Phòng livestream ác mộng - Chap 7
Cập nhật lúc: 2025-02-26 08:38:43
Lượt xem: 58
Phúc móc điện thoại ra tìm kiếm thông tin về những vụ án mất tích. Kỳ lạ là rất ít tin hiện ra, phải lướt một lúc lâu mới nhìn thấy nhiều hơn chút. Giữa các vụ án không tìm ra điểm chung, thông tin về phòng livestream đó không hề xuất hiện trên
trang tìm kiếm. Tìm ảnh của những người đó rồi hỏi Trúc và Liên :
- Hai bạn đã từng thấy những người này trong phòng live chưa ?
Trúc nhận lấy điện thoại, cô vừa xem vừa nghĩ. Chợt nhận ra phần đa số lượng trong này từng tham gia livestream với Đào Yêu.
Phúc sầm mặt :
- Bọn họ có người giúp xoá đi những thông tin này trên mạng.
Liên hỏi cậu :
- Vậy..vậy báo công an không ?
Phúc nghĩ một chút rồi nói :
- Tối nay tôi tham gia phòng live. Nhờ hai bạn vào sáng ngày hôm sau báo án tới khu chung cư bỏ hoang ở ngoại thành.
Trúc tròn mắt hỏi cậu :
- Thế này rồi mà cậu cũng dám đi à ?
Phúc gật đầu. Cậu tạm biệt hai cô bạn rồi rời khỏi ký túc xá nữ. Chỉ còn hai tiếng nữa là đến giờ tập trung của nhóm săn ma, cậu phải về tìm Đạo để dặn dò một vài điều trước.
Lúc về tới nơi thì Đạo đã dậy rồi, Phúc đặt mấy cái bánh bao vừa mua lên bàn bảo cậu ta ăn trước :
- Ăn lót dạ đi, tối nay nhớ nghe theo tao.
Nói xong cậu bỏ đồ đạc vào balo để mang
theo, búp bê vu cổ cũng bỏ vào theo. Con búp bê ì ạch muốn bò ra ngoài nhưng bị cậu nhét ngược trở lại.
Đưa cho Đạo một lá bùa rồi dặn :
- Mang theo bên người, gặp phải thứ gì thì ném vào nó rồi chạy thật nhanh.
Đạo cầm lá bùa rồi chần chừ nói :
- Cho thêm vài lá đi.
Phúc trợn mắt :
- Bùa mà mày làm như lá me ấy. Chỉ cần mày im không chủ động chọc vào bọn nó là được rồi. Đừng nghe hay đáp lại bất cứ ai ở đó hết.
Ma quỷ lưu lại nhân gian có rất nhiều
nguyên do. Có thể do chúng có chấp niệm không muốn xuống âm gian, cũng có thể là chúng bị trói buộc lại không thể rời đi hoặc là ma quỷ trốn khỏi địa ngục. Dù loại nào đi nữa thì chúng cũng đang tồn tại mà không dám để âm giới biết. Chỉ cần chúng dám manh động hại người thì lập tức bị người của âm giới truy lùng. Vậy nên quỷ muốn hại người thì đều có quy tắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phong-livestream-ac-mong/chap-7.html.]
Chính là nếu con người tự động xông vào chỗ của chúng, trêu chọc chúng thì sẽ bị coi là kẻ thù, là con mồi của chúng. Từ đó sẽ bị chúng săn lùng đuổi giết.
Những người theo đạo đều biết vì những cấm kỵ của giới tâm linh. Đám Đào Yêu đâu thể không biết. Chúng biết nên đã dẫn người thường tới.
Qua thời gian dài suy nghĩ Phúc đã nghĩ ra
phần nào đáp án. Những nơi Đào Yêu live đều bị đồn là có ma. Chúng có lẽ là những quỷ hồn không thể đầu thai. Đào Yêu giao dịch với chúng dẫn người thường tới. Để họ vi phạm quy tắc, quỷ hồn theo quy tắc mà g.i.ế.c họ. Nhưng số lượng người đi theo live rất nhiều sau đó còn báo bình an. Đây là một câu hỏi lớn.
Đào Yêu làm cách nào để che lấp cái hố đen này ?
Vì để tìm kiếm câu trả lời, cũng như để ngăn lại âm mưu tàn ác này mà Phúc mới đi theo Đạo.
Hết chương 5.
06.
Phúc và Đạo rời khỏi trường khi đồng hồ điểm bảy giờ ba mươi phút tối. Khi rời khỏi cổng trường cậu đã cảm giác được có người đi theo đằng sau.
Phúc xoay người lại nhìn thử. Chỉ thấy một bóng dáng gầy gò mặc bộ quần áo lao động màu xanh.
Đạo hỏi Phúc đang nhìn cái gì. Cậu chỉ lắc đầu, thầm nghĩ vậy cũng tốt.
Cậu không dám chắc một mình có được hay không, nếu thực lực bên đó mạnh thì chỉ có thể nhịn lại tìm cách sau. Nhưng bây giờ có lão Trương mù đi theo thì lại khác. Một kẻ mù không rõ danh tính nhưng lại có liên hệ với vu trưởng vu tộc thì không bình thường. Chỉ là kẻ mù này đã lâu không vào giới nay lại ra tay thì đúng là lạ thật.
Phúc không để ý đến ông lão nữa, xe cậu đặt đã đến rồi.
Chú tài xế cứ nhìn gương như có nhiều điều muốn hỏi. Cuối cùng cũng không nhịn được mà nói :
- Trời tối rồi sao không ở trường mà hai đứa lại đến chỗ hoang vu kia ?
Phúc cười đáp :
- Bọn cháu đi chơi thôi ạ. Mọi người hẹn nhau ở điểm đó thôi chú.
Chú tài xế lắc đầu :
- Chú nói chứ mấy đứa thanh niên các cậu chẳng biết sợ lại cái gì.
Đạo với Phúc đều cười gượng. Không ai
nói thêm câu nào nữa.
Xe chạy ra đến vùng ngoại, bàn tay Đạo nắm chặt. Móng tay bấu đến phát đau. Cậu ta có chút đứng ngồi không yên, luôn lo sợ điều gì đó.
Phúc nhìn thấy thì chỉ nói :
- Nếu đã biết sợ sao còn dính vào cái này. Những thứ mà mày không hiểu rõ bản chất thật của nó, không nhìn thấy nó thì không nên dây vào. Nếu nó đã không muốn mày thấy thì đã có nguyên do của nó.