Phu Quân, Cho Ta Sờ Cơ Bụng Nha - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-05-03 14:42:15
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin đưa đến hôm nay vặn là phủ thí cuối cùng một ngày. Năm nay phủ thí quá thuận lợi, trừ ngày thứ nhất thời tiết tồi , còn mấy ngày mưa dầm liên miên, nhiệt độ khí sụt hẳn. Lục Dao khoác một cái áo bông, thường ở lâu đều cảm thấy lạnh, càng đừng Tiểu Đậu tiến trường thi khi chỉ xuyên ba tầng áo đơn.
“Không ở bên trong thế nào, nếu thật sự qua năm nay thì cũng đành, Lâm lão gia t.ử cũng tiểu Đậu tuổi còn quá nhỏ, cần nóng vội tham gia thi Hương .”
Triệu Bắc Xuyên ở bên cạnh : “Không việc gì, tiểu Đậu chắc nịch mà, ở trong thôn, băng mới khai hoa liền cùng Tiểu Niên bờ sông bắt cá chơi, ống quần ống tay áo ướt đẫm trở về cũng lạnh.”
Lục Dao liếc một cái: “Đó là ai . Trong nhà nếu cha , làm thể kêu lạnh?”
Tiểu Niên tẩu t.ử là đang đau lòng , liền kéo tay : “Tẩu t.ử đừng lo lắng, nếu chịu nổi thì chắc chắn sẽ tự ngoài.”
“Ai...” Lục Dao thở dài. Đã nhiều ngày vì tiểu Đậu phủ thí, cửa hàng đều ngừng hai ngày sinh ý, sợ ảnh hưởng đến việc khảo thí của hài tử. Tuy tiểu Đậu cùng Tiểu Niên danh nghĩa là của , nhưng trong lòng Lục Dao sớm xem bọn họ như con ruột của , cha vì con cái mà tính kế sâu xa.
Qua buổi trưa, trường thi lục tục thí sinh ngoài, bước khỏi cửa liền ngã mặt đất còn sức lực, nhiều ngày khảo thí, chịu hình cũng quá. Ở bên trong ăn ngon mặc đủ ấm, ngày ngày còn lo lắng bài thi dính nước, trọn trường khảo thí xem xuống , thể kiên trì đến cuối cùng một ngày cũng là thắng lợi.
Buổi chiều khỏi trường thi càng lúc càng đông, Lục Dao cùng Tiểu Niên duỗi cổ xung quanh, tiếc là hai họ quá lùn nên tới bên trong. Triệu Bắc Xuyên ỷ cao, liền thấy trong dòng .
“Tiểu Đậu!” Hắn xoải bước đẩy đám , đem Triệu Bắc Đẩu xách lên đặt lưng, “Mệt c.h.ế.t ?” Tiểu Đậu ghé vai , hữu khí vô lực lên tiếng.
Lục Dao thấy hai tới, vội vàng duỗi tay sờ sờ xiêm y Tiểu Đậu, từ trong ngoài đều ướt sũng! Tay nhỏ lạnh như băng, liền nhanh chóng đem áo khoác khoác cho Tiểu Đậu.
Khuôn mặt nhỏ nhưng thật đỏ bừng, Lục Dao sờ thử liền hoảng: hảo gia hỏa, sắp phát sốt đến nơi! “Đừng về nhà, trực tiếp y quán!” Đứa nhỏ phong hàn !
Triệu Bắc Xuyên lập tức đổi hướng, thẳng đến y quán lớn nhất trong thành là Bảo Thiện Đường. Kết quả đến cửa y quán, hàng dài bên ngoài dọa cho dừng bước. Mấy ngày nay thời tiết lạnh lẽo, mười thi thì sáu nhiễm phong hàn, cả đoàn đều tới bắt thuốc, xem bệnh.
Mắt thấy mây đen bao phủ như sắp mưa, Lục Dao nôn nóng : “Vậy làm bây giờ nột?”
Triệu Bắc Xuyên đem tiểu Đậu đặt lên lưng : “Em mang hai đứa nhỏ về , ở đây xếp hàng mua thuốc.”
“Kia cũng , về nấu chút canh gừng cho uống để xua đuổi hàn khí.”
Lục Dao cõng Tiểu Đậu vội vàng chạy về nhà, Tiểu Niên xách theo rổ thi cử chạy theo phía . Vừa mới quẹo ngõ nhỏ, hạt mưa bắt đầu rơi lộp độp xuống. Lục Dao móc chìa khóa đưa cho Tiểu Niên: “Ngươi mở cửa.”
“Dạ.” – Tiểu Niên cầm chìa khóa chạy nhà, Lục Dao cũng nhanh chóng bước theo. Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm, con đường khi mưa xuống thì lầy lội vô cùng. Trong lòng sốt ruột, lúc chạy Lục Dao chú ý chân, lỡ một bước dẫm bãi bùn, ngã mạnh một cái. Cậu kịp quan tâm bản , vội bò dậy xoay kiểm tra Tiểu Đậu. May mắn hài t.ử đang phía ngã văng .
“Tiểu Đậu, tỉnh dậy , đừng ngủ! Về đến nhà ngủ tiếp!” Tiểu Đậu mơ mơ màng màng mở mắt, giọng khàn khàn gọi: “Tẩu tử...”
“Ai, tẩu t.ử ở đây.”
Lục Dao c.ắ.n răng dậy, cú ngã làm chân trẹo, đau đến thấu tim. Cậu cố gắng chịu đau, khập khiễng cõng Tiểu Đậu về nhà. Vừa nhà, việc đầu tiên là quần áo cho tiểu Đậu. Trên , áo quần mưa thấm ướt sũng, dính sát da lạnh ẩm. Dọn dẹp xong cho Tiểu Đậu, Lục Dao mới tự đồ. Cú ngã khiến quần áo đầy bùn đất.
Tiểu Niên thấy cởi giày vớ , cổ chân sưng to như củ cải: “Tẩu tử, chân ngươi chứ...?”
“Không . Ngươi giúp tẩu t.ử nhóm bếp ở tây phòng, đun một nồi nước ấm, bỏ thêm hai lát gừng .”
“Vâng.” May mắn còn Tiểu Niên là trợ thủ nhỏ, bằng thật sự chịu nổi. Nước trong nồi ấm lên, Lục Dao bảo Tiểu Niên mang nửa chậu nước đây, lau mặt cho Tiểu Đậu. Đứa nhỏ sốt cao run rẩy, miệng liên tục mê, khiến Tiểu Niên sợ đến mức nước mắt lưng tròng.
Trong thời đại thiếu y d.ư.ợ.c , một trận phong hàn cũng thể nguy hiểm đến tính mạng. Lục Dao vô cùng lo lắng, chỉ sợ xảy chuyện . Gần đến giờ Mùi canh ba, Triệu Bắc Xuyên xách t.h.u.ố.c trở về. “Xếp hàng cả nửa ngày, chỉ mua hai gói t.h.u.ố.c thương hàn, phía e rằng xếp nữa cũng còn.”
Lục Dao nhận thuốc: “Ta nấu cho Tiểu Đậu uống , đồ uống chén canh gừng, đừng để nhiễm phong hàn.”
Triệu Bắc Xuyên thấy đường khập khiễng thì vội vàng giữ : “Chân em làm ?”
“Lúc trở về, chạy vội nên trẹo một chút, đáng ngại.”
Triệu Bắc Xuyên duỗi tay bế đặt lên giường đất: “Em mau xuống, để nấu thuốc.”
“Vậy đừng quên uống canh gừng.”
“Biết .”
Tiểu Đậu trận bệnh thế tới rào rạt. Đứa nhỏ từ nhỏ chắc nịch, lớn chừng vẫn là đầu tiên bệnh nặng như . Buổi tối cố uy cho một chén t.h.u.ố.c với nửa chén cháo loãng, kết quả nửa đêm đều nôn hết, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, cả run rẩy.
Lục Dao sợ đến mức nửa đêm dám chợp mắt, cứ dùng khăn vải giúp hạ sốt, sợ sốt cao mà mê man. Trời hửng sáng, tiểu Đậu bắt đầu toát chút mồ hôi, nhiệt độ rốt cuộc cũng hạ xuống một chút, nhưng vẫn tinh thần, ăn cơm cũng . Cuối cùng vẫn là Triệu Bắc Xuyên ép uống một chén nước đường trứng gà.
Cả nhà vây quanh chăm , mà việc buôn bán thì thể trì hoãn mãi. Cửa hàng đóng lâu dễ mất khách. Lục Dao : “Chàng với Tiểu Niên mở cửa hàng , ở nhà trông tiểu Đậu là . Mấy ngày nay thời tiết , chắc khách cũng đông, xong việc thì về sớm.”
Triệu Bắc Xuyên yên tâm: “Chân em ?”
“Không , tiện thể hậu viện xem cá thế nào, đừng để c.h.ế.t hết.”
“Vậy bọn , nếu khách thì sẽ về sớm.”
Hai rời , Lục Dao chân thương vẫn lết nấu nước sắc t.h.u.ố.c cho Tiểu Đậu. Sốt cao tuy hạ nhưng lên , bệnh mãi dứt. Lục Dao đoán chắc trong viêm, nếu là đời thì chỉ cần một lọ t.h.u.ố.c kháng sinh là xong, tiếc rằng đây là cổ đại, loại t.h.u.ố.c .
Khoảng giờ Thìn, Lâm T.ử Kiện cưỡi xe ngựa tới, xuống xe bước sân: “Bắc Đẩu, ngươi thi thế nào?”
Lục Dao đón từ ngoài cửa: “Bắc Đẩu phong hàn, ngươi đừng trong, coi chừng lây bệnh.”
“A? Hắn bệnh nặng ?”
“Tối qua sốt nguyên một đêm, sáng nay hạ sốt thì giờ dấu hiệu sốt .”
Lâm T.ử Kiện liền cau mày: “Để về gọi lang trung tới khám xem .” Nói xong liền lên xe ngựa, vội vàng rời .
Lâm Tĩnh Hiền thấy , tò mò hỏi: “Bắc Đẩu ? Không mời đến bàn về đề thi phủ thí ?”
“Bắc Đẩu phong hàn! Con gọi lang trung đến xem giúp .”
“Kia mau , kêu Chu Lâm mang đến một ít thảo d.ư.ợ.c trị thương hàn. Đã nhiều ngày trời giá rét, nghĩ đến phủ thí ít nhiễm hàn chứng, tiệm t.h.u.ố.c e rằng cũng khó mua thuốc.”
“Dạ.” Lâm T.ử Kiện vội vã gọi lang trung. Chu Lâm chính là lang trung từng điều dưỡng thể cho Lâm lão gia t.ử ở Thu Thủy Trấn, đến Bình Châu cũng theo. Hai xe ngựa nữa chạy đến nhà Triệu gia.
Chu Lâm đến vặn lúc Tiểu Đậu sốt cao, Lục Dao đang dùng nước ấm xoa trán và tứ chi giúp hạ sốt. Chu Lâm vẫn còn nhận Lục Dao, chào hỏi một tiếng lấy ngân châm từ hòm t.h.u.ố.c , châm các huyệt Đại Chuy, Thân Trụ và Phế Du Tiểu Đậu. Trên tay cũng châm mấy huyệt vị. Không bao lâu , Tiểu Đậu bắt đầu toát mồ hôi!
Chu Lâm vội vàng gỡ kim châm xuống, đắp kín chăn : “Ra mồ hôi thì đắp chăn cho kỹ. Mồ hôi toát là bệnh sẽ đỡ . Trận nhớ uống nhiều nước ấm, mỗi ngày uống hai bình. Mấy gói t.h.u.ố.c thanh nhiệt cố bổ sắc lên uống, chắc là sẽ nữa.”
Tiểu Đậu trong chăn gật đầu, tinh thần trông khá hơn lúc nãy. Lâm T.ử Kiện ngoài cửa phất tay: “Bắc Đẩu, ngươi khá hơn ?”
“Đỡ nhiều , cảm ơn ngươi.”
“Không cần cảm tạ. Ngươi cứ dưỡng bệnh cho , chờ khỏi chúng cùng học tập.”
“Hảo.”
Tiễn Lâm T.ử Kiện và Chu lang trung xong cũng gần trưa, Lục Dao nhóm lửa hai nồi, một nồi sắc thuốc, một nồi nấu cơm. Đồ ăn chín, Tiểu Niên bưng một mâm trứng xào hẹ từ ngoài trở về.
“Ngươi về? Đại ngươi một trông cửa hàng xoay xở ?”
“Hôm nay khách đông lắm. Mấy ngày mở cửa nên hôm nay chỉ bốn, năm bàn khách thôi. Đồ ăn cũng chuẩn sẵn , đại bảo về đưa thức ăn cho .”
Lục Dao nhận lấy mâm thức ăn, hỏi: “Ngươi ăn ? Ngồi ăn cùng hãy .”
“Ta ăn , đại nấu mì cho . Tiểu Đậu đỡ hơn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phu-quan-cho-ta-so-co-bung-nha/chuong-86.html.]
“Đỡ hơn nhiều , sáng nay T.ử Kiện đưa lang trung đến châm cứu cho .”
“Vậy là .”
Tiểu Niên bỗng nhớ điều gì, liền lấy một phong thư trong n.g.ự.c : “Hôm nay với đại mở cửa hàng, bên nhà Lý thím đem phong thư sang. Nói là hôm qua đưa thư tới, thấy nhà ai nên đưa nhờ bà giữ giùm.”
Lục Dao vội vàng nhận lấy, quả nhiên là thư nhà gửi đến! Không chờ nổi, lập tức mở xem kỹ. Vì thư nhờ hộ, nên Lục Lâm và Hồ Xuân Dung cũng ngại làm phiền Hứa tú tài quá nhiều. Nội dung thư chỉ vỏn vẹn mấy dòng, báo rằng trong nhà đều bình an, bảo cần lo lắng, chờ ngày cả nhà sớm đoàn tụ.
Chỉ mặt cùng của bức thư là thêm đôi dòng, hẳn là mẫu dặn dò miệng, bảo Lục Dao chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng quá vất vả, nếu trụ nổi thì hãy sớm trở về. Đọc tới đó, hốc mắt Lục Dao nóng lên, trong lòng dâng lên một trận chua xót. Ra ngoài lâu như , cũng bắt đầu thấy nhớ nhà.
Tiểu Niên chữ, Lục Dao liền thư cho nàng một lượt. Tiểu nha đầu xong cũng đỏ hoe mắt, đầu nhỏ tựa lên vai Lục Dao: “Tẩu tử, cũng nhớ bá mẫu, còn Lục Miêu ca bọn họ… Khi nào chúng mới về nhà ?”
“Chờ sang năm, mùa xuân chúng sẽ về, ?”
“Ân!”
Tiểu Niên còn về cửa hàng phụ giúp nên ở lâu. Lục Dao cùng Tiểu Đậu dùng cơm xong, cho uống một bát t.h.u.ố.c đắng nghét. Buổi chiều, Tiểu Đậu còn sốt nữa, chỉ là vẫn còn ho khan. Có lẽ phổi tích hàn, còn uống thêm vài ngày t.h.u.ố.c nữa mới khỏi hẳn.
Đến giờ Thân, Triệu Bắc Xuyên cùng Tiểu Niên trở về, tay xách theo một sọt, trong đó là một con gà còn bán hết. Vừa phòng, Triệu Bắc Xuyên liền hỏi: “Chân em ?”
“Không .”
Triệu Bắc Xuyên cởi giày vớ xem kỹ, xác nhận thương gân cốt mới yên tâm.
“Ta Tiểu Niên T.ử Kiện mang lang trung tới?”
“Ừ, châm cứu cho Tiểu Đậu, còn cho thuốc. Chiều nay sốt nữa.”
“Vậy thì .”
Lục Dao hỏi thăm chuyện cửa hàng. “Hôm nay khách nhiều, lẽ do còn mở cửa . Tổng cộng tiếp năm bàn khách.” – Triệu Bắc Xuyên lấy một quán tiền từ sọt.
“Ngày mai dự tính nhận chín bàn, nhiều hơn thì dám nhận, sợ xoay xở kịp.”
“Xem tình hình của Tiểu Đậu ngày mai thế nào. Nếu nó sốt nữa thì để Tiểu Niên ở nhà trông, theo ngươi đến quán phụ giúp.” Triệu Bắc Xuyên gật đầu, dậy nhóm bếp nấu cơm chiều. Vì mang một con gà về nên cần làm món ăn cầu kỳ, chỉ nấu một nồi cháo ăn chung. Cả nhà quây quần ăn xong bữa tối.
Sau khi cơm nước xong, tinh thần Tiểu Đậu khá hơn nhiều, bắt đầu tâm trạng kể mấy chuyện xảy trong kỳ thi mấy ngày qua. “Phủ thí khác hẳn huyện thí. Bên trong đều là những gian phòng nhỏ chia ngăn. Ta phân một gian mà ngói nát tứ tung. Ngày đầu còn đỡ, từ hôm bắt đầu mưa dột tí tách xuống đầu.”
Triệu Bắc Xuyên hỏi: “Không thể đổi sang gian khác ?”
Tiểu Đậu xua tay: “Mỗi phòng thi đều đ.á.n.h , ứng với thí sinh cố định. Hai nếu trùng khớp với danh sách thì kết quả tính.”
“Kia mưa dột mà quan gia cũng mặc kệ ?”
Tiểu Đậu lắc đầu: “Mặc kệ. Ta ở gian phòng đó còn tính là may mắn, chỉ dột một góc, làm ướt bài thi. Có còn xui hơn, ngày thứ hai bài thi ướt, coi như bỏ, thành tích trở thành phế thải.”
Tiểu Niên nhịn cảm thán: “Các ngươi thi thật dễ dàng.”
“ ! Còn mấy gian gần nhà xí, gọi là ‘xú hào’. Hơn một ngàn bài tiết xung quanh, mùi hôi chịu nổi...” – Tiểu Đậu nhăn mặt, đưa tay bịt mũi – “Ai mà phân xú hào thì đúng là xui xẻo nhất , đề bài thấy buồn nôn, mà làm bài cho nổi!”
Lục Dao nhịn bật : “Như xem , vận khí của Tiểu Đậu chúng cũng tệ lắm.”
“Thật sự tệ. Năm nay đề thi mấy câu từng hỏi qua Lâm lão gia, ngờ trúng!”
Teela - Đam Mỹ Daily
Lục Dao vội : “Những lời như chỉ trong nhà thôi, tuyệt đối đừng nhắc ngoài. Lâm lão gia t.ử sắp chủ trì thi hội, phận nhạy cảm. Nếu để tâm , thể ảnh hưởng đến danh dự của .”
Tiểu Đậu gật đầu nghiêm túc: “Đã .” Lâm gia đối với bọn họ ân tình nhỏ, tuy thể báo đáp gì nhiều nhưng tuyệt đối thể lấy oán trả ơn, lời và việc làm đều cẩn trọng.
Lần phủ thí, bất luận đậu , đều là một trải nghiệm quan trọng trong đời Tiểu Đậu, là bước nền vững chắc cho con đường khoa cử . Nửa tháng , kết quả phủ thí công bố. Không ngoài dự đoán, Tiểu Đậu thi đậu. Hơn một ngàn thí sinh, chỉ lấy 30 , đỗ chính là Tú tài.
Ở thời đại , phận tú tài vô cùng đáng giá: miễn sưu dịch, miễn quỳ quan huyện, tra tấn thẩm vấn, và những quyền lợi riêng biệt. Người thi đậu còn thể tiếp tục ở phủ thành tham gia viện thí, là kỳ thi tiếp theo để xếp hạng tú tài.
Viện thí chia tú tài thành ba hạng:
Lẫm sinh: thành tích nhất, mỗi tháng quan phủ phát năm đấu gạo.
Tăng sinh: xếp , trợ cấp lương thực.
Phụ sinh: phủ học, chỉ danh tú tài.
Đương nhiên, phủ học chỉ tú tài. Trong đó còn con em quan , quý tộc, phần lớn học thức bằng tú tài nhưng phận cao hơn, khiến tú tài xem thường, khiến họ nịnh bợ.
Rốt cuộc thi cử cũng là con đường để tiếp cận quyền quý. Nếu ở phủ thành quen quyền cao chức trọng, tương lai nhất định sẽ dễ thăng tiến. Phủ học khai giảng cuối tháng Sáu mỗi năm. Nhờ quan hệ với Lâm lão gia tử, Triệu Bắc Đẩu cũng nhận một suất danh ngạch phủ học.
Tuy nhiên, học ở phủ học ở nội trú, chỉ nghỉ hai ngày mỗi tuần, tức là mỗi tháng nghỉ sáu ngày, thể ngoài trong thời gian đó. Lục Dao bắt đầu lo lắng, sợ Tiểu Đậu tuổi còn nhỏ, học phủ quen, khác bắt nạt.
Triệu Bắc Xuyên chút bất đắc dĩ với Lục Dao – phu lang của ở chuyện khác thì sấm rền gió cuốn, còn quyết đoán hơn cả nam nhân, mà cứ đụng tới hai đứa nhỏ là lo lo , nỡ để chúng chịu một chút ủy khuất nào.
“Tiểu Đậu là nam hài, để nó ngoài rèn luyện cũng . Hơn nữa, thể phủ học sách là cơ hội cầu còn . Qua thôn là còn cửa hàng nữa .”
Tiểu Đậu t.ử cũng gật đầu: “Tẩu tử, để . Ta thể tự chăm sóc bản .”
Lục Dao thở dài: “Vậy . nếu trong đó bắt nạt chịu ủy khuất, nhất định cho đại và tẩu tử, rõ !”
“Dạ.”
Đời Lục Dao từng ít tin tức về bắt nạt học đường, nhiều đứa trẻ ép uất ức đến mức tự sát. Phủ học phần lớn là trưởng thành, trong khi Tiểu Đậu mới bảy tuổi rưỡi. Trước mắt còn hơn một tháng nữa mới khai giảng, thời gian cứ để nó chơi với Lâm T.ử Kiện, đợi thi hội kết thúc cũng đến lúc cả nhà trở về thượng kinh.
Quán ăn mỗi ngày vẫn đông khách như cũ. Trời đang ấm dần lên, ít rau củ theo mùa cũng bắt đầu vụ. Lục Dao thêm vài món mới thực đơn như: ngó sen chiên giòn nhân thịt, cá hương xào thịt vụn, củ cải xào giòn, v.v…
Ở chợ phía tây, Lục Dao còn phát hiện một nguyên liệu : khoai sọ. Trước khoai sọ ưa chuộng, ăn vị ngon, nhớt dính, mùi vị hấp dẫn.
khi khoai tây và khoai lang du nhập Trung Hoa, thì khoai sọ chính là một nguồn tinh bột tự nhiên! Trời đó Lục Dao vì tinh bột để làm sốt xào rau mà phiền lòng bao nhiêu!
Món xào mà sốt thì như thiếu linh hồn, đặc biệt là những món như ruột già xào cay, thận khía hoa... Tinh bột ngoài việc tạo sốt còn thể dùng làm áo bột chiên giòn, giúp các món như thịt thăn chua ngọt đuôi bò sốt thêm xốp giòn.
Do khoai sọ vị ngon nên giá rẻ, trừ năm đói kém thì ngay cả dân nghèo cũng ăn. Chỉ mười văn tiền mua một sọt lớn. Lục Dao liền mua hơn ba mươi sọt, dành thời gian rửa sạch, cắt nhỏ, dùng cối đá nghiền ép lấy nước, đó lọc lấy tinh bột, phơi khô khối bột màu tím xám.
Tiếp đó, đem xay thành bột mịn – về cơ bản khác gì tinh bột khoai hiện đại.
Lục Dao thử thêm loại bột món xào, lập tức thấy khác biệt rõ rệt: nước sốt sánh bóng, món ăn mắt, dậy mùi, đậm đà – đúng là linh hồn món ăn trở !
Ngoài việc phát hiện tinh bột khoai sọ, Lục Dao còn tự ủ rượu. Nói đến chuyện ủ rượu, thật đúng là trắc trở trùng trùng.
Lục Dao vốn tưởng ở cổ đại việc ủ rượu cũng giống như hiện đại, chỉ cần mua chút gạo nếp hấp chín, trộn men rượu là xong. Nào ngờ, thứ men rượu dễ gì mua !
Lục Dao chạy đến một tửu quán hỏi thử, ai ngờ chưởng quầy ha hả : “Tiểu lang quân, men rượu là bí truyền tổ tiên để , chúng còn dựa nó kiếm cơm ăn. Ngươi mua cũng thôi – thuận tiện mua luôn cái tửu quán nhé!”
Lục Dao lúng túng, mặt đỏ bừng: “Thật xin , cứ tưởng men rượu thể dễ dàng mua .”
Ông chủ tửu quán lắc đầu : “Nếu nơi nơi đều thể mua, chẳng ai ai cũng thể tự ủ rượu ? Vậy còn ai tới mua rượu nhà nữa?”
Lục Dao nghĩ , thấy lời ông cũng lý. Bất quá... làm men rượu mà! Việc đối với khác thì khó, chứ đối với Lục Dao chẳng đúng sở trường ...