Phu Quân, Cho Ta Sờ Cơ Bụng Nha - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-22 14:21:37
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dao chắc chắn thể chuyện nguyên chủ tự t.ử vì tình, chuyện của nguyên chủ thì liên quan gì đến ?

Lục Dao giả vờ dáng vẻ nhát gan đáng thương, che n.g.ự.c ho khan hai tiếng, "Ta tính tình hung dữ, thể yếu, chịu đ.á.n.h mắng, cha gả cho như , trong lòng chịu nổi..."

Hôm qua bà Triệu Triệu Bắc Xuyên từng đ.á.n.h gãy tay , lý do cũng tính là gượng ép.

Bà Điền lộ vẻ mặt " là thế", "Cậu yên tâm, Đại Xuyên tuyệt đối loại lý, cứ sống yên thôi, đừng tự t.ử nữa."

"Dạ."

Tiễn bà Điền , bụng Lục Dao cũng kêu ùng ục, sáng sớm vội về nhà vay tiền mua nồi đất, kịp ăn gì, giờ đói đến n.g.ự.c dính lưng.

Nhân lúc bếp còn than hồng, cho ngô nồi nấu cháo.

Triệu Tiểu Niên và Triệu Tiểu Đậu chạy về đầy mồ hôi, cả buổi sáng ở chung với Lục Dao quen hơn nhiều, còn ngại ngùng như .

"Huynh đang nấu cơm ạ?"

"Ừ, nấu cháo ngô, lát nữa là ăn ."

Triệu Tiểu Niên xổm bên cạnh ngập ngừng mở miệng, "Muội... Muội gọi là tẩu t.ử ?"

Lục Dao: "Được chứ, gọi gì cũng ."

"Tẩu tử!" Triệu Tiểu Niên mặt mày đen nhẻm đỏ bừng rạng rỡ.

Triệu Tiểu Đậu phía cũng nhỏ giọng gọi một tiếng, "Tẩu tử."

Lục Dao thấy hai đứa trẻ thú vị, nhịn trò chuyện với chúng. "Hai đứa sợ ?"

"Vẫn sợ, nhưng hôm qua bà Triệu với chúng con, tẩu t.ử là chứ ma, hôm nay tẩu t.ử còn gội đầu cho chúng con, trong lòng sợ lắm."

Lục Dao đưa tay xoa đầu Triệu Tiểu Niên, cảm giác xù xù như vuốt thú nhỏ, "Hai đứa tên gì? Mấy tuổi ?"

"Muội tên Triệu Tiểu Niên, vì sinh ngày Tiểu Niên." Đưa tay kéo em trai , "Em tên Triệu Tiểu Đậu, ca bảo là vì em sinh lúc đậu chín, nên đặt tên là Tiểu Đậu."

"Muội bảy tuổi, Tiểu Đậu năm tuổi ạ."

"Vậy ca ca các em ?" Lục Dao kéo củi đáy nồi bớt, từ khi đốt hỏng cái nồi đất cẩn thận hơn nhiều.

Teela - Đam Mỹ Daily

"Ca ca tên Triệu Bắc Xuyên, bà Triệu là vì sinh ca lúc đang chạy nạn về phương bắc, sinh ở một bờ sông nên đặt tên là Bắc Xuyên."

Lục Dao nhịn c.h.ử.i thầm, nhà Triệu đặt tên thật là tùy tiện, nhưng nghĩ thời đại còn lo no, tên cũng chỉ là cái danh, gọi là Tiểu Miêu Tiểu Cẩu lắm .

"Tẩu tử, trai thật đấy." Triệu Tiểu Niên chống cằm, chớp mắt , tẩu t.ử còn hơn cả tiểu lang và cô nương xinh nhất trong thôn!

Lục Dao tướng mạo quả thật tệ, khuôn mặt gần như giống hệt ở kiếp .

Đời theo đuổi cũng ít, xuyên qua trẻ hơn mười mấy tuổi, da dẻ càng thêm trắng nõn, mặt mày thanh tú, môi hồng răng trắng, thêm mái tóc đen nhánh dài xõa vai, đừng trẻ con thích, lớn thấy cũng xao xuyến.

Lục Dao khen chút đỏ mặt, thật Tiểu Niên và Tiểu Đậu lớn lên cũng , chỉ là phơi nắng đen thui, nếu chăm sóc cũng là hai đứa trẻ tuấn tú.

Cháo trong nồi chín, Triệu Tiểu Niên nhanh tay lấy bát đũa.

Ba quây quần bên bếp ăn hết cháo, đến cả chút nước cơm đáy nồi cũng lãng phí, no căng bụng.

Ăn uống no đủ, Lục Dao dẫn hai đứa trẻ sân bắt rận, tóc hai đứa trẻ còn nhiều rận hơn cả , ngoài loại màu đen chạy đầy đầu, còn loại màu trắng im.

Mới đầu Lục Dao ghê tởm chịu , dần dần quen thì thấy chút giải tỏa, dùng móng tay cái khẽ bóp, "bụp" một tiếng là con rận c.h.ế.t.

Bắt xong rận Lục Dao đống xác rậm rạp đùi, nhịn rùng , quen thật là chuyện đáng sợ.

Bắt xong rận ba quần áo giặt chung.

Khi xuất giá, ngoài bộ áo cưới , nguyên chủ chỉ mang theo hai bộ áo mỏng và một áo bông.

Triệu Tiểu Niên và Triệu Tiểu Đậu đến quần áo tắm giặt cũng , bất đắc dĩ Lục Dao chỉ thể tìm trong rương hai mảnh vải sạch, quấn lên hai đứa làm quần áo.

Thời tiết ấm áp thế mặc cũng lạnh, đợi quần áo phơi khô thì .

 

Buổi chiều Lục Dao chuẩn dọn dẹp mảnh đất trồng rau nhà.

Hôm qua vệ sinh phát hiện nhà còn một mảnh đất trồng rau, vì ai chăm sóc nên đều hoang hóa.

Trước khi Triệu phụ còn sống, mảnh đất trồng ít rau dưa, khi Triệu phụ qua đời, Triệu Bắc Xuyên một chăm sóc hai đứa nhỏ, lo đất đai hoa màu, lúc rảnh còn lên núi săn b.ắ.n kiếm sống, nên trồng rau nữa.

Ngày thường ăn uống đều sang nhà bà Triệu xin một ít, mỗi tháng trả mười văn tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phu-quan-cho-ta-so-co-bung-nha/chuong-5.html.]

Các bá tánh thời đại ăn nhiều loại rau dưa, cải trắng, hẹ, rau cải, củ cải và hành xem là món chính, thỉnh thoảng cũng hái chút rau dớn và nấm dại để ăn. núi rừng thời xưa khác với đời , đều là rừng rậm nguyên sinh khai phá, núi nhiều thú dữ, còn rắn độc côn trùng độc, thường căn bản dám lên núi.

Quý tộc thì ăn nhiều loại hơn, như cà tím, đậu nành, rau diếp, tỏi, gừng, bí đao, bầu, khoai mài... đều thể ăn .

Có lẽ Hoa Hạ nào cũng gen làm ruộng, đời Lục Dao thích trồng rau, tự trồng ít rau xanh ở ban công, mấy năm dịch bệnh phong tỏa thành phố, thể tự cung tự cấp, thỉnh thoảng ăn hết còn mang cho hàng xóm. Nên dù xuyên qua đến cổ đại, cũng dễ dàng làm việc trồng rau.

Trước tiên dọn sạch cỏ dại trong vườn rau, đám cỏ cao đến cả , mọc um tùm, che hết ánh nắng, rau con thể mọc .

Lục Dao bảo Tiểu Niên tìm liềm, cắt cỏ phơi khô tại chỗ để dành đun nấu.

Vài mẫu vườn rau lớn, dọn dẹp cũng tốn sức, nguyên chủ quen làm việc, cắt cỏ một lúc là hai tay đỏ bừng đau nhức.

cũng uổng công, Lục Dao vui mừng phát hiện đám cỏ dại một đám hẹ trông ngon. Buổi tối thể xào hẹ cải thiện bữa ăn, nếu chỉ ăn cháo thì miệng nhạt hết cả .

Dọn dẹp đến chạng vạng thì chân trời bỗng bay đến mấy đám mây vũ, trời lập tức tối sầm .

Lục Dao dám chậm trễ, chiếu còn phơi ngoài sân, nếu mưa ướt thì tối chỗ ngủ.

Nhanh chóng mang chiếu về, hai đứa nhỏ dọn chăn phơi khô nhà trải .

"Tẩu tử, chăn thơm quá , mùi nắng." Triệu Tiểu Niên ôm em trai lăn lộn giường đất.

"Phụt." Lục Dao nhịn bật , nhớ kiếp hình như từng ai , cái gọi là mùi nắng là mùi của rệp phơi c.h.ế.t, thôi nhất đừng cho chúng .

Bên ngoài trời càng lúc càng tối, chốc lát vang lên tiếng sấm ầm ầm.

Triệu Tiểu Đậu chút sợ hãi, ôm tay tỷ tỷ run rẩy.

Triệu Tiểu Niên hát đồng d.a.o dỗ em, "Gió lớn, mưa to, phía nam đứa trẻ trộm ngô. Trời sợ, đất sợ, chỉ sợ cha đ.á.n.h tai."

Lục Dao thú vị, nhớ mang máng hồi nhỏ cũng hát cho những bài đồng d.a.o tương tự. Chắc từ xưa đến nay, ca hát dỗ trẻ đều na ná .

Dần dần tiếng sấm nhỏ , hạt mưa lộp bộp rơi xuống, cửa sổ gỗ ngăn nước mưa, nước thấm qua cửa sổ phòng. Mái nhà tranh cũng dột, tí tách làm ướt cả chăn, thể là "đầu giường phòng dột chỗ khô, mưa dầm dề như ma dứt". ①

Lục Dao vội lấy chậu gỗ và ấm sành hứng nước mưa, hai đứa nhỏ vây quanh ấm sành xem nước mưa rơi xuống, chỉ thấy , thấy cuộc sống gian khổ.

Mưa to đến nhanh cũng nhanh, đến mười lăm phút tạnh, ánh hoàng hôn từ chân trời ló , chiếu những đám mây đỏ rực, ngày mai chắc chắn là một ngày nắng nóng.

Buổi tối Lục Dao cắt một nắm hẹ, đào một muỗng mỡ lợn nấu chín trong nồi, đào nồi thật sự thể xào rau. Ba ăn cơm ngô lưng lửng bụng, hai đứa nhỏ thích ăn hẹ, chắc lâu ăn nước luộc nên l.i.ế.m sạch mỡ heo trong bát.

Lục Dao đỡ trán, thật nghĩ cách kiếm tiền, ít nhất nuôi mấy con gà, hẹ xào trứng gà mới ngon.

Ăn xong cơm chiều trời tối hẳn, Lục Dao lấy đèn dầu đốt, soi ánh nến nhỏ chỉnh lý quần áo cũ.

Buổi trưa giặt quần áo lục lọi trong rương, bên trong ba bộ quần áo cũ, hai bộ nam, một bộ nữ, Lục Dao hỏi Tiểu Niên về lai lịch của chúng, nó bảo chắc là của cha để .

Quần áo tuy cũ nhưng giặt sạch, Lục Dao tính sửa cho hai đứa nhỏ, bộ quần áo tắm giặt.

"Tẩu tử, may quần áo mới cho chúng con ạ?!" Triệu Tiểu Niên mắt sáng rỡ Lục Dao.

"Ừ, may vá giỏi, chắc lắm ."

Đời Lục Dao từng thêu chữ thập một thời gian, đừng hỏi vì một thằng con trai thêu thứ đó, nhắc đến là cả một trời nước mắt.

Lúc thêu chữ thập thịnh hành trong trường, chỉ con gái thích mà con trai cũng thích, nào là "nếu yêu, xin yêu sâu đậm", "một mũi tên xuyên tim", "Cupid"... những hình bé bằng bàn tay, bỏ túi nilon làm đồ trang trí cặp sách, thể thời thượng.

Lục Dao khi đó thầm thích một bạn nam trong đội thể dục, bỏ cả tuần thêu Hanamichi Sakuragi trong SLAM DUNK. Đương nhiên cuối cùng tặng , thậm chí đến mặt mũi bạn thế nào cũng quên mất .

"Không ạ, chỉ cần là tẩu t.ử làm thì chúng con đều thích!"

Đứa trẻ miệng thật ngọt, Lục Dao ấm lòng.

"Quần áo các em đang mặc là ai may?"

Nhắc đến đây, Triệu Tiểu Niên sắc mặt tối sầm , "Quần áo là bà Điền hàng xóm may, nhắc đến bộ quần áo là con tức c.h.ế.t ."

"Sao ?"

Cô bé tức giận : "Đại ca mua tám thước vải, nhờ bà Điền may cho con và em trai bộ quần áo mới, phần vải thừa cho bà làm công."

"Bà Điền ngoài miệng đồng ý ngon ngọt, kết quả may quần áo thì may cho con và em ngắn bé, phần vải thừa thì bà may cho Điền Đại Tráng bộ quần áo mới, bộ quần áo đó còn hơn của con và em nhiều!" Điền Đại Tráng là con trai bà Điền, năm nay tám tuổi.

Lục Dao bật : "Không ngờ bà Điền là loại ."

Triệu Tiểu Niên đỏ mặt xua tay, "Ấy... Cũng thể thế , bà tuy thích chiếm tiện nghi vặt, nhưng ngày thường cũng giúp nhà con nhiều việc, đại ca ở nhờ nhà mà bà chịu may quần áo cho chúng con lắm , nên so đo những chuyện đó."

Lục Dao gật đầu, đứa trẻ cũng hiểu chuyện.

"Nên con khi đó mong, tẩu t.ử may quần áo cho chúng con!"

Loading...