PHÓ BẢN NÀY KHÔNG CÓ TRONG KỊCH BẢN! - [PHÓ BẢN 2: BIỆT THỰ CỔ CỦA BÁ TƯỚC KHÁT MÁU] CHƯƠNG 1: QUY TẮC CỦA HOA HỒNG VÀ "CHỦ NHÂN" CŨN CỠN

Cập nhật lúc: 2026-02-19 12:09:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa tầm tã bên ngoài Biệt thự Hoa Hồng Đen như gột rửa sạch sẽ chút ấm cuối cùng của nhân gian. Thẩm Tinh Trà quỳ sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, bộ đồ hầu vải thô dán chặt , run cầm cập.

Cậu nhớ là ai, tại ở đây. Trong đầu chỉ một dòng lệnh đỏ chót của hệ thống: "Hầu hạ Bá tước thật , nếu sẽ băm thành phân bón cho hoa hồng."

Bá tước Hoắc Diễm cao, đôi chân dài vắt chéo, tay chống cằm xuống "vật tế" mới nhất. Hắn cảm thấy một cơn khát kỳ lạ. Không khát máu, mà là một sự ngứa ngáy trong lòng khi thấy đôi môi tái nhợt của nhóc .

"Em cái gì?" Giọng Hoắc Diễm trầm xuống, mang theo áp lực của một kẻ đầu chuỗi thức ăn. "Phổi lợn? Em định dùng thứ rác rưởi đó để sỉ nhục vị giác của ?"

Thẩm Tinh Trà chớp mắt, đầu óc trống rỗng nhưng cái miệng thì như ý thức riêng: "Dạ... em nữa. Tự nhiên thấy mặt ngài, em nghĩ ngay đến món đó. Hình như ngài hợp với những món... chua loét và đắng ngắt."

Đám hầu xung quanh hít một ngụm khí lạnh. Tên quản gia già định lao tới tát cho Thẩm Tinh Trà một cái: "Thằng láo xược! Mau dập đầu xin Bá tước!"

"Lui ." Hoắc Diễm phất tay, đôi găng tay da đen khẽ cử động. "Ta thấy em ... khá thú vị. Một kẻ gan , hoặc là một kẻ mất trí."

Hoắc Diễm dậy, tà áo choàng đen quét qua sàn nhà như một đám mây t.ử thần. Hắn tiến gần Thẩm Tinh Trà, nâng cằm lên bằng chiếc gậy cán bạc.

"Nghe cho kỹ, ở đây 3 quy tắc em phép quên:"

Quy tắc 1: Không rời khỏi phòng 12 giờ đêm, trừ khi gọi tên em.

Quy tắc 2: Tuyệt đối bước hầm rượu phía Tây.

Quy tắc 3: Ta ghét nhất là những kẻ dối. Nếu phát hiện em giấu bất cứ điều gì, sẽ khâu miệng em bằng chỉ bạc.

Thẩm Tinh Trà sâu đôi mắt đỏ rực của vị Bá tước. Cậu thấy sợ, ngược , thấy nốt ruồi mắt cực kỳ... thuận mắt. Cậu bỗng nhiên nảy một ý định táo bạo.

"Thưa Bá tước, em thể bổ sung quy tắc thứ 4 ?"

Hoắc Diễm nhướng mày, sự kiên nhẫn của đối với cao một cách bất thường: "Nói."

"Quy tắc 4 là ngài trai như khi mắng em. Em sẽ xao nhãng và quên mất việc hầu hạ ngài đấy."

Cả đại sảnh im phăng phắc đến mức tiếng mưa rơi bên ngoài cũng trở nên ồn ào. Hoắc Diễm khựng , trái tim vốn ngừng đập từ lâu của một ma cà rồng bỗng nhiên... hẫng một nhịp. Hắn cảm thấy cái kịch bản "Bá tước tàn bạo" của đang một thế lực vô hình nào đó làm cho "lệch sóng".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/pho-ban-nay-khong-co-trong-kich-ban/pho-ban-2-biet-thu-co-cua-ba-tuoc-khat-mau-chuong-1-quy-tac-cua-hoa-hong-va-chu-nhan-cun-con.html.]

Thẩm Tinh Trà phân một căn phòng nhỏ xíu ngay cạnh phòng ngủ của Bá tước. Tối hôm đó, nhận nhiệm vụ đầu tiên: Pha hoa hồng m.á.u cho Bá tước lúc nửa đêm.

Cậu cầm bộ đồ hầu nam mang theo từ Trạm trung chuyển (thứ duy nhất xóa bỏ) xem xét.

"Ơ... cái quần ngắn thế ? Lại còn cái nơ bướm nữa?" Thẩm Tinh Trà lẩm bẩm. Dù mất ký ức, nhưng bản năng "vô sỉ" vẫn khiến mặc thử .

Cộp... Cộp...

Tiếng gõ cửa vang lên. Hoắc Diễm đợi trả lời đẩy cửa bước . Hắn vốn định nhắc nhở về loại , nhưng thấy Thẩm Tinh Trà trong bộ đồ hầu nam ngắn cũn, đôi chân trắng nõn lộ ánh nến, vị Bá tước cao quý bỗng nhiên... suýt thì chảy m.á.u cam.

"Em... em mặc cái gì thế ?!" Hoắc Diễm gầm lên, nhưng đôi mắt chịu dời chỗ khác.

Thẩm Tinh Trà , chiếc chuông vàng cổ vang lên tiếng leng keng vui tai. Cậu nghiêng đầu, ranh mãnh: "Dạ, em Bá tước thích sự 'đặc biệt'. Ngài thấy bộ đồ đủ đặc biệt để nhận ạ?"

Hoắc Diễm tiến gần, dồn Thẩm Tinh Trà góc tường. Hắn cảm nhận mùi hương sữa dâu nhàn nhạt tỏa từ cơ thể – một mùi hương thuộc về thế giới đẫm m.á.u .

"Em đang quyến rũ , hầu nhỏ?"

Thẩm Tinh Trà vòng tay qua cổ vị Bá tước, thì thầm tai : "Nếu em đúng, ngài thưởng cho em... một suất phổi lợn ?"

[ Thông báo hệ thống: * Boss Hoắc Diễm đang trong trạng thái: Bối rối tột độ. * Độ hảo cảm ẩn: Tăng vọt (Dù ký ức mất nhưng cơ thể vẫn trung thực). ]

Hoắc Diễm siết chặt eo , ánh mắt tối sầm : "Trà của ? Ta chờ lâu."

"Trà ở bàn, nhưng pha thì đang ở đây..." Thẩm Tinh Trà nháy mắt.

Trong khi Hoắc Diễm đang bận "đấu tranh tư tưởng" với hầu nhỏ, Thẩm Tinh Trà chợt thấy bàn làm việc của một bức ảnh cũ xé rách.

Trong ảnh là một trai trẻ gốc cây hướng dương, gương mặt nhòe nhưng bóng dáng đó... giống hệt . Đằng bức ảnh ghi một dãy : 1802-013.

Thẩm Tinh Trà khựng . Một cơn đau đầu dữ dội ập đến. Cậu buông lỏng tay khỏi cổ Hoắc Diễm, lẩm bẩm: "1802... Trường Thanh Minh..."

Hoắc Diễm lập tức ôm lấy , vẻ mặt lạnh lùng biến mất, đó là sự lo lắng bản năng: "Tinh Trà! Em ?"

Cái tên "Tinh Trà" thốt khỏi miệng, cả hai đều sững sờ. Hoắc Diễm từng hệ thống cho tên của hầu . Tại gọi tên một cách tự nhiên như ?

Loading...