Phòng livestream ác mộng - Chap 8

Cập nhật lúc: 2025-02-26 08:41:51
Lượt xem: 83

Đạo không nói gì, cậu ta cúi gầm mặt mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo thun. 

 

Trời tối, chỉ nhìn thấy đường ở phía trước nhờ ánh sáng của đèn xe ô tô. Phố thị lùi lại dần nhường đường cho những bãi rác 

 

hoặc khu phế liệu. Một vài ánh đèn hắt ra từ những căn nhà ở phía xa xa. Tài xế chạy xe đều đều trên cung đường nhỏ. 

 

Phúc ngoái đầu nhìn lại đằng sau, chỉ thấy bóng tối mịt mù mà không thấy bóng dáng ông lão đâu. Có lẽ là không theo kịp. 

 

Xe gần tới thì Phúc bảo tài xế dừng lại. Khi thanh toán tiền cậu còn đặt lẫn vào trong một lá bùa gấp hình tám giác. Xe rời đi, mọi thứ lại chìm vào bóng tối. Xung quanh chỉ vọng lại tiếng gió và tiếng côn trùng kêu.

 

Đạo hỏi Phúc :

 

- Đây đâu phải điểm hẹn, giờ mình làm gì đây ? 

 

Phúc nhìn mặt trăng đã bị mây đen che 

 

phủ. Giọng cậu rất nhẹ, như lẫn vào trong tiếng gió thổi rù rì bên tai :

 

- Đợi một lát đã. Vẫn có người chưa tới kịp. 

 

Cả hai đợi rất lâu. Càng đợi Đạo lại càng sốt ruột, cậu ta chịu không nổi cái không khí lạnh lẽo im lặng này. Muốn hỏi Phúc là cậu đang đợi ai thì lại không dám. Nỗi sợ hãi không dám cãi lời Phúc càng lớn hơn. Cậu ta không rõ người bạn này, một người bình thường hoà nhã dễ tính. Nhưng khi việc gần đây xảy ra thì cậu ta như thấy một người khác, bí ẩn, kỳ dị và lạnh nhạt. Những thứ bí ẩn luôn làm người ta tò mò và sợ hãi. 

 

Tới khi thấy một bóng người đi xe đạp ở đằng xa thì Phúc mới bảo cậu ta tiếp tục đi. Đồng hồ lúc này chỉ tám giờ hai mươi phút tối. 

 

 

Khu chung cư cũ kia bỏ hoang đã lâu, cây cỗi um tùm, còn có vật liệu công trình bỏ dở. Không nhìn rõ sẽ dẫm vào sắt thép chông lên trên nền đất. Lẫn trong không khí mà mùi mục nát ẩm ướt rất gay mũi. 

 

- Ai đấy ?

 

Một tiếng quát vang lên, giọng nói bị đè thấp xuống nhưng vẫn nghe ra được ngữ khí trong đó.

 

Đạo thận trọng hỏi :

 

- Có phải nhóm Đào Yêu không ?

 

Cậu ta vừa dứt lời thì mấy ánh đèn từ xa đổ dồn về phía cả hai làm họ phải lấy tay che mắt. 

 

Một gương mặt quen thuộc bước ra từ sau nhóm người, giọng cô ta đều đều. 

 

- Hai người là những ai ?

 

Đạo run run báo tên và ngày tháng năm sinh cậu đã đăng ký. Mắt Đào Yêu lóe qua một tia sáng, cô ta mỉm cười chào hỏi :

 

- Ra là thế, các cậu đến muốn quá. Mọi người đang chờ hai cậu thôi đấy.

 

Tuy giọng nói dịu dàng nhưng mang ý khiển trách rất nặng nề. Chân Đạo mềm nhũn không biết đáp lời làm sao. Phúc cười gượng vội giải thích :

 

- Trường chúng tôi dạo này quản nghiêm quá muốn lẻn ra rất khó. Mong mọi người thứ lỗi cho, nếu không phải tôi đòi đi theo thì bạn tôi đã tới sớm rồi.

 

 

Đào Yêu biết cậu là người mang mệnh âm kia, giọng điệu cô ta tràn đầy sự vui vẻ hứng thú :

 

- Ồ ra là cậu à. Cậu là đặc cách đặc biệt của chúng tôi đấy.

 

Phúc cười nói :

 

- Vậy sao ? Tôi đúng là may mắn quá rồi. 

 

Nụ cười của Đào Yêu cứng lại, cô ta nhăn mày có chút không hiểu ý tứ trong lời nói ấy. Nhưng rất nhanh cô ta đã gạt phăng nó đi. Bởi không có ai tiến vào đây mà lại an toàn trở ra hết. Đặc biệt là kẻ mang mệnh cách như Phúc. 

 

Mọi người tiến lên tự giới thiệu với nhau. Nhóm săn ma có bốn người. Gồm Đào yêu, 

 

một tên đàn ông cao gầy tên Thuận, một cô gái trẻ tên Liễu và một người lùn tên Hiếu. Bên nhóm người kia thì ngoài Đạo và Phúc còn có thêm ba người nam đều đang là sinh viên. 

 

Đào Yêu nói hôm nay bọn họ chơi trò cũ, quỷ vào phòng. Tổng thể chín người phân chia thứ tự rồi tiến về toà nhà cũ đầy vết tích hoả hoạn. Dằng sau họ, đứng xa xa là một bóng người gầy gò đang nhìn chằm chằm Đào Yêu.

 

Con mắt mù của lão Trương đau đớn, chảy m.á.u đỏ mủ vàng. Ngón tay ông lão nắm chặt bụi cỏ ngang hông.

 

- Ra là mày..ra là mày..

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phong-livestream-ac-mong/chap-8.html.]

Không gian vắng lặng, câu nói của ông bị cơn gió cuốn đi. 

 

 

Bên trong toà nhà, Đào Yêu đi phía trước đám người. Phúc cố đi sát nhóm săn ma rồi lén quan sát bọn chúng. Xung quanh chúng tên nào tên nấy chỉ toàn là sát niệm oán khí.

 

Tên cao gầy tên Thuận khi đi hơi khom người, cuồng mắt xanh đen. Bởi trên lưng hắn cỗng theo rất nhiều xác khô làm lưng còng xuống. Nhưng cổ hắn đeo một mặt dây chuyền bằng đá mắt mèo làm xác khô không thể bóp c.h.ế.t hắn, chỉ có thể không ngừng căm phẫn gào thét. Lớp da khô rơi xuống người hắn làm hắn ngứa ngáy, thỉnh thoảng cựa mình hoặc đưa tay gãi.

 

Cô gái trẻ tên Liễu luôn tươi cười. Mấy nam sinh khác đều bị nụ cười bẽn lẽn dịu dàng của cô ta thu hút. Trên người Liễu tản ra một mùi hương mát mẻ mang mùi thơm 

 

dìu dịu làm người khác không kiềm được muốn lại gần. Ngoài Phúc ra không ai ngửi được mùi tanh tưởi như bùn lầy của cô ta. Cậu cười cười đầy hứng thú. Một cô gái rất trẻ nhưng mang đầy ác nghiệt cốt nhục thân sinh. 

 

Còn tên người lùn thì dễ nhìn hơn nhiều. Dưới cái vẻ ngoài yếu ớt kia là một kẻ bạo ngược. Mùi m.á.u tanh đã nhuộm đỏ linh hồn hắn từ lâu. 

 

Thế mới có câu quỷ sợ kẻ ác. Bọn chúng thì có ai hiền lành đâu. Một hắc vu đi với ba tên sát nhân m.á.u lạnh. 

 

Búp bê vu cổ đã tự kéo được khoá balo, nó ngước đôi mắt làm bằng đá nhìn Phúc. Cậu thẳng tay nhấn đầu nó xuống tránh cho nó bị Đào Yêu phát hiện. 

 

Từ khi nhìn thấy cô ta cậu đã biết cô ta cũng là vu. Nhưng trình độ tới đâu thì phải nhìn từ từ. 

 

Đào Yêu bước đi thong thả rồi mới dừng lại trước một căn phòng đóng kín. 

 

- Chọn phòng này đi.

 

Trong phòng không có gì nhiều, những thứ như đồ đạc này kia đã hư hỏng hoặc cháy rụi từ lâu. Bọn họ dọn dẹp một chút rồi quây quần lại ở trung tâm phòng. 

 

Đợi xong hết rồi thì Đào Yêu nói bắt đầu chơi. Người thứ nhất ra khỏi phòng là Liễu, còn người thứ hai đứng mở cửa là Thuận. Liễu ra ngoài rồi thì những người còn lại mở máy tính xem cô ta đi những nơi đâu.

 

Liễu cầm camera mini đi dọc hành lang rồi 

 

tùy tiện mở cửa một căn phòng. Cô ta dạo một vòng rồi quay trở lại. Chẳng bao lâu họ đã nghe thấy tiếng gọi cửa. 

 

Cốc cốc cốc.

 

Thuận bình tĩnh mở cửa rồi nhìn phía sau lưng Liễu, anh ta lắc đầu tránh sang một bên để cô ta đi vào. Người thứ ba là một nam sinh tên Hà, cậu chàng lau tay vào quần rồi tiến lại mở cửa cho Thuận ra ngoài. Lần này cũng thế, Thuận đi một vòng khi quay lại thì không mang theo thứ gì.

 

Phúc ở lượt chơi thứ sáu, cậu không rõ nguyên do vì sao Đào Yêu chia cho cậu số thứ tự này. Người mở cửa cho Phúc là Hiếu. 

 

Cậu nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt rồi 

 

xoay người đi dọc theo hành lang tối om. Nó như là một con đường hầm dài, sâu hun hút. Tay phải cậu cầm máy quay còn tay trái thì vân vê con xúc xắc bằng gỗ. Không hề nhìn thấy một thứ gì bất thường, quá mức sạch sẽ. 

 

Thế giới này đâu đâu cũng có oán uế, chưa kể một nơi như thế này. Quá sạch sẽ dẫn đến sự kỳ lạ của nó. Minh chứng là búp bê FuFu không ngừng hưng phấn như muốn xé balo xông ra ngoài.

 

Một con sâu nhỏ dài mảnh như sợi tóc lặng lẽ theo cánh tay Phúc bò về phía camera. Chẳng bao lâu những người chờ trong phòng thấy màn hình tối đen.

 

Đạo lo lắng nói :

 

- Xảy ra chuyện gì rồi ? Sao camera lại tắt. 

 

 

Đào Yêu nói bâng quơ :

 

- Có lẽ cậu ấy đã gặp thứ cậu ấy muốn.

 

Đạo hoảng hốt. Theo lời cô ta thì có lẽ Phúc đã gặp ma, nhưng cô ta lại rất bình tĩnh không có điệu bộ muốn đứng ra bảo vệ như những lời cô ta cam kết. Dù biết Phúc sẽ không sao nhưng cậu ta vẫn nóng ruột nóng gan đứng ngồi không yên. 

 

- Tôi...tôi đi tìm cậu ấy được không ?

 

Tức thì bốn người trong nhóm săn ma quắc mắt nhìn cậu ta. Giọng Liễu lạnh lùng :

 

- Cửa chỉ được mở khi người ra khỏi phòng gõ cửa thôi.

 

Cậu ta nhìn một lượt những người trong phòng, không một ai đứng ra ủng hộ cậu ta. Tim Đạo đánh một tiếng thịch, cả người lạnh lẽo như rớt xuống hầm băng. Có lẽ Phúc nói đúng, bọn họ chẳng phải hạng tốt lành gì. Và bây giờ thì không ai rời khỏi đây được hết. Cậu ta chỉ có thể kiên nhẫn đợi. Cánh tay vô thức sờ lên n.g.ự.c trái, nơi túi áo cậu ta đặt lá bùa Phúc cho. 

 

Còn Phúc, sau ghi vứt cái camera đã bị gặm hỏng đi thì cậu thoải mái đi dạo khắp nơi trong toà nhà. Búp bê vu cổ ì ạch bò lên đầu cậu, nó nắm hai lọn tóc của Phúc bắt cậu đi về hướng nó chỉ. 

 

Phúc đi theo hướng nó chỉ mà mở cửa một căn phòng nằm ở chính giữa dãy nhà. Căn phòng bụi bằm không có gì đặc biệt nhưng FuFu thì rất kích động. 

 

Phúc tìm la bàn xem lại vị trí căn nhà. Chung cư xây theo lối chữ U lấy hành lang chung để nối các toà nhà. Ngôi nhà này nằm ngay chính diện chữ U, trung tâm của toà nhà. Chung cư này xây ở hướng chữ sát, sát lấy vị trí trung tâm làm dẫn. Căn nhà này là mắt của sát. 

 

Loading...