Phúc Họa Song Hành, Buff Tràn Đầy - 1
Cập nhật lúc: 2025-02-13 17:14:58
Lượt xem: 588
Nhà tôi và nhà bác cả bị hệ thống hiệu ứng song hành ràng buộc với nhau.
Ba tôi lương một vạn.
Tài khoản chứng khoán của bác cả ngay lập tức tăng thêm hai vạn!
Mẹ tôi đi spa làm đẹp một lần.
Gương mặt thô ráp của bác gái bỗng nhiên trắng nõn mịn màng gấp đôi.
Nhà tôi chắt chiu bao lâu mới đủ tiền chuyển vào căn hộ rộng rãi, sáng sủa.
Nhà bác cả liền dọn vào biệt thự liền kề cùng khu.
Mọi chuyện cứ thế cho đến ngày thi môn cuối cùng của kỳ thi đại học, tôi lỡ uống nhầm ly nước bị bỏ thuốc.
Cắn răng chịu đựng cơn đau dạ dày, tôi cố viết xong bài thi.
Cứ tưởng lần này xong đời thật rồi.
Ai ngờ, giây tiếp theo, nhân viên y tế hốt hoảng khiêng thằng anh họ của tôi từ phòng thi bên cạnh đi cấp cứu vì…
... mất kiểm soát cả đầu ra lẫn đầu vào!
01
Vừa ra khỏi phòng thi, tôi lập tức được ba mẹ đón thẳng đến bệnh viện.
Ba mẹ cứ thắc mắc mãi.
Tôi học hành bết bát, điểm số thì lẹt đẹt, tâm lý thi cử bao giờ cũng thoải mái.
Sao lần này lại căng thẳng đến mức co thắt dạ dày được chứ?
So với tôi, thằng anh họ thảm hơn nhiều.
Vụ việc quá ầm ĩ, bệnh viện tuyến đầu của thành phố phải điều động cả hội đồng chuyên gia đến hội chẩn.
Bọn họ lôi thằng anh tôi ra kiểm tra tới lui, như thể đang thí nghiệm một con chuột bạch.
Vậy mà vẫn chẳng tìm ra nguyên nhân khiến cậu ta "bắn phá liên tục" như s.ú.n.g máy trong phòng thi.
Cuối cùng, các chuyên gia đồng tình kết luận:
Chắc chắn là do áp lực tâm lý khi thi đại học quá lớn khiến cậu ta mất kiểm soát!
Ông bà nội tôi khóc lóc thảm thiết ngay tại bệnh viện.
“Cháu ngoan của bà, bảo bối của bà, con khổ quá rồi!”
“Thành Tài nhà ta vốn chẳng bao giờ khiến ai phải lo lắng chuyện học hành, còn là mầm non ưu tú của trường, tương lai sáng rỡ. Ai mà ngờ, thằng bé lại chịu áp lực tâm lý lớn đến thế này!”
Tôi đi ngang qua cửa phòng cấp cứu vẫn đang sáng đèn đỏ, nhìn ông bà nội đang gào khóc thảm thiết.
Không biết còn tưởng thằng anh họ tôi “nghỉ chơi” luôn rồi ấy chứ.
Ba mẹ tôi liếc nhau, phân vân không biết có nên vào hay không.
Vừa thấy tôi, bà nội lập tức lao đến như một con gà mái mắt đen đang xù lông.
“Mày đến bệnh viện làm gì? Thấy anh mày bệnh, nên đến xem trò vui à?”
Trong lòng tôi nghĩ: Hóa ra bà cũng thấy chuyện này giống một trò hề à.
Mẹ tôi lạnh mặt, kéo tôi ra sau lưng che chở.
Ba tôi bước lên giữ chặt bà nội lại.
“Mẹ, mẹ làm gì thế? Con bé La Kỳ cũng đang bệnh, vừa khám xong ở khoa khác ra đấy.”
Bà nội chẳng thèm xót xa, còn hậm hực lườm tôi một vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phuc-hoa-song-hanh-buff-tran-day/1.html.]
“Nó cũng bệnh hả?
“Chắc chắn là nó mang xui xẻo đến cho Thành Tài.
“Nó cố tình không muốn cho Thành Tài vào Thanh Bắc!”
Mẹ tôi nghe xong thì không nhịn nổi nữa.
“Con gái tôi bệnh là xui xẻo, còn cháu cưng của bà bệnh thì không hả?
“Phí Thành Tài đi thi mà b.ắ.n tung tóe lên cả đống bài thi của người ta, thế mới là xui tận mạng đấy!
“Bà cứ thoải mái tuôn ra mấy lời thúi hoắc ấy đi, rồi xem báo ứng có giáng hết lên cái m.ô.n.g của cháu ngoan bà không!”
Bà nội trợn tròn mắt như bị điện giật, cái miệng đang định chửi chợt khựng lại, muốn chửi mà không dám.
Mẹ tôi thấy thế, cười khẩy một cái.
“Cháu chắt chịu khổ, là do đời trước tạo nghiệp thôi!
“Bà cứ việc rủa xả tiếp đi, con gái tôi mệnh cứng lắm, có khi cái đứa yếu ớt như cháu bà mới không chịu nổi nghiệp chướng của bà đâu!”
Bà nội tức đến mức mặt đỏ bừng, nắm chặt hai tay, nghiến răng ken két.
Nhìn thôi cũng biết bà đang rủa thầm trong bụng ghê lắm.
Ông nội thấy không ổn, quát lớn:
“Cãi nhau đủ chưa hả?”
Ông còn lườm ba tôi một cái.
“Anh cũng không biết nói câu nào à?”
Ba tôi ngập ngừng gãi đầu.
“Ba, con vụng về, nói không khéo. Con theo ý ba hết, ba chẳng phải cũng im lặng từ nãy đến giờ sao?”
Ông nội nghẹn họng, mặt đỏ bừng bừng, phất tay đuổi cả nhà tôi đi.
02
Cả nhà tôi đành lủi thủi rời đi.
Khác nhau ở chỗ, tôi và ba thì thở phào nhẹ nhõm, còn mẹ tôi thì hớn hở ra mặt.
Nói thật, trước đây mẹ tôi cũng là người hiền lành, nhã nhặn lắm.
Khả năng đấu khẩu của bà là nhờ mười mấy năm “đấu tay đôi” với bà nội sau khi kết hôn mà luyện thành.
Giờ có thể đốp lại bà nội một vố, chắc tối nay mẹ tôi cười không ngậm được miệng.
Từ trước đến giờ, ba tôi luôn đứng về phía mẹ.
Chủ yếu là vì bà nội quá quắt quá.
Trọng nam khinh nữ đã đành, còn cứ khăng khăng nói tôi là đứa xui xẻo!
Hồi đó, anh họ tôi và tôi sinh cách nhau có một canh giờ.
Cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ chênh mỗi cái giờ sinh.
Vậy mà bà nội lại tin lời một ông thầy bói lang thang.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Lão ta phán một câu: “Đã sinh Du sao còn sinh Lượng?”
Nói là do tôi và anh họ sinh gần nhau quá, nên số mệnh hai đứa khắc nhau.
Bà nội nghe xong thì bấn loạn luôn.
Khăng khăng đòi tống cổ tôi đi thật xa.