Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Phiên ngoại 5: Tát Tổ Linh Tổ ( hạ )
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:44:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nãi long hưng phủ ở nơi ở đây gần một tháng, mấy ngày nay trời mưa, nước ngập nên ở địa hương mời tiến đến kỳ tình.” Tát Thủ Kiên giống như cảm thấy cái gì, thái độ đối đãi của ông đối vứoi Tạ linh Nhai chút đổi, tuy rằng chỉ là thứ hai gặp , nhưng ông quen thuộc mà sai sử Tạ Linh Nhai và Vương Thiện cùng chuẩn mua đồ vật.
Tạ Linh Nhai đặt Đại Bảo và Tiểu Bảo xuống bên cạnh Tát Tổ, theo Vương Thiện để chuẩn đồ.
Những năm gần đây, Tát Thủ Kiên khắp nơi cứu trợ những bá tánh nghèo khổ, thanh danh càng lúc càng lan đến gần xa, Tạ Linh Nhai cùng Vương Thiện tới chợ, thấy Tạ Linh Nhai ăn mặc đạo bào, thì hỏi y là Tát chân nhân , đến khi y quen và với Tát chân nhân, thì đợi khi Tát chân nhân thi pháp, mong y cũng hãy giúp bọn họ.
Lúc , trời bắt đầu mưa, may mắn là, khi ngoài y mang theo dù, Tạ Linh Nhai bung dù và cùng với Linh Tổ cùng trở về.
“Nghĩ cũng thật lạ, đạo hữu tiên cũng chẳng yêu, nhưng nhiều điểm giống với Tát thiên sư như , lẽ phép thuật cao siêu gì ? Và là của môn phái nào?” Vương Thiện chút suy tư liếc Tạ Linh Nhai, lộ vẻ khó hiểu.
Tạ Linh Nhai gượng : “Cái … Về ngài sẽ .”
Vì sớm muộn gì, Tát Tổ cũng sẽ cho Vương Thiện , cái sư thúc , là một hiện đại xuyên qua đây, nên giờ Tạ Linh Nhai thật sự dám là truyền nhân t.ử N đời của ông.
Vương Thiện thấy Tạ Linh Nhai cứ thần thần bí bí, cũng vui vẻ gì cho lắm khẽ hừ một tiếng.
Đến khi hai trở về, ngờ bên ngoài phòng nhiều tụ tập. Tất cả họ đều Tát Thủ Kiên tới đây, nên đây xem thử.
Hai bước thì thấy trong phòng cũng mấy tới, bàn bày một chồng táo, và Tát Thủ Kiên đang chữa bệnh cho bằng táo.
Tất cả những bệnh điều tầm thường, nhưng vì họ nghèo nên tiền đến đại phu, may , Tát Thủ Kiên tình cờ tới, còn giúp họ chữa bệnh miễn phí.
Tát Thủ Kiên thấy hai Vương Thiện trở về, thì hỏi một câu: “Tiểu Tạ thể giúp chữa bệnh bằng táo ?”
Tạ Linh Nhai ngẫm cảm thấy lẽ Tát Tổ cũng , nên y cũng cần thiết dối gạt nữa, vì gật đầu : “Có thể.”
“Vậy đến đây chữa cho .” Tát Thủ Kiên mỉm , lấy một quả táo đưa cho Tạ Linh Nhai.
Thuật chữa bệnh bằng táo lưu truyền nhiều, trong đó cũng nhiều bất đồng, từ cách thi pháp, chú ngữ trong lúc làm phép, thể phương thức truyền thừa.
“Hô hấp nhật nguyệt, thái dương thực huyết. Âm dương phách phá, thiên địa nứt toạc…” Tạ Linh Nhai niết quyết, bổ táo , thổi một , đưa cho bệnh ăn.
Đây là một ông già đang đau bụng dữ dội. Sau khi ăn và nuốt quả táo xuống bụng, thì bình phục ngay lập tức. Ông dậy và bày tỏ lòng ơn đối với Tát Thủ Kiên và Tạ Linh Nhai.
Vương Thiện ở một bên xem thì cảm thấy chút nghi ngờ, ông trộm theo Tát Thủ Kiên lâu như , cũng từng thấy cách Tát Thủ Kiên chữa bệnh, thể , cách Tạ Linh Nhai thi pháp giống hệt với cách Tát Thủ Kiên … tại đó Tát Thủ Kiên còn hỏi y thể dùng táo để chữa bệnh .
Thuật chữa bệnh bằng táo của Tát Thủ Kiên là do bổn đại Trương thiên sư truyền , chẳng lẽ, Tiểu Tạ cũng từng là để t.ử Trương thiên sư thụ pháp? Nếu đúng là như , thì xem Trương Thiên Sơn cũng tâm hỷ xả.
Chỉ trong một thời gian ngắn Tát Thủ Kiên điều trị hết cho , và còn hứa với những ngoài rằng, sẽ sớm lập pháp đàn để tố pháp, cần quá lo lắng, , những đó mới chịu rời .
“Vương Thiện, nếu ngươi chấp nhận làm môn hạ của , tuy rằng …Ta nghĩ cũng nên truyền cho ngươi lôi pháp của bổn môn. Ngươi đây xuống.” Sau khi thu dọn và để căn phòng trở yên tĩnh, Tát Thủ Kiên nghiêm mặt .
Vương Thiện cũng tự nhiên ngoan ngoãn xuống, trong lòng hỏi cái gì đó, nhưng vẫn thể nào mở miệng hỏi . Chỉ liếc Tạ Linh Nhai, với ngụ ý là, nếu truyền thừa phép thuật cho t.ử trong nhà, thì nên Tạ Linh Nhai ngoài ?
Trong khi đó, Tát Thủ Kiên cũng ý định sẽ đuổi Tạ Linh Nhai ngoài, ông lấy lá bùa , : “Phương pháp tu luyện nhờ năng khiếu và tài năng thiên bẩm, để điều khiển linh hồn của bản , nó gọi là lôi pháp!”
Những lời Tạ Linh Nhai từng xem trong cuốn sách của Tát Tổ tên là《 Lý thuyết của lôi pháp》, và kế thừa giáo phái cũng bỏ lỡ. Vì chính là chìa khóa thành công cho sự tu luyện của bổn phái.
Tuy rằng Tát Tổ tu luyện nội tại, song song cùng tu luyện bùa chú, nhưng câu giống như còn hàm ý, vì bất kể là tu luyện bùa chú chú pháp, vẫn tập trung việc tu luyện linh hồn của chính , tu tâm , chứ lo tìm kiếm những thứ khác.
Và mặc dù đây là đầu tiên Tạ Linh Nhai thấy điều , nhưng mắt thấy Tát Tổ truyền pháp, cũng dỏng tai lên .
Tát Tổ lấy một chút chu sa bôi lên , một bên vẽ bùa một bên : “Sáng tỏ lý, tắc nhị khí ở nhị khí, mà ở ngô , ngũ hành ở ngũ hành, cũng ở ngô , thổi mà làm phong, vận mà làm lôi, hư mà làm vân, a mà làm vũ, thiên biến vạn hóa, ngàn thái muôn dạng, đủ loại trong lòng vật chất!” (Hiểu rõ đạo lý, nhị khí ở trong nhị khí, mà là ở trong , ngũ hành ở trong ngũ hành, mà ở trong , thổi tạo gió, vận hóa thành tia chớp, hư hóa thành mây, hóa thành mưa, ngừng biến hóa, vạn vật đều ở trong tâm vạn vật!)
Phù thành, Tát Thủ Kiên làm phép lá bùa, tức thì mặt đất xuất hiện nhiều đám mây trắng, đó chúng đột nhiên lớn dần lên và bay về phía mái nhà.
“Woa ——” Vốn dĩ Đại Bảo và Tiểu Bảo đang ở giường chơi, đến khi thấy, cả hai đều nhảy lên sờ thử những đám mây đó.
Tát Thủ Kiên vẫy tay một cái, tức thì một đám mây bay xuống, quán quanh một vòng Đại Bảo và Tiểu Bảo.
Tạ Linh Nhai thở dài, hổ là Tát Tổ, đúng là thiên phú hơn , thể vận dụng lôi pháp thành thạo, nhưng để thể làm điều dễ dàng và dễ sử dụng như thì vẫn còn một cách lớn.
Vương Thiện cũng học vẽ bùa, tuy rằng ông là thần tướng của thiên đình, nhưng Tát Thủ Kiên chính là tứ đại thiên sư đỉnh nhất, về thể cũng sẽ liệt danh sách làm tiên, khai sáng đạo thuật và lập đạo phái, còn Vương Thiện là vị thần của phái vũ lực, cho nên ông càng hiểu thêm một phần ý nghĩa, ông cũng miễn cưỡng tạo mây bay, vì đây cũng là một việc thuận tiện cho thần tiên, giúp họ thể nhanh hơn.
Tạ Linh Nhai cũng ngứa tay, y buông bút phác họa , tức thì mây của Tát Thủ Kiên liền trở nên xám xịt, đó ở trong phòng lập tức đổ mưa.
“Tiếp nào.” Tạ Linh Nhai xe, nhanh tay giơ tay lên che mưa.
Tát Thủ Kiên ha hả, dùng tay xua tan đám mây.
Vương Thiện ngạc nhiên Tạ Linh Nhai: “Sao thể học ?”
Mặc dù đây là đầu tiên Tạ Linh Nhai tiếp xúc với phép thuật nhưng y đúng là loại thể học theo ngay, chỉ cần tươi là thể một tràng. Và nếu là khác hỏi, thì thể y sẽ mở miệng tùm lum, nhưng ngặt nỗi hỏi là Linh Tổ…
Tát Thủ Kiên lộ vẻ hài lòng, ông liên tục gật đầu: "Được, , căn cốt của !”
Loại hạnh phúc thực sự giống như với loại “Lão X gia nhà chúng rốt cuộc cũng hậu.”
Vương Thiện còn đang thầm, thì Tát Thủ Kiên lấy một tờ giấy thơ mộng, múa bút : “Vương Thiện, nếu ngươi thể hiểu thi pháp của bổn môn, thì sẽ giống như thế!”
Tạ Linh Nhai ở bên thấy Tát Tổ một bài thơ quen thuộc, trong lòng chút xúc động, đây xuyên qua đúng là thấy nhiều cảnh tượng bình thường, thấy Tát Tổ 《 Lôi Thuyết 》, thu nhận Linh Tổ, còn thấy ông lão làm thơ.
Vương Thiện cũng ngập ngừng nghĩ: “Một chút linh quang đó là phù, thế nhân uổng phí mặc cùng chu. Thượng sĩ đến chi cần bí thủ, phi thăng cũng chỉ ở công phu.” (Một chút linh quan là bùa, vì thế gian lãng phí chu sa. Thượng sĩ cần gì dùng đến phép thuật bí mật, cũng thể phi thăng nhờ võ công.) Vương Thiện sờ sờ cái ót, thầm: “Chỉ là là thần tiên .”
Vốn dĩ Tát Thủ Kiên còn đang phiêu dật theo ý thơ, lúc chợt trở nên cứng đờ, ông trừng mắt Vương Thiện.
Vương Thiện làm cho sửng sốt, lập tức theo phản xạ đầu , lớn tiếng khen ngợi: " là thơ , thơ !"
Tạ Linh Nhai cũng gật đầu, tận mắt thấy thấy dáng vẻ khi làm thơ của Tát Tổ, cũng thể hiểu sự kiêu ngạo trong bài thơ. Bài thơ ngoài việc chỉ những điểm mấu chốt của việc học thuật, còn mang theo chút tự hào rằng một chút linh quan và bùa chú vĩ đại, nhưng vì thế gian mà lãng phí nhiều mực chu sa!
Tát Thủ Kiên đem trang giấy làm khô, cuốn lên : “Thơ tặng cho .”
Tạ Linh Nhai đưa hai tay nhận giấy: “Cảm ơn ngài nhiều!”
Hai mắt Vương Thiện đỏ bừng, ông trừng lớn : “Cái gì chứ, nó là thơ tặng ? Ta mới là t.ử của ngài mà! Chân nhân, nhầm !”
Tát Thủ Kiên lộ dáng vẻ thấy, cũng lười để ý Vương Thiện, xoay kiểm kê đồ vật mà bọn họ mua về.
Vương Thiện đến bên cạnh Tạ Linh Nhai, nhỏ giọng : “Đưa cho !”
Tạ Linh Nhai lấy hết can đảm : “… Không.”
Nếu là yêu cầu hợp lý, thì cho dù đó là Tổ sư gia, y cũng sẽ đồng ý!
Vương Thiện khi hung tợn y một lúc lâu, : “Vậy , xé cho một nửa.”
Tạ Linh Nhai: “…”
Tạ Linh Nhai đem giấy giấu trong ngực, thề sống c.h.ế.t bảo vệ tuyệt bút của Tát Tổ.
Lỡ làm trò mặt Tát Thủ Kiên, Vương Thiện cũng làm với Tạ Linh Nhai, vì chỉ thể cảnh cáo liếc y một cái.
……
“Có thể, ngày mai lúc buổi trưa sẽ thi pháp.” Tát Thủ Kiên suy nghĩ một chút, đó bấm đốt ngón tay : "Là ngày lành, hôm nay là ngày thứ sáu, hai theo !"
Ông dẫn hai xuống, tìm một chỗ ở nơi cây trúc và kêu họ chặt .
Tát Thủ Kiên : “Ta sẽ dạy hai cách chế tác pháp phiến (quạt pháp thuật).”
Tạ Linh Nhai hai mắt sáng lên.
Mặc dù đạo giáo dạy tu tâm, nhưng vẫn nhiều lúc, t.ử vẫn xin thần khí giúp đỡ. Sau khi Tam Bảo Kiếm của Bão Dương Quan hư hại, vẫn thể sửa chữa , đạo sĩ trong quan cũng thể xem pháp khí trấn quan.
Trong khi đó Tát Tổ món pháp khí trứ danh, gọi là quạt Ngũ Minh Hàng Quỷ, chỉ thể tiêu trừ ma quỷ, mà còn thể trị bệnh cứu .
Tát Tổ và Vương Thiện lấy về một đoạn cây trúc, coi như là pháp bảo, dùng Âm Dương Thủy nấu hai canh giờ, đó vớt lên hong gió, dùng xơ cọ dệt thành một chiếc quạt bằng sợi.
Tiếp theo, sẽ niệm chú, chế tác bí pháp, phía lên tên kỵ của Ngọc Hoàng và nó sẽ hiện mặt…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/phien-ngoai-5-tat-to-linh-to-ha.html.]
Tát Tổ với Vương Thiện: “Ta sẽ dạy ngươi một lá bùa, đó chính là ‘Hiếu Sinh húy ’(Quý trọng cuộc sống), gọi là ‘Ông trời đức hiếu sinh ’. Nếu ngươi học điều , ngươi ghi nhớ trong lòng, coi đây là lời thề và từ giờ trở trong việc cứu , tuyệt đối mắc sai lầm!"
Vương Thiện gần như run rẩy khắp , trịnh trọng lên cây quạt hai chữ “Hiếu Sinh”. Chỉ thấy lúc trong chữ , toả một luồng ánh sáng vàng, rõ ràng chiếu thẳng tới bầu trời xanh, xem như lời thề lập, quạt pháp thuật cũng thành xong.
Tạ Linh Nhai vội vàng chạy tới, đưa quạt của cho Vương Thiện xem.
Vương Thiện: “Sao?? Cậu thể tự thề ??”
Tạ Linh Nhai ho nhẹ: “Tôi cảm thấy để ngài hơn.”
Nói đùa cái gì , quạt trong truyền thuyết vốn là cây quạt Ngũ Minh Hàng Quỷ và lời thề ở giữa chính là do sáng lập vết, chính là Linh Tổ, các thế hệ cũng bắt chước theo, chữ Hiếu Sinh huý. liệu thế hệ tương lai thể năng lực như thế ? Đã nó còn Tát Tổ chỉ điểm chế tác, Linh Tổ chữ lưu niệm, cái cần tốn nhiều công sức cũng thể giống hệt với nguyên bản!
Vương Thiện Tạ Linh Nhai với vẻ mặt vui, nhưng đó vì sắc mặt ngầm đồng ý của Tát Thủ Kiên mà chiều theo, thêm nữa.
Tạ Linh Nhai ôm cây quạt và cảm thấy chính là hạnh phúc nhất đời.
Tát Thủ Kiên : “Tiểu Tạ, cần nhớ kỹ, trong lòng ý thiện, thì chiếc quạt phép thuật mới công hiệu.”
Tạ Linh Nhai sửng sốt một lúc, đó đoan chính chắp tay : "Tôi sẽ cẩn thận làm theo lời dạy bảo của chân nhân.”
……
Chớp mắt đến trưa hôm , Tát Thủ Kiên lập đàn và làm phép kỳ tình.
Tạ Linh Nhai và Vương Thiện canh giữ ở hai bên làm trợ thủ, bầu trời vẫn còn cơn mưa rả rích, cơn mưa đêm qua cứ rơi xuống kéo dài suốt cả một đêm.
Rất nhiều dân chúng hâm mộ danh tiếng đến xem, chờ đợi bọn họ.
Đừng cổ đại, cho dù ở hiện đại, cũng sẽ gánh chịu nhiều loại thiên tai như hạn hán, lũ lụt, chung đau đầu. Chỉ là dân chúng còn t.h.ả.m thương hơn , tai ương cũng ảnh hưởng rộng hơn. Và xem càng lúc càng nghiêm trọng.
Cũng may bây giờ ở đây còn Tát Thủ Kiên vị thiên sư mạnh mẽ, khác với các đạo sĩ bình thường. Còn về cách thi phép của ông cũng giống với các đạo sĩ, hết ông đảo văn, cầu nguyện ân đức của trời cao, bảo vệ nơi đây tránh khỏi thiên tai lũ lụt.
Sau đó Tát Thủ Kiên một bài sớ dâng lên, bẩm báo với trời cao rằng hôm nay bản lập đàn làm phép, tự câu thông thiên địa, lấy sức mạnh của đổi hiện tượng thiên văn!
“Dương tinh dương tinh, phi cổ hỏa luân. Ngày hoa chiếu sáng, gột rửa u ám. Xe lửa xe lửa, lôi lệnh nhà. Quất mãnh mã, tốc hàng đan hà. Dương thần chu minh, tốc chiêu hỏa quạ. Cấp tốc lệnh!” (Dương tinh, dương tinh, phi cổ hỏa luân. Ngày hoa nở, rửa sạch sương mù. Xe lửa xe lửa, tia sét lệnh nhà. Quất ngựa dữ, tăng tốc đan hà. Dương thần chu minh, điều động quạ lửa. Cấp tốc lệnh!) Tát Thủ Kiên niệm chú xong, chỉ thấy mây đen bầu trời giống như đang một hình bàn tay vô hình nào đó vén , nhanh chóng biến tan, để lộ bầu trời quang đãng với ánh nắng rực rỡ phía . Chỉ nửa phút, bầu trời đột nhiên xảy sự đổi lớn, ấm tỏa thôn dân, làm cho cảm giác ướt át đó mưa làm ướt đều biến tan mất.
Bá tánh mừng vui nhảy nhót và ít đem lễ vật mà mang đến đưa tới. Tát Thủ Kiên vây quanh, đó dân chúng nhét lễ vật trong tay Vương Thiện và Tạ Linh Nhai. Hai vị cũng công phụ giúp Tát thiên sư hộ pháp, nên trong mắt , hai cũng là hỗ trợ đắc lực.
Vương Thiện một bàn tay của ai đó mạnh mẽ nắm lấy, đó những thứ như trứng gà và các vật dụng linh tinh đặt lên tay ông, điều làm cho thể ông trở nên cứng đờ.
Đã nhiêu năm ông tiếp xúc với con , vẫn luôn là kiểu cao cao tại thượng ngay ngắn thần đàn, chứ giống như vầy, còn nhớ đó nếu dân việc cần nhờ sẽ thể lên tế đàn của ông, chỉ thể quỳ gối tượng, khẩn cầu ông phù hộ và tất nhiên lễ tạ thần khi xong việc, cũng là kiểu quỳ xuống ngàn ân vạn tạ để cảm ơn.
Còn bây giờ một đám vây quanh cảm ơn, khiến Vương Thiện chút quen, ngốc lăng tại chỗ, ông nên lời, thậm chí còn phát hoảng: “Này, … Ta cần…”
So sánh với bên , Tạ Linh Nhai trông càng thoải mái hơn, y lôi kéo tay áo Vương Thiện: “Chạy !!”
Vương Thiện: “…”
Hai cất bước bỏ chạy, đến khi ngang qua một bên ghế dựa Tạ Linh Nhai còn tiện tay ôm Đại Bảo và Tiểu Bảo tay.
“Tát chân nhân hẳn là thể ứng phó với họ, kiến thức của ngài nhiều.” Vương Thiện nhỏ giọng thầm.
“Sẽ . Chúng cứ hai vòng , đến khi trở về thứ sẽ hết thôi.” Tạ Linh Nhai .
Vương Thiện Tạ Linh Nhai, bỗng nhiên : “Thằng nhóc , mới đầu thì cũng vẻ ngại ngần, nhưng hồi lâu thì cũng thấy gì to tát lắm.”
Tạ Linh Nhai : “Là do tâm trạng của ngài đổi . Nên mới thấy những phàm cũng đến nỗi nào đó."
Vương Thiện ngạc nhiên, nhưng cũng phản bác .
Đợi khi nhóm Vương Thiện trở về, Tát Thủ Kiên xử lý những bá tánh xong , lúc sắc mặt Tát Thủ Kiên lộ vẻ mệt mỏi, quần áo cũng chỉnh tề, thể lúc trông ông so với khi làm pháp sự ba ngày ba đêm còn chật vật hơn, ông nhóm Vương Thiện buông lời oán trách: “Các ngươi chạy ? Vương Thiện, đó ngươi còn sẽ luôn bảo vệ bên cạnh ??”
Vương Thiện: “…”
Tát Thủ Kiên uống một hớp nước, : “Tiểu Tạ đây, để xem thử thể tiếp tục thi pháp đưa trở về .”
“Trở về? Về nơi ? Vì thi pháp?” Vương Thiện thể hiểu : “Rốt cuộc thì là ai.”
Tát Thủ Kiên liếc Tạ Linh Nhai : "Ta nghĩ là một mối quan hệ nông sâu với chúng đó…”
Vương Thiện lộ vẻ mặt mờ mịt, quan hệ nông sâu là ý gì, ông vẫn cảm thấy rõ ràng lắm.
Tạ Linh Nhai khi xong, cũng nhanh chóng gật đầu với Tát Thủ Kiên và Vương Thiện: “Vãn bối đa tạ sự giúp đỡ và dạy bảo mấy ngày qua của nhị vị chân quân, đợi khi trở về, nhất định sẽ phát huy pháp khí hàng ma tế thế của hai vị.”
Tát Thủ Kiên vui mừng , ông gật đầu : “Đến đây !”
Vương Thiện sửng sốt, duỗi tay kéo Tạ Linh Nhai đến thượng đàn: “Ta rõ, đừng là con trai của tát chân nhân nhi xuất gia nha…”
Tạ Linh Nhai còn chạm tới vạch đen lớn, chân giẫm rêu ướt, hai tay y còn đang ôm hai đứa nhỏ nên mất thăng bằng, từ từ ngã xuống.
“Oa oa!” Đại Bảo và Tiểu Bảo hoảng sợ vội múa tay múa chân, nắm lấy tóc và vạt áo của Vương Thiện.
“A ——” Vương Thiện kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đó cũng té ngã theo.
Tạ Linh Nhai chỉ kịp theo bản năng đỡ lấy Đại Bảo và Tiểu Bảo để chúng ở , đó thấy khuôn mặt vô cảm của Tất Thư Kiên và vẻ mặt kinh hãi của Vương Thiện. Sau đó Tát Thủ Kiên chỉ thấy thể nặng nề của Vương Thiên ngã sấp , tiếp đến mắt tối sầm và mất ý thức.
“A! Sư phụ, ngươi nhất định là cố ý! Chọn sai thời gian!”
“A, sai lầm, đúng là sai lầm.”
“Sao thể mắc sai lầm như , rõ ràng là chỉ đưa chúng đến xem quạt Ngũ Minh Hàng Quỷ trông như thế nào!”
"Này, ngươi cũng năm đó ngươi mất mặt nhiều mà, giờ còn sợ khác thấy ."
“… Ta hôm nay quá! Sinh! Ngày! A!!”
……
“Linh Nhai, Linh Nhai?”
Bên tai vang lên một giọng quen thuộc, Tạ Linh Nhai khó khăn mở mắt : “Sư ?”
Thi Trường Huyền đỡ dậy : "Đệ hôn mê nửa tiếng , gọi cũng dậy , chứ?”
“Ta, , hình như mơ một giấc mơ dài…” Tạ Linh Nhai dùng sức xoa xoa đầu, trong mộng hết thảy trở nên như là bịt kín sa, chỉ pháp phiến chế tác phương pháp vẫn là thập phần rõ ràng.
Và trong lúc mơ hồ, y hình như còn cuộc chuyện của Tát Tổ và Linh Tổ, nhưng đó cũng chỉ là trong lúc mơ hồ.
Vậy hết thảy chuyện là giấc mộng Nam Kha (giấc mơ hão huyền thực tế), là do y thật sự xuyên tới những năm cuối của Bắc Tống? Hoặc xuyên đến một thế giới khác?
Tạ Linh Nhai mò mẫm một chút, phát hiện trong lòng n.g.ự.c quả nhiên bài thơ và chữ lưu niệm của Linh Tổ quạt Ngũ Minh Hàng Quỷ của Tát Tổ, điều khiến cho y cảm thấy chút mất mát.
cho dù như thế nào, y cũng cảm ơn sự dạy dỗ của Tát Tổ, phương pháp tu luyện nhờ năng khiếu và tài năng thiên bẩm, để điều khiển linh hồn của bản , nên tâm hồn hướng thiện, cứu độ thương sinh, y nhất định sẽ khắc trong tâm khảm!”
Và tất nhiên, còn lịch sử đen tối của Linh Tổ, nghĩ đến cũng thật buồn …
Thi Trường Huyền sờ sờ mặt Tạ Linh Nhai, thấy bộ dạng ngẩn ngơ của y, nhẹ giọng hỏi: “Ta gọi Hải Quan Triều tới.”
“Không cần .” Tạ Linh Nhai nắm lấy tay : “Ta cả. Mà, Đại Bảo và Tiêu Bảo ?”
“Chúng cũng hôn mê giống .” Thi Trường Huyền dẫn y xem, lúc Đại Bảo và Tiểu Bảo đang áp đầu , ngủ ở sô pha, hỏi: “Đệ cùng hai đứa nhỏ…?”
“Thật đại khái là cùng hai đứa nhóc cùng giấc mơ với .” Tạ Linh Nhai , Đại Bảo nắm chặt nắm tay, trong lòng khẽ rung động, nắm lấy bàn tay nhỏ của nhóc gỡ , chỉ thấy bên trong rõ ràng một dúm tóc màu đỏ.
Thi Trường Huyền mang theo sự nghi hoặc hỏi: “Đây là cái gì?”
“Này…” Tạ Linh Nhai phát hiện cái chút khó , y ấp úng: “Thật cái … Là cung phụng…”
Thi Trường Huyền: “???”