Phu Quân Ta Mất Trí Nhớ - 4

Cập nhật lúc: 2025-02-11 14:55:08
Lượt xem: 1,470

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lười để ý đến chàng nữa, tự mình ngồi một bên lật xem mấy quyển du ký. 

 

Những cuốn sách này vốn là do Giang Nghiễn sợ ta ở nhà buồn chán nên đã cất công tìm kiếm khắp nơi để tặng, quả thật rất thú vị. 

 

Giang Nghiễn âm thầm tức giận nửa ngày trời, cuối cùng lại nằm ngửa trên giường, ôm đầu kêu đau ầm ĩ. 

 

Ta đặt sách xuống, đi qua xoa bóp nhẹ nhàng cho chàng: 

 

“Đại phu nói là tụ m.á.u bầm, chàng ngoan ngoãn một chút, đừng tự làm khổ mình nữa.” 

 

Chàng nheo mắt, không cam lòng ngoan ngoãn chút nào: 

 

“Ta muốn đi hội đèn lồng.”

 

Ta cúi đầu nhìn chàng, không nói không rằng vỗ một cái lên n.g.ự.c chàng, như ý muốn nghe được một tiếng rên nho nhỏ. 

 

“Chữa lành vết thương rồi hãy nói.” 

 

Chàng nghiêng đầu, bĩu môi tỏ vẻ tủi thân: 

 

“Phu quân của nàng cũng thật thảm, gặp phải một người chẳng biết thương người như nàng.” 

 

“Chi bằng nàng buông tha cho hắn đi, chỉ cần bắt nạt một mình ta thôi được không? Dù sao nhiều năm qua ta cũng đã...” 

 

Ta thành thạo bịt miệng chàng lại: 

 

“Không đời nào, đừng mơ nữa.” 

 

Ta thật sự càng ngày càng mong chờ đến ngày chàng hồi phục trí nhớ. 

 

 

Thể trạng của Giang Nghiễn đúng là cứng cỏi, chẳng mấy chốc đã có thể nhảy nhót vui vẻ, nằng nặc đòi đi xem hội đèn lồng. 

 

May mà hội đèn lồng ở kinh thành diễn ra nửa năm một lần, kéo dài suốt một tháng, bây giờ vẫn còn kịp. 

 

Ta đưa chàng ra ngoài, còn cách con phố náo nhiệt nhất mấy bước chân thì chàng bỗng dừng lại, định rẽ vào một tửu lâu bên cạnh. 

 

Ta thắc mắc: 

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Chàng không phải muốn đi xem hội đèn lồng sao?” 

 

Chàng cười hì hì: 

 

“Miệng nhạt quá, muốn ăn chút gì có vị một chút, hội đèn lồng để lát nữa xem cũng không muộn.” 

 

Ta nghĩ cũng đúng, dạo gần đây chàng toàn uống cháo trắng, giờ vết thương cũng gần lành, ăn chút gì ngon hơn cũng không sao. 

 

Ai mà ngờ, vừa ăn được mấy miếng chàng đã không biết điểm dừng, chẳng màng đến thức ăn, chỉ chăm chăm nâng chén uống rượu, ta căn bản không cản nổi, còn bị chàng kéo uống cùng hai chén.

 

Lo lắng chàng làm tổn thương bản thân, ta tức giận đến mức đập bàn đứng dậy: 

 

“Giang Nghiễn, nếu chàng còn tiếp tục làm loạn thế này, ta sẽ mặc kệ chàng đấy.” 

 

Ý ta vốn chỉ muốn nói để chàng tự mình suy nghĩ lại, còn ta sẽ về nhà trước. 

 

Nhưng chàng bây giờ lại không hiểu ý ta, tay nắm chặt chén rượu đến trắng bệch, giọng căng thẳng: 

 

“Được thôi.” 

 

Chàng lại uống cạn thêm một chén, cố tỏ ra dứt khoát: 

 

“Bây giờ... đúng là nàng cũng không cần quan tâm đến ta nữa, đi đi.” 

 

“Ta sẽ không làm phiền nàng nữa, về sau...” 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phu-quan-ta-mat-tri-nho/4.html.]

Những lời còn lại chàng cũng chẳng cần ta bịt miệng, tự mình cũng nói không nổi. 

 

Ta thở dài bất lực, giật lấy chén rượu trong tay chàng, giọng thản nhiên: 

 

“Chàng còn muốn đi xem hội đèn lồng không?” 

 

Chàng cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm, nhưng giọng trầm thấp, đầy u ám: 

 

“Ta không muốn xem hội đèn lồng.” 

 

Ta hỏi: 

 

“Vậy chàng muốn làm gì?” 

 

Căn phòng rơi vào im lặng hồi lâu. 

 

Mùi rượu nồng nặc khiến ta choáng váng, ta quay người định mở cửa sổ cho thoáng khí thì bị chàng kéo tay lại, ôm chặt lấy ta. 

 

Giọng chàng gấp gáp, như sắp khóc: 

 

“Ta sai rồi, ta không gây sự nữa, ta đi xem hội đèn lồng.” 

 

“Thẩm Tiểu Tiểu... nàng đừng mặc kệ ta.” 

 

“...” 

 

Ta thật sự không hiểu nổi chàng muốn làm gì nữa. 

 

Ta nghiêm túc hỏi chàng: 

 

“Chàng đang làm loạn cái gì vậy?” 

 

Khuôn mặt Giang Nghiễn bỗng cứng đờ, ánh mắt thoáng qua chút bối rối, rồi nhanh chóng trở nên kiên quyết. 

 

Bản năng mách bảo ta có điều không ổn, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì chàng đã giữ lấy sau đầu ta, ép sát môi ta. 

 

Hơi thở của chàng mang theo men rượu nồng nàn, nóng bỏng và mơ hồ, như không nỡ rời xa, lưu luyến không dứt. 

 

Ta đứng yên tại chỗ để chàng dẫn dắt, cùng chàng đắm chìm trong nụ hôn bốc đồng này.

 

Hồi lâu sau, chàng rời khỏi, hơi thở càng thêm nặng nề. 

 

“Thẩm Tiểu Tiểu, hòa ly đi.” 

 

Ta: “...” 

 

Đúng là hết nói nổi. 

 

Ta lùi khỏi vòng tay chàng, từng chữ rõ ràng: 

 

“Tuyệt đối không.” 

 

Lần này, Giang Nghiễn thật sự như tan vỡ, ánh mắt nhìn ta đầy van nài: 

 

“Tại sao?” 

 

Bởi vì nếu hòa ly rồi, chàng sẽ còn làm loạn hơn nữa. 

 

Nhưng ta không thể nói ra được. 

 

Khi còn trẻ, chàng luôn miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo, khiến ta khổ sở suốt bao năm. 

 

Giờ đây, cuối cùng ta cũng có cơ hội, nhất định phải trị cho chàng cái tật này mới được. 

 

Ta mỉm cười nhàn nhạt: 

 

“Ta nói rồi, ta rất yêu hắn, chàng đừng phí công vô ích nữa.”

Loading...