Ta tên là Văn Nhân Chiêu.
“Chiêu” là “an ủi bằng thiện ý, kỳ vọng bằng sự sáng tỏ”.
Là đích trưởng tử, sinh phụ hoàng gửi gắm kỳ vọng lớn lao.
Là nhi tử, hiếu thuận cung kính; là trữ quân, cần mẫn khắc khổ.
Ngay cả Thái phó cũng , tướng minh quân.
Đáng tiếc năm tám tuổi, giang sơn họ Văn Nhân lung lay sắp đổ.
Năm năm liên tiếp thiên tai, bao nhiêu c.h.ế.t đói.
Bách tính ly tán khắp nơi, cũng là nạn dân, cũng là quân khởi nghĩa.
Ngày quân khởi nghĩa công phá kinh thành, Thái phó nhân lúc hỗn loạn đưa trốn khỏi cung, quân địch dồn đến bờ sông.
Cuối cùng, Thái phó cõng , nhảy sông tuẫn táng theo đất nước.
chết.
Sau bao quanh co cuối cùng Quan chủ Hoàng Cực Quan cứu, từ đó trở thành một tiểu đạo sĩ trong quan.
Chỉ hơn mười năm ngắn ngủi, giang sơn đổi chủ vài , cuối cùng thống nhất thiên hạ là Đàm Đài Uyên.
Hắn là một tài năng phi thường, chỉ vài ngày khi đăng cơ, dùng thế như sấm sét quét sạch bệnh tật lâu năm, thiên hạ cuối cùng cũng chút thái thế phồn vinh.
Như , cũng an tâm .
Tám năm làm Hoàng thái tử, mười năm làm đạo sĩ nghèo. Chứng kiến cảnh hưng vong khổ sở của bách tính, còn bận tâm ai lên ngai vàng .
Bách tính an cư lạc nghiệp, đó là điều cầu cả đời.
Về , Loạn Táng Cương siêu độ vong hồn, tình cờ gặp một thanh niên, dường như khả năng dò xét thiên cơ.
Người đó nhiều bói toán thiên tai, quả nhiên sai một nào, nhất thời danh tiếng vang lừng kinh thành, xưng là “tiên nhân”.
Đầu hạ năm thứ hai, gặp hạn hán.
Bệ hạ liên tiếp hạ ba chiếu tự trách, tiên nhân mở đàn cầu phúc ở Độc Cô Sơn, quả nhiên cầu mưa lớn, nhưng mãi về.
Nhớ đầu chúng gặp mặt, là ở Loạn Táng Cương.
Lúc đó trang phục của rõ ràng là trong cung. Không đắc tội với vị quý nhân nào, mới vứt ở đây.
Nếu một nữa rơi chốn cung đình…
Ta dám nghĩ tiếp.
Bất kể là ai, chỉ , năng lực bói toán thiên tai, cầu phúc cầu mưa , nhất định thể xảy bất kỳ mệnh hệ nào nữa!
Dù giang sơn họ Văn Nhân cũng diệt vong vì thiên tai.
Nay mới yên vài tháng, quốc gia thật sự thể chịu đựng thêm sự giày vò nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phu-quan-long-ngao-thien-cua-ta/ngoai-truyen-1.html.]
Ta chặn ở chân núi, định cưỡng ép mang tiên nhân .
Thế nhưng khi sơn tặc làm loạn, vô thức chắn tiên nhân là Đàm Đài Uyên.
Ta sững sờ.
Hình như… sai .
Hắn và tiên nhân giống kẻ thù đội trời chung, ngược giống như một mối quan hệ mật hơn.
Quốc gia thể một ngày vua, mệnh hệ Đàm Đài Uyên nghìn cân treo sợi tóc, các thế lực địa phương vốn dập xuống bắt đầu rục rịch.
Bế quan suy nghĩ một ngày một đêm, lấy tờ phương thuốc cứu mạng cuối cùng mà Thái phó để khi lâm chung cho .
Lấy m.á.u đầu tim, trộn lẫn hà thủ ô trăm năm, Hoắc Sơn thạch khôi, Thiên Sơn tuyết liên và hàng chục vị thuốc khác.
Khoảnh khắc m.á.u tươi chảy ào ạt bát, .
“Ngươi tướng minh quân, bất cứ lúc nào cũng nhớ giữ lấy mạng là hết.”
“Chỉ ngươi sống, mới thể ngàn năm vạn đời của họ Văn Nhân.”
Lời Thái phó từng dạy dỗ , vang vọng đó bên tai.
Đời , cơ hội làm minh quân .
Đàm Đài Uyên, mong ngươi đừng làm thất vọng.
Ta khép mắt .
Bồ câu đưa thư mang theo viên thuốc cứu mạng, vỗ cánh bay vút lên trời xanh.
Trong tiếng vỗ cánh xa dần, dường như thấy tương lai rực rỡ và hùng vĩ hơn của quốc gia .
Hôm nay là ngày thứ hai cái c.h.ế.t của Sở Thính Hàn.
Trời thu tiêu điều.
Đàm Đài Uyên ngọc thụ lâm phong, chắp tay điện, ngắm mưa rơi xuống mái hiên.
Cung khuyết trùng trùng, ngói lưu ly rực rỡ uốn lượn.
Đàm Đài Uyên thế nào cũng thấy thuận mắt.
Mưa phùn nơi mái hiên, rốt cuộc thể sánh bằng cảnh mưa bão đổ xuống biên cương hùng vĩ tráng lệ.
Trong lòng buồn bực khó chịu, chút do dự liền cất bước màn mưa.
“Bệ hạ, Bệ hạ, bệnh phong hàn của khỏi, vẫn là…”
Hắn đột ngột quát lớn: “Tất cả lui !”
Các thái giám cung nữ lập tức yên tại chỗ, ôm áo choàng run rẩy.
Ánh mắt âm trầm của Đàm Đài Uyên lượt quét qua .
Hắn thấy biểu cảm của họ, chỉ thấy từng cái đầu cúi thấp, thuần phục.