Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Phiên ngoại 2: Đại Bảo Tiểu Bảo

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:42:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng nay Liễu Hải Hân dậy sớm, cảm thấy vững tin thần hơn xíu, cô thu dọn một chút sờ chỗ đó. Mãi cho đến 7 giờ, trong phòng mới vang lên tiếng của Đại Bảo: “Mẹ ơi!” Quần áo của con ? "

Tâm tư Liễu Hải Hân yên, cô đem trang quần áo và túi cầm , đưa bộ quần áo lông thú cho Đại Bảo.

Đây là bộ trang phục lá xanh hình con ếch, hôm nay là Tết thiếu nhi, trường Đại Bảo và Tiểu Bảo tổ chức hoạt động vui chơi, nên Liễu Hải Hân cũng mua trang phục cho cả hai, Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng mong mặc chúng.

Đại Bảo xoa xoa tay : “Mẹ ơi, đêm qua tay con đau.”

Liễu Hải Hân tỉnh táo , xoa xoa tay cho Đại Bảo: “Hiện tại còn đau ? Lần con nhớ cho , chườm nóng cho con. Ừm, cha nuôi của con , tay con qua 12 tuổi mới thể hết đau .”

Một tay của Đại Bảo, từ nhỏ vô tình đau, hơn nữa cũng thể cử động linh hoạt như cánh tay còn , khi khám bác sĩ ở bệnh viện cũng tra vấn đề, cuối cùng, khi cho cha nuôi của nhóc , thì đó rằng 12 tuổi tây của nhóc sẽ còn đau nữa.

Liễu Hải Hân tin tưởng cha nuôi của con trai , đó là sư của quan chủ Bão Dương Quan và là một đàn ông cao quý, hết, vì đó và con trai cô hợp , nên hai nhà nhận kết qua gặp mặt.

Hai bọn họ ở bên mặc quần áo, Tiểu Bảo ở bên thấy tiếng động thì tỉnh , nhóc giãy giụa bò đến mép giường, đầu gục xuống tại mép giường ngoài, rõ ràng là đang còn buồn ngủ và giọng cũng ỉu xìu: “Con, con dậy , con cũng mặc quần áo…”

Liễu Hải Hân cũng mặc bộ quần áo ếch xanh cho Tiểu Bảo, cẩn thận hỏi Tiểu Bảo cảm thấy khó chịu .

“Không khó chịu.” Tiểu Bảo mơ mơ màng màng .

Hôm nay Liễu Hải Hân cảm thấy trong lòng bất an, bởi vì mấy ngày cùng với bạn bè xem bói, xem bói xem cho họ một quẻ, với Liễu Hải Hân rằng, hôm nay con trai của cô sẽ gặp một kiêp nạn. Liễu Hải Hân cũng gì về chuyện gia đình của , nên khi thấy xem bói , còn con trai, trong lòng cô thầm bâng khuâng suy nghĩ.

Chưa hết, thầy bói đó còn , trong kiếp nạn sẽ m.á.u chảy, hoặc t.h.ả.m hơn là tàn phế. Nên nếu c.h.ế.t thì hãy mua bùa của , đem về đốt lên hoà với nước uống, như sẽ thoát khỏi tai ương.

Liễu Hải Hân lập tức gọi điện cho cha nuôi của đứa trẻ ở trường. cha nuôi của Đại Bảo , kiếp nạn gì, đừng uống mấy thứ đó.

Liễu Hải Hân khi xong tất nhiên sẽ lựa chọn mua, nhưng khi , thầy bói làm một bộ dáng thần thần bí bí cảnh cáo cô một chút, điều làm cho trong lòng Liễu Hải Hân khỏi dâng lên cảm giác bất an.

Và mặc dù tin tưởng cha nuôi của đứa trẻ, nhưng vẻ mặt bí ẩn "Về cô sẽ hối hận" của thầy bói, thực sự làm cho trong lòng của cô hình thành một bóng ma.

Dù thế nào chăng nữa, hôm nay Liễu Hải Hân vẫn quyết định sẽ cẩn thận hơn. Bình thường cha của đứa trẻ đều đưa nhóc học, nhưng cô cảm thấy cha của đứa bé sơ ý, nên quyết định xin nghỉ ở nhà một ngày tự đưa các con đến trường.

Liễu Hải Hân suy nghĩ nhiều đến độ thất thần, đến khi bình tĩnh , thì thấy Đại Bảo đang kêu “A a a” đè Tiểu Bảo.

“Thương Đại Bảo! Con bắt nạt em trai!” Liễu Hải Hân quát lên.

Và vì chồng của cô họ Thương, nên cô thường xuyên thêm họ nhũ danh của các con để kêu hai đứa trẻ, Tiểu Bảo thì mang họ của cô, cho nên bình thường ở nhà cũng đều là kêu bằng nhũ danh, lúc khi quyết định để Tiểu Bảo theo họ của cô, cha nuôi của đứa trẻ còn cổ quái lộ ý mặt, rằng thật , đúng là duyên phận gì đó.

Đã cách tuổi tác của hai đứa trẻ cũng lớn lắm, nên khi cả hai nhóc ở bên luôn sẽ gây từng trận la hét ầm ĩ, Liễu Hải Hân cũng ro rằng, nếu cùng các nhóc đạo lý, thì xong cả hai cũng sẽ quên, cho nên dứt khoát đe doạ: “Sao con cù lét em con, nếu con còn nữa, đợi khi đến Bão Dương Quan, sẽ cô Tư Tư trêu chọc con giống .”

Đại Bảo đến Tư Tư thì lập tức rụt tay .

Tư Tư chính là em gái của cha nuôi của nhóc, cô bé so với bọn họ lớn hơn mấy tuổi, nhưng nếu dựa theo phận thì bọn họ kêu bằng cô, nên khi nhận kết nghĩa xong thì cũng kêu cho đàng hoàng.

Sau khi chuẩn xong xuôi, cũng đến thời gian ngoài, Liễu Hải Hân mang theo hai đứa nhỏ cửa, đặt chúng ở ghế dành cho cho trẻ em.

Trên đường , Liễu Hải Hân vẫn luôn cẩn thận, chạy cũng chậm.

Trên đường đến trường học qua hai đường hầm, trong đó một đường hầm dài, ổ đĩa hành trình của xe cũng ghi là mất mấy chục giây.

Sau khi xe trong đường hầm, bên trong xe tối sầm , Đại Bảo liền duỗi tay nắm lấy tóc Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo kêu lên a a, cả hai xô đẩy .

Trong lòng Liễu Hải Hân vẫn chút lo lắng yên, cô hét lên bảo hai họ dừng , đó cô thấy bên cạnh một chiếc xe tải lớn qua, cũng xảy chuyện gì, nhưng đột nhiên chiếc xe xiêu xiêu vẹo vẹo, hơn nữa vật liệu thép vốn dĩ luôn cột cố định ở xe tải cũng trượt xuống , và một cây còn đ.â.m thẳng về phía xe của Liễu Hải Hân.

“A!” Vào thời điểm quan trọng, Lưu Hải Hàn nhanh chóng bẻ lái, cố gắng tránh né.

lúc , Liễu Hải Hân vô tình thấy một bóng mặc đồ xanh cao lớn xuất hiện, nọ một tay cầm thanh thép . Đến khi cô chớp mắt, thì thấy nữa.

Sau khi phanh gấp, Liễu Hải Hân đầu thì thấy, chiếc xe tải lớn cũng ngừng, vật liệu thép cũng chỉ cách mặt cửa sổ xe mười centimet, nếu nó đ.â.m sâu thêm một chút, là thể đ.â.m đến ghế của Tiểu Bảo.

Hai đứa nhỏ cũng ngơ ngác, xảy chuyện gì, ngây thơ Liễu Hải Hân.

Liễu Hải Hân chỉ cảm thấy lưng đổ nhiều mồ hôi lạnh.

……

Mãi đến khi đến trường học, Liễu Hải Hân vẫn còn đang suy nghĩ về cảnh tượng suýt gây t.a.i n.ạ.n lúc nãy, nên nếu xét về tình trạng thể chất hiện tại của cô, nếu đó là do cô ảo giác thì bóng lúc nãy là gì…

Hai nhóc vẫn hồn nhiên, đang suy nghĩ cái gì, chỉ lo tập diễn tiết mục.

Vào ngày thiếu nhi, trường học sẽ tổ chức các hoạt động nửa ngày và hoạt động mô phỏng nửa ngày.

Sau khi kết thúc hoạt động Liễu Hải Hân liền : “Mẹ sẽ đưa các con đến tìm cha nuôi.”

Đại Bảo và Tiểu Bảo lập tức vui vẻ nhảy cẫng lên, gấp chờ nổi vội leo lên xe.

Liễu Hải Hân gọi điện báo , đó như ngựa quen đường cũ cùng hai đứa trẻ thẳng đến Bão Dương Quan, đến khi cô nắm tay hai đứa trẻ , thấy bên trong một thiếu niên xinh đang cửa điện, thiếu niên khi rộ lên, mí mắt mắt càng thêm rõ ràng, trông dễ gần.

Tạ Linh Nhai nghiêng nghiêng đầu, hỏi: “Hôm nay là ai ăn tết đây?”

“Con, con, con!” Tiểu Bảo bước từng bước chân ngắn nhỏ tới, nhào trong lòng Tạ Linh Nhai.

Tạ Linh Nhai bế nhóc lên, đó sang Đại Bảo, thì thấy nhóc xổm xuống : “Hu hu” Tiếp đến nhóc nhảy qua, tới mặt Tạ Linh Nhai: “Cha nuôi đoán xem con đang diễn cái gì?”

Tiểu Bảo , là diễn ếch xanh.

Tạ Linh Nhai cũng xổm xuống: “Cha nuôi cảm thấy con đang diễn tiểu bảo bối.”

Đại Bảo chui trong lòng n.g.ự.c y: “Cha nuôi đoán đúng !”

Tiểu Bảo chút ngây ngốc:… Chúng con chính là đang đóng giả tiểu bảo bối ?”

Đại Bảo về phía Tiểu Bảo lè lưỡi : “Anh mới đúng là tiểu bảo bối, còn em , lêu lêu.”

Tiểu Bảo:??

“Ha ha ha.” Tạ Linh Nhai bế hai em bọn họ lên, ẵm ở hai bên tay nhẹ nhàng ôm, đó mới đón tiếp Liễu Hải Hân: “Đi thôi em gái.”

Liễu Hải Hân vốn cũng giỏi chuyện mặt trẻ con, nên cô tạm thời theo y.

“Buổi chiều cha mang các con suối nước nóng núi. Các con thích bơi cùng hồ ly ?" Tạ Linh Nhai hỏi.

Liễu Hải Hân bất ngờ : “Anh Linh Nhai, chúng chỉ là đón Tết thiếu nhi thôi, cần đến nơi đó .”

Có đôi lúc khi thấy Tạ Linh Nhai đối xử với các con quá , Liễu Hải Hân cũng chút ngại ngần.

Đại Bảo và Tiểu Bảo đến hồ ly, đều lộ vẻ thích thú thôi.

“Không , đều là vé miễn phí, em đừng từ chối.” Sau đó Tạ Linh Nhai nhủ thầm với “Dù đó cũng là do thiếu bọn họ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/phien-ngoai-2-dai-bao-tieu-bao.html.]

Liễu Hải Hân: “Anh cái gì?”

“Không, ý là, Tư Tư cũng trở .” Tạ Linh Nhai kêu một tiếng, cho Tư Tư Đại Bảo và Tiểu Bảo tới.

Tư Tư lập tức từ lầu chạy như bay xuống , giống như là ôm từng cây củ cải, lượt ôm hai nhóc lên: “Đi, cô dẫn hai đứa chơi rắn!!”

Mặc dù con rắn đó là thú cưng của Tạ Linh Nhai nhưng Liễu Hải Hân vẫn cảm thấy chút sợ hãi. Đợi khi Tư Tư dẫn hai nhóc , Liễu Hải Hân mới : “Anh Linh Nhai, em mua một ít tiền giấy để thắp hương dâng cúng, hôm nay khi em và hai đứa trẻ qua đường hầm, suýt chút nữa là xảy chuyện..."

Sau đó cô đem tất cả những chuyện xảy sáng nay kể cho Tạ Linh Nhai , trong lòng cảm thấy chuyện lẽ chính là cái kiếp nạn mà thầy bói , thể phá giải , cho nên kết quả với Tạ Linh Nhai cũng .

Chỉ là vì quỷ hồn cứu Tiểu Bảo, nên Liễu Hải Hân vẫn quyết định mua một ít đồ vật, đợi khi đến đường hầm sẽ đốt cảm ơn.

“Quỷ hồn đó cao lắm ?” Tạ Linh Nhai xong gật gật đầu : “Không , , cứ để đốt giúp em.”

Liễu Hải Hân đối với việc đốt các loại vàng mã cũng rành lắm, nên cô cảm thấy, để Tạ Linh Nhai làm chắc hẳn sẽ còn bài bản hơn, vì gật đầu đồng ý.

Khi Tạ Linh Nhai đầu nhặt một bảo vật thô, Thi Trường Huyền thấy thì hỏi y đang làm gì.

“Đốt cho Quỷ Vương phương đông, hôm nay giống như ngài gặp Tiểu Bảo, nên học tập Lôi Phong.” Tạ Linh Nhai cảm thấy phiền: “Ngài tới đây chứ.”

Từ khi Liễu Linh Đồng đầu thai, dù cho Quỷ Vương phương đông thấy sinh t.ử luân hồi nhưng cũng khỏi thở dài, thậm chí còn định đem t.h.i t.h.ể gỗ của Liễu Linh Đồng về làm kỷ niệm. Sau đó, còn suốt ngày làm phiền Tạ Linh Nhai, hy vọng y thể làm thêm cho một thần báo bên tai và còn nảy ý tưởng kỳ quặc, liệu thể làm nó thành hình mèo .

Tạ Linh Nhai từ chối, y Thương Lục Thần là do trời sinh trời nuôi nên khó làm , còn Liễu Linh Đồng yêu cầu tạo vật nhân tạo để tìm linh hồn. Vì , dẫu Quỷ Vương phương đông tự xưng là nhiều quỷ thể cung cấp cho Tạ Linh Nhai làm, thể để tiểu của , đó bức tiểu bán cho thì cũng đều hết.

khi Tạ Linh Nhai nhớ đến những thuộc hạ của Quỷ Vương phương đông, nếu là kiểu m.á.u me nhầy nhụa, thì cũng là kiểu mặt mày hung tợn của ác quỷ, y nhịn cảm thấy lạnh sống lưng, vì vẫn đồng ý, cứ để mặc cho Quỷ Vương phương đông đến quấy rầy.

Bởi vì nếu trẻ con thấy quỷ sẽ , nên Quỷ Vương phương đông cũng đến thăm Tiểu Bảo khi nhóc chuyển thế. Bởi hôm nay chạm mặt, thể đầu tiên khi chuyển thế thấy.

Xem Quỷ Vương phương đông cũng nhận tiền duyên, nên mới tiện tay cứu giúp một phen và đây cũng là sự sắp đặt của phận, để đáp một hồi giao tình của kiếp .

"Được , tối nay chúng sẽ ở núi. Bên chùa miếu cùng Trấn Trạch Phù, lẽ sẽ thấy , nhưng nếu.” Tạ Linh Nhai suy nghĩ một chút mỉm ngừng với Thi Trường Huyền.

Thi Trường Huyền: “…”

Hắn chậm rãi cúi đầu, giống như việc gì.

Tạ Linh Nhai: “Hôm nay hình như còn luận văn làm, định ở đây luận văn ?”

Thi Trường Huyền: “…”

Tạ Linh Nhai to: “Ha ha ha ha ha ha ha!!”

Y phát hiện rằng, Thi Trường Huyền, chính là kiểu bên ngoài thì là mặt lạnh giống Tiểu Long Nữ, sơ qua đắn, nhưng trong đầu đang suy nghĩ cái gì, còn thích , cho nên y thích trêu đùa Thi Trường Huyền.

Một lúc , Thi Trường Huyền cũng hiểu , lạnh lùng chịu xuống. Mà ấn Tạ Linh Nhai xuống bàn, một tay đặt eo y, tay ôm đầu y và hôn.

Hai hôn hết đến khác. Tạ Linh Nhai nhớ sực còn vài bạn nhỏ đang chờ, nên vội đẩy Thi Trường Huyền , đó bước cửa.

Chỉ thấy ở trong sân, tán cây của các cây ăn quả, Tư Tư đang lãnh đạo Đại Bảo và Tiểu Bảo xổm thành một loạt, đó ngửa đầu lên kêu: "Mau lên!" Làm hết sức ! Cố gắng hết sức! "

Phía , Ngoan Long đang bám cây, cố hết sức c.ắ.n đứt trái cây, đến khi trái cây rơi xuống, thì ba đứa trẻ đang canh ở nhặt lên, cuối cùng cũng ăn. Ngoan Long mệt mỏi đến còn sức sống, uể oải treo cây.

Linh Nhai: “…”

Ai, xem Ngoan Long chơi với đám nhóc cũng dễ dàng gì.

……

Có Tạ Linh Nhai theo, Liễu Hải Hân cũng yên tâm trở về nghỉ ngơi, Tạ Linh Nhai cùng Thi Trường Huyền dẫn theo ba đứa trẻ đến suối nước nóng núi.

Hôm nay Liên Đàm toạ đàm, nhưng cũng bớt thời giờ tới gặp một chút.

Sau khi rời , Đại Bảo hỏi: "Tại tai của lão hòa thượng một vết sẹo lớn ạ?"

Tạ Linh Nhai ngửa đầu nghĩ: “Bởi vì đó, một đứa bé tính c.ắ.n đứt tai ngài , khiến lão hoà thượng bệnh viện để các bác sĩ ở đó khâu vá tai, nên bây giờ mới để một vết sẹo.”

Đại Bảo sợ tới mức vội bịt tai . Cắn đứt tai , đáng sợ quá!

Tiểu Bảo đang ăn kem, thấy thế cũng giơ một bàn tay lên che lỗ tai , nhưng tai thể bịt , nên lo lắng đến mức suýt .

Tư Tư che tai một chút, : “Không sợ, nếu tới thật, cô sẽ c.ắ.n sứt lỗ tai của kẻ đó ! Sau đó sẽ thả rắn c.ắ.n c.h.ế.t kẻ đó!”

Giây tiếp theo, tai cô nhóc Tạ Linh Nhai nhéo: “Cái con nhóc nghịch ngợm , làm bài tập xong ? Nếu làm xong thì xuống nước tắm ."

Sau khi cãi cọ ầm ĩ đến lúc phòng xép, Tạ Linh Nhai tìm chút ăn tới, mở cửa sổ và đặt thức ăn lên cửa sổ: “Chúng thử xem, thể dụ hồ ly đến .”

Tất nhiên là thể dụ chúng đến, qua bao lâu, con hồ ly nhỏ năm đó, bây giờ thành hồ ly trưởng thành, theo nó còn hai con hồ ly nhỏ đến.

Hồ ly để cho mấy con nhỏ ăn , đến khi thấy tiếng động và thấy Tạ Linh Nhai đến, nó lên, chắp hai chân vái chào.

“Mày cũng nha.” Tạ Linh Nhai gật đầu với nó: “Hôm nay mang theo hai bạn cũ tới, mày còn nhớ họ .”

“Hồ ly!” Ba đứa trẻ chạy đến ôm chúng, nhưng sợ làm cho chúng sợ hãi.

Hồ ly trong lúc nhất thời cũng thể nhận bạn bè cũ là ai, mãi cho đến khi nó thấy hình gỗ treo ở cặp sách của Đại Bảo, lúc mới chợt nhận và chủ động ngửi tay nhóc.

Đại Bảo một tay bế hồ ly lên, vây quanh ở cổ nó, uy phong lẫm liệt vài vòng, xoa hông ôm lấy Tạ Linh Nhai: “Con cha?”

Tạ Linh Nhai ôm đầu : "Đẹp."

Tiếp đến y đẩy nhóc và hồ ly trong nước, cũng mặc quần bơi xuống nước, đó đầu với Thi Trường Huyền: “Giờ là thời gian sung sướng của mấy đứa nhóc, hiểu .”

Thi Trường Huyền: “… Ta hiểu.”

Không còn cách nào khác, vì cũng thể chứng minh rằng bằng cầm thú và càng thể làm điều đó, vì nếu làm thì làm đến cùng, nên đành thở dài, ở bên cạnh suối luận văn.

Hồ ly và hai hồ ly nhỏ ở bên cạnh suối, cũng đuổi theo đám trẻ nhảy ùm xuống suối, làm cho bọt nước văng lên tung toé.

Tạ Linh Nhai áp ven suối: “Aizz, vẫn còn kém xa so với và Tổ sư gia, nhưng cuối cùng cũng ngày thiên luân chi nhạc (Chỉ niềm vui đoàn tụ cùng gia đình… Aizz, xem chúng chung một con đường gần mấy đời ?"

Này cũng là một ý tưởng tệ, vì dù Linh Tổ cũng lớn hơn họ hàng chục tuổi, và dường như trong văn học Trung Quốc từ nào để mô tả tình huống .

“Cha nuôi!” Bỗng nhiên một cái đầu nhỏ bé áp vai trái Tạ Linh Nhai, bên cũng leo lên một cái.

Đại Bảo nhỏ giọng : “Lúc con ở xe, ngủ mơ thấy ngày mai trời sẽ mưa.”

Tiểu Bảo yếu ớt : “Con cũng ngủ mơ, mơ thấy cha nuôi đút trái cây cho con ăn…”

Tạ Linh Nhai thấy tiếng từ bả vai truyền đến, trong lòng thoải mái cực kỳ, cảm giác , thật giống như từng sự đổi gì: “Vậy con chịu khó đợi chút, lát cha sẽ kêu trái cây, đó hỏi hòa thượng mượn mấy cái ô che mưa. Sau đó ——”

Vẻ mặt của Tạ Linh Nhai chợt trở nên kỳ lạ, pha chút phấn khích: "Các con cũng lớn , đến lúc học bí quyết ấn đáy hộp của chú Thi Trường Huyền!”

Thi Trường Huyền: “???”

Loading...