Phòng livestream ác mộng - Chap 6
Cập nhật lúc: 2025-02-26 08:37:21
Lượt xem: 59
Đạo ờ một tiếng rồi cũng leo lên giường đi ngủ, dù sao cũng xác định đêm nay thức trắng rồi.
Phúc mở cái vali đã phủ bụi ở trong góc. Cái này là cậu xách theo từ nhà lên nhưng ít khi dùng đến nên bỏ xó ở đây. Dù học văn hoá nhưng cũng bao giờ quên luyện thuật pháp. Cậu hiểu dù đi đâu hay làm gì thì cuối cùng cậu vẫn về với vu. Một vu sư thì không được phép quên cội nguồn của mình. Chưa kể cậu còn là con trai vu trưởng, một trong những hạt giống được đặt hi vọng kế thừa và phát triển vu tộc.
Vali nhỏ, không nhiều đồ lắm. Chỉ có một vài lá bùa và đinh gỗ đào Mao Sơn, một bình sứ nhỏ bằng nắm tay, một cuốn sách bằng da dê và một con búp bê vải được
may vá khéo léo.
Hết chương 4.
05.
Phúc chỉ chừa lại cuốn sách còn những thứ khác thì lấy ra ngoài. Lâm đứng từ xa nhìn những món đồ đó, cậu chàng tò mò muốn hỏi nhưng lại sợ nên thôi.
Trường không cả nghĩ gì cứ thế hỏi thẳng :
- Quào, ở chung bao lâu giờ mới biết mày có cất mất thứ này đây đó.
Phúc cười cười :
- Muốn xem biểu diễn chút không ?
Trường và Lâm gật đầu như gà mổ thóc
liên tục nói muốn xem. Phúc cất kỹ bùa chú và bình sứ, cậu nhẹ nhàng cầm con búp bê lên. Phúc cắn mạnh vào ngón tay cho máy chảy ra rồi đưa tay về phía miệng con búp bê vải :
- Dậy đi FuFu.
Trước đôi mắt kinh ngạc của hai cậu bạn, con búp bê đưa hai cánh tay bé tí của nó ôm lấy ngón tay Phúc. Nó để ngón tay sát vào lớp vải rồi hút sạch những giọt m.á.u đang tràn ra. Hút xong rồi còn rất nể tình mà ợ một cái.
Trường lắp bắp :
- Nó...bó..
Búp bê FuFu nghe thấy tiếng người khác thì xoay đầu sang nhìn. Đôi mắt làm bằng
đá mắt mèo sáng lên trông thấy, nhìn chằm chằm hai người.
- Bạn của A Phúc hả.
Nó nhìn đủ rồi thì lại xoay đầu hỏi Phúc. Cậu xoa cái đầu nhỏ của nó trả lời :
- Ừ, bạn của A Phúc đó. FuFu đừng doạ họ nhé.
Búp bê cười hì hì đầy ngại ngùng :
- Toàn là anh trai hết, anh trai sẽ không sợ búp bê dễ thương đâu.
Nói xong còn nhìn Trường và Âm chằm chằm. Cả hai đều nhìn ra được con búp bê này đang đe doạ họ.
Lâm vội nói :
- Ừ, dễ thương nhất. Tên là gì nhỉ ? À..FuFu dễ thương nhất.
Nói thì nói thế chứ sau lưng đã chảy mồ hôi ướt đẫm cả áo rồi.
Phúc phì cười không trêu bạn nữa. Cậu giải thích về con búp bê quỷ quái này cho họ hiểu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/phong-livestream-ac-mong/chap-6.html.]
- Đừng sợ, nó sẽ không làm hại ai cả đâu. Đây là búp bê vu cổ. Biết vu thuật mà đúng không ?
Trường và Lâm gật đầu. Bọn họ học ở khoa văn hoá dân tộc, đã đọc nhiều về truyền thuyết này rồi. Không ngờ nay gặp được ngoài đời luôn.
- Ừ biết được là oke rồi. Nó là búp bê bản
mệnh của tao, mọi hành động hay suy nghĩ của nó đều được quyết định bởi tao. À thì cũng dù sao nó cũng là cổ vương được luyện từ quỷ mà ra nên sẽ có suy nghĩ và lời nói của riêng nó. Nhưng nó chịu sự khống chế của tao.
Có một vài điều cậu không tiện nói thêm với người ngoài tộc. Búp bê vu cổ bản mệnh có thể cảm nhận được hơi thở của chủ nhân. Sức chiến đấu của nó chẳng khác la sát là mấy, chỉ là vẻ bề ngoài đã đánh lừa người ta thôi. Đương nhiên sức chiến đấu của nó có mạnh hay không còn tùy vào đạo hạnh của chủ nhân nó. Bởi nó được luyện từ m.á.u đầu tim và một sợi hồn phách của chủ nhân.
Vu tộc luyện quỷ nuôi cổ từ bao đời, trong búp bê vu cổ thường sẽ có một con quỷ. Để luyện được búp bê bản mạng thì phải
thuần hoá được con quỷ hung dữ nhất khi nó đánh thắng những con quỷ khác. Vậy nên nó cũng có thể coi là cổ vương trong quỷ cổ.
Lần này lấy nó ra cũng là vạn bất đắc dĩ. Nếu chỉ có một mình thì cậu tự giải quyết cũng được, nhưng có người bình thường ở đây thì phải dùng đến nó. Nếu không bọn họ nhất định bị xem là bia đỡ đạn.
Cùng lúc đó ở khu ký túc xá nữ, Liên và Trúc cũng đang sốt ruột tìm kiếm Vi. Trúc là bạn ở cùng một phòng với Vi, từ cái đêm cô nàng ra ngoài săn ma thì biệt tăm biệt tích luôn. Người thân bạn bè cố liên lạc thế nào cũng không được.
Liên lo lắng nói :
- Có thể liên lạc được với quản lý trong
group không ? Trước khi mất tích, Vi nó cũng chỉ đi theo đám người ấy.
Trúc ngần ngừ :
- Làm vậy có được không ?
Liên nói :
- Chứ biết làm sao giờ. Báo công an rồi, sớm hay muộn gì họ cũng hỏi đến cái này thôi. Mày biết cách liên lạc không ?
Trúc lắc đầu. Trong nhóm đó không được phép nhắn tin lung tung. Mấy người quản lý nhóm cũng dùng tab ẩn danh.
Liên lo lắng :
- Vậy phải làm sao giờ ?
Trúc nói cô cũng không biết. Bây giờ chỉ có thể chờ công an thôi.
Khi hai cô bạn đang đứng ở hành lang nói chuyện thì thấy một nam sinh lén lút đi vào ký túc xá nữ. Nghĩ người này có ý xấu nên hai người gọi báo cho dì quản lý.
Phúc bị người ta bắt lại thì chẳng biết làm sao. Liên và Trúc cũng đồng loạt chạy ra chỉ tận mặt là cậu lén chạy vào ký túc xá nữ. Dì quản lý định đưa cậu đi thì Phúc nói :
- Cháu có người bạn mất tích khi đi tham gia trò chơi, nghe nói ở đây cũng có người xảy ra chuyện tương tự. Cháu chỉ muốn đến hỏi chuyện thôi.
Cả Trúc và Liên giật thót, trợn mắt nhìn Phúc. Bốn người nói chuyện một lúc thì Phúc mới được thả ra.
Trao đổi thì mới biết hai bên đều có bạn tham gia livestream rồi mất tích ngay sau đó. Trúc hỏi :
- Nhưng nếu mà như thế ? Ý tôi là nếu mất tích do tham gia live thì chắc phải có nhiều vụ. Vì nhiều người tham gia lắm. Sao chả nghe rầm rộ cái gì nhỉ ?
Dì quản lý nói :
- Nếu không tìm ra điểm chung của các vụ án thì không dễ rầm rộ lên đâu.