu, ông lại ho khan liên tục.
Nhân viên chăm sóc vội dìu ông về phòng nghỉ ngơi.
Trong số những người bị bác cả lừa đảo qua chiêu trò đầu tư chứng khoán, có cả ông viện trưởng già của trại trẻ này.
Lỗ Quỳ khẽ kể:
“Ba tớ là trẻ mồ côi, hồi nhỏ nghịch lắm.
“Ông viện trưởng cứ bảo, ‘Cậu thích làm đại ca ngoài xã hội thì gọi tôi là ‘đại ca’ luôn cho rồi.’
“Ông ấy cả đời chẳng tích góp được bao nhiêu, tin người ta đầu tư để kiếm thêm tiền lo cho trại trẻ, ai ngờ mất sạch.”
Lúc đó, tôi và Lỗ Quỳ đang ngồi trên xích đu ở sân chơi nhỏ của trại trẻ.
Nghe xong, lòng tôi ngổn ngang trăm mối.
Ba Lỗ Quỳ và ông viện trưởng rõ ràng chẳng có chút m.á.u mủ nào, vậy mà ông ấy vẫn sẵn sàng dẫn người đến tận nơi đòi lại công bằng cho ông viện trưởng.
Còn ba tôi và bác cả, cùng là con của ông bà nội, nhưng ông bà lại thiên vị nhà bác cả một cách quá đáng.
Nhà bác cả cũng quá tham lam.
Nhờ hiệu ứng nhân đôi, họ chẳng cần vất vả gì cũng hưởng gấp đôi những gì nhà tôi có.
Nhưng bác cả vẫn thấy chưa đủ, muốn nhiều hơn nữa.
Hồi đầu, bác ta thích khoe khoang trong nhóm chơi chứng khoán, lúc nào cũng huênh hoang mình mua gì cũng thắng.
Một công ty tài chính tình cờ chú ý đến, liền “tô vẽ” bác cả thành một bậc thầy chứng khoán lừng lẫy.
Sống trong chế độ “gian lận” quá lâu, bác cả thật sự quên mất mình vốn chẳng có bao nhiêu bản lĩnh.
Được gắn mác “đại sư”, bác ta lại tưởng mình thật sự là đại sư.
Còn mở lớp dạy đầu tư...
Bác cả thậm chí còn mở tài khoản truyền thông cá nhân để dạy đầu tư.
Giờ thì cả hai vợ chồng đều vào tù.
Dù bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng nhân đôi, nhưng chẳng phải họ đang tự gánh lấy hậu quả do lòng tham của mình sao?
“La Kỳ!”
Lỗ Quỳ nhảy xuống khỏi xích đu, vui vẻ reo lên:
“Ba tớ giúp ba cậu tìm được nhà cung cấp mất tích rồi!”